Translate

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

VUA MINH MẠNG TỬ HÌNH BỐ VỢ VÌ TỘI THAM NHŨNG !

 







Vua Minh Mạng tử hình bố vợ vì tham nhũng 30.000 quan tiền. Là ông vua nghiêm khắc bậc nhất của triều Nguyễn, Minh Mạng thường trị tội rất nặng những kẻ tham nhũng, kể cả hoàng thân quốc thích.
Vua Minh Mạng (1791-1841, tên húy Nguyễn Phúc Đảm) có công xây dựng Đại Nam trở thành quốc gia rộng lớn, hùng mạnh bậc nhất trong khu vực. Các nước lân bang đều phải kính nể.
Để trị tội tham quan, vua từng xử tử, chặt ngón tay của những kẻ có hành vi tham nhũng. Trong số các vụ án trị quan tham của Minh Mạng, nổi tiếng nhất là vụ tử hình bố vợ nhà vua là Huỳnh Công Lý, khi ông này tham nhũng 30.000 quan tiền.
KHẮC TINH CỦA QUAN THAM
Theo Đại Nam thực lục, tháng 5/1823, Lý Hữu Diệm làm quan tại phủ Nội vụ, lấy trộm hơn một lạng vàng. Việc bị phát giác, bộ Hình đưa ông Diệm ra xét xử.
Theo quy định của Luật Gia Long, tội ăn trộm ngân khố dù ít hay nhiều cũng sẽ bị chém đầu. Nhưng xét thấy Lý Hữu Diệm vốn có nhiều công trạng, Bộ Hình đã tha tội chết, chỉ bắt đi đày viễn xứ. Khi án được tâu lên, vua Minh Mạng không đồng ý với đề nghị của bộ Hình.
Nhà vua nhất quyết yêu cầu Bộ Hình đem can phạm ra trước chợ Đông Ba chém đầu, cho mọi người trông thấy mà sửa mình với chỉ dụ: “Lý Hữu Diệm phải giải ngay đến chợ Đông, chém đầu cho mọi người biết, phải truyền cho viên lại Nội vụ phủ cùng đến xem, hoặc giả mắt thấy lòng sợ mà tự khuyên răn nhau để khỏi mắc tội, há chẳng là một phương thuốc hay cho bọn người sao?”.
Tháng 11/1831, Nguyễn Đức Tuyên, tư vụ Nội vụ phủ, ăn bớt nhựa thơm. Việc bị phát giác, vua Minh Mạng liền ra chỉ dụ: “Đáng lẽ cho trói đem ra chợ Cửa Đông chém đầu, nhưng lần này tạm chặt một bàn tay thủ phạm đem treo, xóa tên trong sổ làm quan, để lại cho nó cái đầu, khiến nó suốt đời hối hận và nhờ đó để làm cho mọi người đều biết tỉnh ngộ, răn chừa. Thế cũng là một cách trừng trị kẻ gian”.
Năm 1834, đến lượt tuần phủ Trịnh Đức bị thắt cổ chết vì tham ô một nghìn quan tiền nhưng lại nói dối bị giặc cướp mất. Cũng trong năm này, quản mộc Hồ Văn Hạ cũng mất đầu vì tham nhũng.
XỬ TỬ BỐ VỢ
Trong số những lần trị tội tham quan, vụ án xử tử cha vợ Huỳnh Công Lý của vua Minh Mạng đã gây rúng động dư luận lúc bấy giờ và nhiều năm sau này.
Huỳnh Công Lý là một trong những võ tướng nổi tiếng thời Gia Long, có công giúp Nguyễn Ánh dựng nên cơ đồ nhà Nguyễn, sau được phong làm Lý Chính Hầu.
Khi con gái được vua Minh Mạng phong làm Huệ phi, Huỳnh Công Lý càng được tin dùng. Ông được phong làm Phó tổng trấn Gia Định, quyền hành chỉ sau mỗi Tổng trấn Lê Văn Duyệt.
Quyền lực là thế, lại mang danh bố vợ nhà vua, nhưng cuối cùng, người này không thoát án tử vì tội tham nhũng.
Theo Đại Nam thực lục, trong thời gian Lê Văn Duyệt ra Huế (1816-1820), Huỳnh Công Lý được giao giữ chức Phó tổng trấn. Lợi dụng chức vụ và bề trên đi vắng, Huỳnh Công Lý thừa cơ vơ vét của cải từ nhân dân và binh lính.
Sau khi Lê Văn Duyệt quay về Gia Định, nhận được tin tố cáo Huỳnh Công Lý tham ô, ông báo về triều đình. Vua Minh Mạng ra lệnh tống giam bố vợ và cử quan Nguyễn Đình Thinh vào Gia Định điều tra.
Theo hồ sơ đã được trình lên vua, số tiền tham nhũng lên đến hơn 30.000 quan tiền. Biết chuyện này, vua Minh Mạng buồn rầu mà nói rằng: “Trẫm nuôi dân như con, thực không kể phí tổn. Nhưng bọn quan lại tham lam giảo quyệt, ngấm ngầm chứa đầy túi riêng, mà kẻ quan quả cô độc lại không được thấm nhuần ơn thực.
Gần đây Huỳnh Công Lý làm Phó Tổng trấn Gia Định không bao lâu mà bóc lột của dân trên ba vạn. Nếu các viên mục thú đều như y cả, thì dân ta còn nhờ cậy vào đâu. Trẫm dẫu có lòng săn sóc thương xót cũng không làm thế nào được”.
Khi Nguyễn Đình Thinh đang thu thập lời khai của các nhân chứng ở Gia Định, triều đình phát hiện thêm bằng chứng tham nhũng nữa tại Huế cũng liên quan Huỳnh Công Lý.
Trong thời gian làm quan ở Huế, ông đã bắt lính xây dựng nhà riêng ở bên bờ sông Hương. Khi biết tin, vua ra lệnh tịch thu nhà, bán lấy tiền giúp cho cấm binh.
Sau khi cuộc điều tra kết thúc, nắm rõ tội của Huỳnh Công Lý, sau một thời gian cân nhắc, vua Minh Mạng đã ra lệnh cho Lê Văn Duyệt đòi lại số tiền đó cho dân.
Khi thành án, vua ra lệnh trao hết hồ sơ cho triều đình bàn xét. Triều đình kết luận đáng tội chết. Năm 1821, Huỳnh Công Lý bị Tổng trấn Lê Văn Duyệt xử tử tại Gia Định, tài sản bị tịch thu để trả lại cho quân lính và dân chúng.
Minh Mạng là vị vua thứ hai của triều Nguyễn, ông là con thứ tư của vua Gia Long, sinh năm Tân Hợi tại Gia Định. Sau khi vua Gia Long qua đời, Minh Mạng được chọn lên kế vị vào năm 1820. Ông trị vì đất nước đến khi qua đời năm 1841.
Theo sách Chín đời chúa, mười ba đời vua triều Nguyễn, Minh Mạng là ông vua hết sức cần mẫn, làm việc không biết mệt mỏi, hết lòng vì nước, là tấm gương sáng cho các bậc đế vương noi theo.
Ông là vua có nhiều con nhất trong số các vị vua của chế độ phong kiến Việt Nam với 142 người, gồm 78 hoàng tử và 64 công chúa.
(Nguyễn Thanh Điệp - Tri thức trực tuyến)

1 nhận xét:

Đi tìm sự thật nói...

Đọc chuyện vua Minh Mạng xử tử Huỳnh Công Lý, nhiều người hôm nay thường không khỏi liên tưởng đến cụm từ quen thuộc: "khắc phục hậu quả".
Tuy nhiên, điều đáng suy ngẫm không chỉ nằm ở mức độ nặng nhẹ của hình phạt, mà còn ở triết lý cai trị đằng sau nó.
Thời Minh Mạng, quan niệm rất rõ ràng:
Tiền tham nhũng dù thu hồi được hay chưa thu hồi được thì tội vẫn là tội.
Thiệt hại vật chất có thể bù đắp, nhưng sự tổn hại đến phép nước, lòng tin của dân và đạo lý làm quan thì không thể dùng tiền mà chuộc lại.
Bởi vậy mới có chuyện:
Ăn cắp một lạng vàng cũng có thể mất đầu.
Tham ô một nghìn quan cũng bị xử tử.
Và ngay cả bố vợ của vua cũng không được miễn trừ.
Minh Mạng hiểu rằng nếu quyền lực có thể đổi lấy sự khoan dung, hoặc tiền bạc có thể đổi lấy sự tha thứ, thì phép nước sẽ mất thiêng.
Còn ngày nay, trong nhiều vụ án kinh tế, tham nhũng lớn, người dân thường nghe thấy những cụm từ:
"Đã tự nguyện nộp lại tài sản."
"Đã khắc phục hậu quả."
"Đã thành khẩn khai báo."
"Đã hợp tác với cơ quan điều tra."
....." Nhân văn - Nhân veo "...
Đó là những tình tiết giảm nhẹ theo pháp luật hiện hành, nhằm thu hồi tối đa tài sản thất thoát cho Nhà nước và nhân dân. Xét về mặt thực tiễn, đây là cách làm có lý của một nhà nước pháp quyền hiện đại.
Nhưng cũng chính từ đây nảy sinh câu hỏi trong lòng nhiều người:
Nếu người dân lấy cắp vài triệu đồng, hoặc chỉ con Vịt, buồng Cau... bị xử lý tù tội rất nghiêm! Còn người tham nhũng hàng chục, hàng trăm tỷ đồng rồi nộp lại một phần tài sản thì được xem xét giảm án, liệu có tạo cảm giác công bằng hay không?
Đó là câu hỏi không dễ trả lời !
Lịch sử không thể bê nguyên vào hiện tại. Pháp luật hiện đại cũng không thể quay lại những hình phạt hà khắc của thời phong kiến.
Nhưng câu chuyện Huỳnh Công Lý vẫn còn giá trị nhắc nhở:
Muốn chống tham nhũng hiệu quả, điều quan trọng nhất không phải là xử thật nặng hay thật nhẹ, mà là làm cho mọi người tin rằng không có "vùng cấm", không có "ngoại lệ", không có ai đứng trên pháp luật.
Bởi điều khiến người dân kính phục Minh Mạng suốt gần hai trăm năm qua không phải vì ông chém nhiều người, mà vì ông dám đưa chính bố vợ mình ra trước phép nước.
Và có lẽ, đó mới là điều còn " khiến " Hậu thế phải suy ngẫm nhất !
Nào - Mở hũ Minh Mạng làm 1 chung đê - Hơn hẳn A ma Koong là thật nhá!