Duyên thơ bén gót tuổi xế chiều
Giãi chút u hoài được bấy nhiêu
Suy mình thêm hiểu vui cùng khổ
Ngẫm đời càng thương bậu sớm chiều
Trăng có thơ – là ánh sáng.
Thơ có trăng – là nỗi niềm được nhìn rõ.
Nguyên Tiêu vốn là đêm trăng tròn đầu tiên của năm âm lịch. Người xưa tin rằng ánh trăng đêm ấy trong và viên mãn nhất – như lời khấn đầu năm gửi lên trời đất. Bởi thế nên thi nhân thường chọn đêm này để tỏ lòng.
Bởi trăng chỉ là ánh sáng lạnh giữa trời;
nhưng khi soi qua lòng người từng trải – nó thành hồi ức, thành chiến địa, thành bến cũ, thành môi cười, thành giọt rượu lặng im.
Người trẻ nhìn trăng thấy mộng.
Người từng đi qua dâu bể nhìn trăng thấy đối diện.
Nhưng cả hai đều cần trăng để biết lòng mình đang còn rung.
Thử ghép một khổ nhỏ cho đêm tới?
Trăng vừa độ chín phía hiên nhà
Bóng đổ lòng ai nhạt tiếng ca
Một thuở chinh nhân còn thức gác
Nguyên Tiêu nay chỉ ngắm… trăng già.
.
> https://www.youtube.com/watch?v=p5N96YFDks4
Ca khúc; Nỗi Nhớ Treo Nghiêng

1 nhận xét:
Có một nỗi nhớ
Treo nghiêng bên dòng sông ký ức
Thời gian len vào tóc
Qua tháng ngày vời vợi một màu sương.
Có những giấc mơ
Còn vương bên chiều chênh vênh nhớ
Cả những dại khờ Một thuở tuổi thơ dắt theo về.
Nỗi nhớ cứ trong veo Như tiếng chim lảnh lót
Như biển có vị ngọt Của ngàn con sóng xô.
Có nỗi nhớ nhấp nhô
Bên giấc mơ thật kỳ lạ: Trăm ngàn cả một mớ
Người bán nhớ người mua!
Nỗi hớ chẳng hơn thua Không giận hờn trách móc
Thì thôi em cứ cất Khi cần mở ra xem.
Có nỗi nhớ dịu êm Bên dòng sông quá khứ
Giữa con đường hư thực
Treo nỗi nhớ nghiêng nghiêng.
Đăng nhận xét