Translate

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2026

Huyết thư từ Biển Đông.

  Bùi Chí Vinh







Biển Đông không chỉ là câu chuyện chủ quyền trên giấy tờ hay những cuộc tranh luận ngoại giao nhiều tầng ngôn từ. Đó còn là nơi chôn nhau cắt rốn của lịch sử, mồ mả tổ tiên, và sinh kế bình dị của hàng triệu ngư dân.

“Huyết thư từ Biển Đông” của Bùi Chí Vinh không kêu gọi thù hận, cũng không mượn cường điệu để gây sốc. Bài thơ chọn cách nói thẳng – nói thật – từ trải nghiệm chiến tranh, từ ký ức dân tộc, và từ câu hỏi lương tâm rất giản dị: chúng ta có quyền thờ ơ hay không, khi sự thật bị gọi bằng những cái tên mơ hồ?

Đọc để nhớ lại rằng: lịch sử chưa bao giờ khoan dung với sự hèn nhát, nhưng luôn ghi tên những con người dám đứng về phía sự thật.

Biển Đông không chấp nhận “Đường Lưỡi Bò” láu cá
Không chấp nhận tàu Hải Giám, tàu Ngư Chính thưa em (thứ tàu lạ mơ hồ)
Biển Đông không có dầu hỏa cho bọn cường hào, không có thềm lục địa cho ác bá
Nhưng có ngư dân hiền lành và tuổi trẻ khát tự do

Biển Đông tang thương từ những rặng san hô
Nơi xác cha ông trồi lên thành quần đảo
Nơi bọn xâm lăng đang gióng trống giương cờ
Tưởng đất nước Tiên Rồng thời bình trôi hết máu

Anh đã từng nếm mùi chiến tranh, từng nếm mùi đói cơm thiếu áo
Thoát chết ở Trường Sơn, sống lại ở đồng bằng
Thuộc lòng sử Việt Nam như một người tử đạo
Thương cọc nhọn Ngô Quyền, mê chiến thắng Bạch Đằng Giang

Làm sao có thể thờ ơ trước bầy cá mập ăn đêm
Dám lồng lộn khắp Biển Đông dọa nạt
Chúng săn anh và chúng đuổi em
Bằng lý luận của Thiên Triều xưa… “quá đát”

Em ơi em tự do có thật
Mộ gió cha ông cũng có thật kia kìa
Sờ lên ngực anh đi, khi trái tim còn đập
Thì đâu dễ gì giặc phương Bắc được hả hê ?

Em ơi em khi sinh tử cận kề
Mới hiểu hết thế nào là nhân quả
Mới thấy “cháy nhà ra mặt chuột” ngô nghê
Thấy “tàu lạ” thành tàu quen… dối trá

Biển Đông không có chỗ cho Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống rạp mình hèn hạ
Không có chỗ cho tàu Hải Giám, tàu Ngư Chính “giả nai” quen thói mơ hồ
Càng không có dầu hỏa cho cường hào, không có ngư trường cho ác bá
Chỉ có cọc nhọn Bạch Đằng và cánh tay “Sát Thát” khát tự do !
HUYẾT THƯ TỪ  BIỂN ĐÔNG !
Thơ: Bùi Chí Vinh

 
Ca khúc: Tổ Quốc Nhìn Từ Biển.
> https://www.youtube.com/watch?v=bb2OwjdDMs8


2 nhận xét:

Đi tìm sự thật nói...

Ca khúc: Tổ Quốc Nhìn Từ Biển
> https://www.youtube.com/watch?v=bb2OwjdDMs8

Đi tìm sự thật nói...

Biển Đông không chỉ là câu chuyện chủ quyền trên giấy tờ hay những cuộc tranh luận ngoại giao nhiều tầng ngôn từ. Đó còn là nơi chôn nhau cắt rốn của lịch sử, mồ mả tổ tiên, và sinh kế bình dị của hàng triệu ngư dân.

“Huyết thư từ Biển Đông” của Bùi Chí Vinh không kêu gọi thù hận, cũng không mượn cường điệu để gây sốc. Bài thơ chọn cách nói thẳng – nói thật – từ trải nghiệm chiến tranh, từ ký ức dân tộc, và từ câu hỏi lương tâm rất giản dị: chúng ta có quyền thờ ơ hay không, khi sự thật bị gọi bằng những cái tên mơ hồ?

Đọc để nhớ lại rằng: lịch sử chưa bao giờ khoan dung với sự hèn nhát, nhưng luôn ghi tên những con người dám đứng về phía sự thật.