Translate

Thứ Ba, 17 tháng 2, 2026

Hoan hô viện trợ nhân đạo của Việt Nam dành cho Cuba.

 





>https://toithichdoc.blogspot.com/2026/02/hoan-ho-vien-tro-nhan-ao-cua-viet-nam.html#more

Hoan hô và ủng hộ mọi viện trợ nhân đạo của nhà nước và người dân, doanh nghiệp Việt Nam dành cho Cuba vào thời điểm nước bạn đang trong hoạn nạn và vô cùng khó khăn này.
Giúp đỡ các nước anh em bạn bè đang bất ngờ rơi vào hoàn cảnh vô cùng khó khăn không chỉ xuất phát từ tình cảm mà còn là lương tâm, trách nhiệm của con người đối với nhau. Cuba và Việt Nam tình cảm gắn bó như anh em một nhà, vì Việt Nam Cuba cũng đã từng hết lòng, nên giúp đỡ nhau trong hoạn nạn còn là đạo lý uống nước nhớ nguồn.

Tuy nhiên, giúp đỡ vật chất không phải là giải pháp để Cuba thoát khỏi những khó khăn kéo dài đã 66 năm và vươn mình phát triển. Nếu Cuba không bình thường hoá được quan hệ với Mỹ giống như Việt Nam với Trung Quốc và Mỹ trước năm 1991 thì Việt Nam không thể có ngày hôm nay và Cuba sẽ tiếp tục không có tương lai.

Vì vậy điều quan trọng nhất là Ban lãnh đạo Việt Nam cần thuyết phục Ban lãnh đạo Cuba phải đàm phán bình thường hoá quan hệ với Mỹ. Mọi sai lầm đều phải trả giá. Cuba đã sai lầm quá lâu nên cái giá phải trả có thể sẽ rất lớn, nhưng Cuba không có con đường nào khác ngoài con đường này.

Điều quan trọng nhất là nhân dân Cuba phải được sống hạnh phúc và Cuba vẫn là Quốc gia độc lập tự chủ và toàn vẹn lãnh thổ. Dù cái giá phải trả cho 66 năm sai lầm của Cuba có lớn đến đâu thì cũng không bằng cái giá Ukraine phải trả cho sai lầm chỉ trong vẻn vẹn 4 năm 2022-2026: Mất 20% dân số và 20% lãnh thổ, đồng thời cơ sở hạ tầng và nền kinh tế gắn như bị phá hủy hoàn toàn, trong khi nợ nước ngoài 3-5 trăm tỷ đô la và tài nguyên bị nước ngoài kiểm soát để trừ nợ.

Việt Nam đang có vị thế rất tốt để làm trung gian giúp Cuba bình thường hoá quan hệ với Mỹ. Khi giúp Cuba, Việt Nam sẽ phải chấp nhận nhân nhượng với Mỹ một số thứ, nhưng vì Cuba, tôi tin tưởng Ban lãnh đạo và nhân dân Việt Nam có thể vui lòng chấp nhận. Giúp Cuba lúc này chính là giúp anh em ruột thịt của mình khi họ gặp khó khăn.
Trong hoạn nạn mới thấy tình người thật hay giả. Đây chính là lúc vì Cuba, người dân Việt Nam nên sẵn sàng hy sinh cả máu của mình, qua đó chứng minh cho thế giới thấy dân tộc Việt Nam là một dân tộc luôn luôn yêu chuộng hoà bình, đồng cảm, nhân ái với nhân dân thế giới và thủy chung với bạn bè.
——————-

Việt Nam bàn giao 250 tấn gạo viện trợ không hoàn lại cho Cuba, góp phần giúp Cuba anh em đảm bảo an ninh lương thực giữa nhiều khó khăn.
 Thứ trưởng Telce González Morera đánh giá cao nỗ lực của phía Việt Nam, khẳng định đây là: “Minh chứng sinh động cho tình đoàn kết đặc biệt, thủy chung giữa hai Đảng, hai Nhà nước và nhân dân hai nước Cuba – Việt Nam; góp phần cụ thể hóa chủ trương tăng cường hợp tác nông nghiệp, chuyển giao công nghệ và kinh nghiệm canh tác."

Dự án lúa gạo tại Los Palacios của Agri VMA là một trong những dự án trọng điểm nông nghiệp của Cuba, áp dụng giống lúa CT16 chất lượng cao cùng quy trình canh tác theo kinh nghiệm Việt Nam, từng bước nâng cao năng suất, cải thiện chất lượng và giảm phụ thuộc nhập khẩu. 

Việc bàn giao 250 tấn gạo lần này thể hiện quyết tâm của doanh nghiệp Việt Nam duy trì sản xuất ổn định tại Cuba bất chấp khó khăn, đồng thời là kết quả phối hợp chặt chẽ giữa các cơ quan chức năng hai nước, đặc biệt là Bộ Nông nghiệp Cuba và Đại sứ quán Việt Nam tại Cuba. 

Sự kiện một lần nữa khẳng định tình hữu nghị truyền thống, đoàn kết đặc biệt và hợp tác toàn diện Việt Nam – Cuba, trong đó hợp tác nông nghiệp tiếp tục là trụ cột quan trọng, góp phần hỗ trợ Cuba bảo đảm an ninh lương thực và phát triển bền vững

3 nhận xét:

Đi tìm sự thật nói...

Viện trợ hôm nay là nghĩa tình. Nhưng tương lai của Cuba không thể chỉ xây bằng những chuyến gạo cứu trợ, mà phải bằng cải cách, hội nhập và những bước đi chiến lược táo bạo. Việt Nam, với kinh nghiệm của mình, có thể chia sẻ, đồng hành và làm cầu nối nếu điều đó góp phần đem lại một Cuba ổn định, độc lập và phồn vinh. Giúp nhau lúc khó là nghĩa. Giúp nhau tìm đường đi lâu dài mới là trách nhiệm.
Thật.

Đi tìm sự thật nói...

Nhẽ ra sao lại thế nhỉ?

Câu hỏi ấy thoạt nghe như một tiếng thở dài. Nhưng thực chất, đó là một câu hỏi chính trị.

Khi Việt Nam công khai hỗ trợ Cuba 250 tấn gạo giữa lúc nước này thiếu thốn lương thực, nhiều người nhìn đó như một nghĩa cử nhân đạo. Không ai phản đối việc giúp một dân tộc đang khó khăn. Vấn đề không nằm ở gạo. Vấn đề nằm ở sự so sánh.

Giữa mùa đông, hạ tầng năng lượng của Ukraine bị tập kích, hàng triệu gia đình rơi vào cảnh tối tăm, giá lạnh. Ukraine kêu gọi hỗ trợ từ cộng đồng quốc tế. Và Việt Nam – gần như im lặng, hoặc chỉ giữ giọng điệu trung tính ngoại giao.

Nhẽ ra sao lại thế?

Câu trả lời, nếu thẳng thắn, không nằm ở đạo lý, mà ở cấu trúc lợi ích.

Cuba là ký ức. Là tình nghĩa thời chiến được nuôi dưỡng suốt mấy chục năm bằng những biểu tượng và câu nói nổi tiếng của Fidel Castro. Hỗ trợ Cuba là một động tác an toàn về chính trị trong nước, củng cố câu chuyện lịch sử vốn quen thuộc.

Ukraine lại nằm trong một thế cờ khác. Xung đột giữa Ukraine và Nga không chỉ là chiến tranh khu vực mà là va đập của trật tự quốc tế. Việt Nam có quan hệ chiến lược sâu với Nga. Bất kỳ hành động nghiêng rõ về phía Ukraine đều có thể bị hiểu là lựa chọn phe. Và trong chính sách đối ngoại hiện tại, Việt Nam chọn thế cân bằng hơn là định vị đạo lý.

Nhẽ ra sao lại thế?

Đi tìm sự thật nói...

Vì trong quan hệ quốc tế, “ơn nghĩa” thường chỉ tồn tại khi nó trùng với lợi ích. Khi lợi ích thay đổi, cách diễn giải nghĩa tình cũng đổi theo. Người ta nói đến “nhân đạo”, nhưng nhân đạo thường được thực thi trong phạm vi không gây rủi ro chiến lược.

Nhưng chính ở đây mới xuất hiện khoảng trống gây day dứt.

Nếu viện trợ được biện minh bằng tình người phổ quát, thì tình người ấy không nên phân biệt theo ký ức ý thức hệ. Nếu nhấn mạnh nguyên tắc tôn trọng chủ quyền và luật pháp quốc tế, thì trước một cuộc chiến tranh xâm lược, sự im lặng quá kỹ lưỡng dễ khiến người ta băn khoăn về tính nhất quán.

Câu hỏi “nhẽ ra sao lại thế” thực ra không đòi một lời trách cứ. Nó đòi một sự trung thực: thừa nhận rằng chính sách đối ngoại trước hết phục vụ lợi ích quốc gia, không phải ký ức cảm xúc, cũng không phải đạo lý trừu tượng.

Và khi đã hiểu vậy, ta sẽ thấy: thế giới vận hành bằng quyền lực nhiều hơn là lòng tốt. Gạo có thể là nhân đạo. Nhưng lựa chọn nơi gửi gạo luôn là chính trị.

Có thể đó là câu trả lời lạnh lẽo.
Nhưng chính sự lạnh lẽo ấy làm rõ câu hỏi.

Nhẽ ra sao lại thế nhỉ?
Vì quốc gia hành xử bằng lợi ích.
Còn con người thì vẫn muốn tin vào nghĩa.
Thật.