Translate

Thứ Hai, 9 tháng 2, 2026

Dân trí & Quyền lực.

 






> https://vietnamnet.vn/nghich-ly-dan-tri-viet-nam-luc-cao-luc-thap-243924.html
https://boxitvn.blogspot.com/2026/02/khi-dan-tri-cao-quyen-luc-thap-lai.html

Khi dân trí cao, quyền lực thấp lại

Một quốc gia mạnh không phải là nơi có nhà lãnh đạo quyền lực nhất. Một quốc gia mạnh là nơi không ai, kể cả người đứng đầu, có thể đứng trên luật pháp. Khi dân trí đủ cao, quyền lực tự nhiên bị giới hạn. Không phải vì nhà cầm quyền yếu đi, mà vì xã hội đã đủ mạnh để không cho phép quyền lực vượt rào.

Quyền lực, tự thân nó, không bao giờ tự biết điểm dừng. Nó luôn có xu hướng mở rộng, tập trung, và tìm cách biện minh cho sự tồn tại của chính mình. Điều duy nhất khiến quyền lực phải chùn tay không phải là đạo đức của người cầm quyền, mà là trình độ trí tuệ và khả năng đặt câu hỏi của xã hội.

Dân trí cao tạo ra đối trọng tự nhiên

Ở những quốc gia phát triển, chính quyền không toàn năng – luật pháp mới là tối cao. Tổng thống Mỹ có thể bị điều tra. Thủ tướng Anh có thể mất chức chỉ sau một ngày. Tổng thống Hàn Quốc từng bị phế truất và ngồi tù.

Không phải vì họ kém cỏi, mà vì xã hội không chấp nhận bất kỳ ai đứng cao hơn pháp luật. Ở đó, quyền lực được xem như một chức năng tạm thời, không phải phẩm chất vĩnh viễn của cá nhân.

Quyền lực giống như một con ngựa bất kham: càng thả lỏng càng phi nước đại. Dân trí chính là dây cương duy nhất điều khiển được nó. Khi người dân biết quyền của mình ở đâu, luật nói gì, ngân sách vận hành ra sao, lịch sử đã từng trả giá thế nào, thì quyền lực buộc phải đi trong làn đường hẹp.

Xã hội văn minh không trông chờ “minh quân”

Một xã hội trưởng thành không chờ đợi một vị cứu tinh hay minh quân xuất hiện. Họ hiểu rằng vận mệnh quốc gia không thể gửi trọn vào tay một con người, dù người đó tài giỏi đến đâu.

Thể chế tốt có thể tạo ra một trăm nhà lãnh đạo tốt. Thể chế tồi sẽ biến mười người tài thành mười tai họa lịch sử. Mỹ không cần Washington mãi mãi. Nhật Bản, Đức, Hàn Quốc không sống dựa vào một cá nhân kiệt xuất, mà dựa vào nguyên tắc, pháp quyền và sự kiểm soát quyền lực.

Độc lập thật sự không phải là độc lập của lãnh tụ, mà là độc lập tư duy của mỗi người dân. Khi người dân biết tự suy nghĩ, quyền lực không thể áp đặt một chiều; khi người dân biết phản biện, quyền lực không thể khoác áo thánh nhân.

Dân trí cao buộc quyền lực phải minh bạch

Quyền lực không tự nhiên minh bạch. Minh bạch là kết quả của áp lực xã hội liên tục. Khi người dân hiểu luật, hiểu kinh tế, hiểu chính trị, khẩu hiệu không còn đủ sức che giấu sai lầm. Khi người dân biết đọc ngân sách, đọc số liệu, đọc lịch sử, quyền lực không thể mượn bóng tối để thay ánh sáng.

Một xã hội có báo chí tự do, truyền thông độc lập, học thuật cởi mở không phải vì chính quyền nhân nhượng, mà vì dân trí đã vượt ngưỡng chấp nhận bị dẫn dắt mù quáng. Sai lầm bị soi ngay khi mới nhen nhóm và được chặn lại trước khi biến thành thảm họa quốc gia.

Minh bạch không phải đức tính bẩm sinh của quyền lực. Nó là hệ quả tất yếu của một xã hội biết đặt câu hỏi.

Napoleon: quyền lực cá nhân chỉ là đoạn ngoặt

Lịch sử Pháp dưới thời Napoleon là ví dụ rõ ràng. Napoleon trỗi dậy trong thời loạn, tập trung quyền lực tối đa, thậm chí tự phong hoàng đế. Nhưng ông không thể đưa nước Pháp quay trở lại chế độ quân chủ kiểu cũ.

Sau Cách mạng Pháp, nền tảng tư tưởng xã hội đã thay đổi không thể đảo ngược: pháp luật đứng trên cá nhân, quyền lực phải có giới hạn, và người dân đã quen với việc đặt câu hỏi. Vì thế, Napoleon chỉ là một đoạn ngoặt thời chiến, không phải bước lùi lâu dài của lịch sử Pháp

Khi ông sụp đổ sau Waterloo, nước Pháp không sụp đổ theo. Xã hội nhanh chóng quay lại quỹ đạo pháp quyền. Điều đó cho thấy: khi dân trí đủ cao, quyền lực cá nhân không thể đóng băng lịch sử.

Hitler: chiến tranh nuôi sống quyền lực tuyệt đối

Nước Đức trước Hitler không lạc hậu về trí tuệ, nhưng sau Thế chiến I, khủng hoảng kinh tế, sỉ nhục quốc gia và hỗn loạn chính trị đã làm xã hội rơi vào trạng thái sợ hãi. Trong hoàn cảnh đó, dân trí bị nén xuống bởi nhu cầu trật tự và phục thù.

Hitler tồn tại bằng chiến tranh và buộc phải nuôi sống quyền lực của mình bằng xung đột liên tục. Khi chiến tranh kết thúc bằng thất bại toàn diện, quyền lực cá nhân ấy cũng chấm dứt.

Quan trọng hơn, nước Đức sau Hitler không tìm kiếm một Hitler thứ hai. Họ quay lại với pháp quyền, phân quyền và kiểm soát quyền lực. Điều đó chứng minh: trong một xã hội đã vượt ngưỡng dân trí, độc tài không thể kéo dài sau chiến tranh.

Mao Trạch Đông: khi dân trí chưa đủ cao

Trường hợp Mao Trạch Đông cho thấy mặt đối nghịch. Khi Mao giành được quyền lực, xã hội Trung Hoa chưa trải qua một cuộc Khai sáng đúng nghĩa. Tư duy sùng bái lãnh tụ và phục tùng cá nhân còn phổ biến.

Trong môi trường đó, quyền lực cá nhân không dừng lại khi chiến tranh kết thúc, mà tiếp tục mở rộng trong thời bình. Đại Nhảy Vọt và Cách mạng Văn hóa không phải tai nạn lịch sử, mà là hệ quả tất yếu của một xã hội không có khả năng kiểm soát quyền lực.

Mao chỉ rời khỏi quyền lực khi qua đời. Điều đó cho thấy: khi dân trí chưa đủ cao, một cá nhân có thể ngồi trên ngai quyền lực đến hết đời, bất chấp hậu quả.

Nga: độc tài luân hồi vì nền đất xã hội

Từ Lenin, Stalin cho đến Putin, lịch sử Nga cho thấy một quy luật dai dẳng: khi dân trí thấp và không có truyền thống kiểm soát quyền lực, độc tài không chết theo lãnh tụ mà luân hồi qua các thế hệ.

Vấn đề không nằm ở cá nhân nào, mà nằm ở “nền đất xã hội”. Chặt một cây độc tài mà không cải tạo đất, sớm muộn cũng mọc lên cây độc tài khác.

Chốt luận

Vì thế, câu hỏi “làm sao lật đổ một ông độc tài” là một câu hỏi sai ngay từ gốc. Nó chỉ thay người, không thay hệ thống đã sản sinh ra quyền lực đó.

Phan Châu Trinh đã nhìn ra điều này từ đầu thế kỷ XX: khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh. Tự do không thể ban phát từ trên xuống, mà phải hình thành từ trong đầu mỗi người dân.

Lịch sử thế giới chứng minh: ở nơi dân trí đủ cao, quyền lực cá nhân buộc phải rút lui sau khủng hoảng. Ở nơi dân trí thấp, độc tài chỉ đổi tên, không đổi bản chất.

Dân trí cao – quyền lực tự thấp lại.
Và chỉ khi quyền lực thấp lại, quốc gia mới có thể vươn lên cao nhất.

Bởi tương lai thuộc về nơi trí tuệ được phân tán, không phải nơi quyền lực bị tập trung.
.
( Đạo đàm cùng ChatGPT )

1 nhận xét:

Đi tìm sự thật nói...

Quyền lực không bao giờ tự biết dừng.
Chỉ có một thứ buộc nó phải cúi đầu: dân trí.
Lịch sử thế giới cho thấy, nơi người dân biết đặt câu hỏi, quyền lực tự thu nhỏ lại;
còn nơi dân trí thấp, độc tài chỉ thay tên, không đổi bản chất.
Khi dân trí cao, quyền lực thấp lại – đó không phải khẩu hiệu, mà là quy luật.
Thật.