Thỉ thoảng viết đôi vần thơ
đọc xong tự hỏi bạn giờ còn ai
gió qua hiên, gió thở dài
ghế ngồi tựa vách phai phai bóng người
Thỉnh thoảng một hớp rượu suông
không mồi, không bạn...không phương hướng nhìn
nuốt vào một ngụm lặng thinh
Thỉnh thoảng định nói đôi câu
mà môi đắng lại, chữ sầu đứng yên
bể dâu khép nửa lời nguyền
đêm nghiêng hết dốc nhân duyên hụt rồi
Thỉnh thoảng xuân ghé thăm thôi
không đào, không pháo, không môi đợi chờ
chỉ còn men rượu bơ vơ
tiễn đi một thuở bây giờ một tôi ./.
1 nhận xét:
Đường trần gian muôn vạn lối
chân gối mỏi mệt vẫn phải đi thôi.
Mỗi độ xuân qua thêm tuổi mới,
thêm một vòng đời gió sương rơi.
Khi mùa xuân lặng lẽ rời xa
ta ngồi đếm lại nụ cười đã cũ.
Mấy ai giữ được thanh tân đến cuối,
giữa chợ đời chen lấn hơn thua?
Nhân gian hỡi, thế nhân tình,
kẻ đơn côi tự thắp bình minh.
Không đợi ai trao màu nắng mới,
tự hong đời mình khỏi bóng đêm sinh.
Xuân có đi thì xuân cứ đi,
ta tiễn Xuân bằng im lặng.
Chén rượu nhạt ngậm ngùi cay đắng,
uống với mình đỡ phải say cùng ai…
Đăng nhận xét