.
Tết, với nhiều người, là chuyến xe cuối năm quay về mái nhà quen thuộc.
Còn với gần hai mươi gia đình công nhân trong dãy trọ nhỏ này, Tết chỉ là một ngày khác – sau ca làm mười hai tiếng.
Ngoài kia, tiếng cười mua sắm rộn ràng.
Trong này, người ta ngồi tính tiền vé xe bằng mấy tháng lương.
Tính rồi… lại thôi.
Họ không kể lể. Không kêu ca.
Chỉ lặng lẽ gọi điện về quê, nói vài câu cho nhẹ lòng cha mẹ, dặn con ráng học ngoan.
Rồi quay vào căn phòng trọ chật, nơi mâm cơm giao thừa có thể chỉ là nồi cơm trắng, chút thức ăn đơn sơ và nỗi nhớ được nén lại trong im lặng.
Xuân vẫn đến.
Nhưng có những mùa Xuân không bắt đầu bằng đoàn tụ, mà bắt đầu bằng sự chịu đựng.
Xuân vẫn đến.
Nhưng có những mùa Xuân không bắt đầu bằng đoàn tụ, mà bắt đầu bằng sự chịu đựng.
Nếu giữa không khí sum họp ấm áp này, bạn đọc có thể chậm lại một nhịp…
để nghĩ đến những gia đình công nhân đang đón Tết xa nhà –
những con người giữ cho thành phố vận hành mà chính mình không có một hành trình trở về.....
Thì sự cảm thông ấy đã là một nhành mai âm thầm đặt trước cửa phòng trọ nhỏ.
1 nhận xét:
Tết nhất năm nay giảm sức mua
Thì ra cậu túng bất khả thua
Túi vơi, chợ cóc đìu hiu quán
Buồn đầy, hẻo núi vật vờ thưa
Nói phét thành thần tên trọc phú
Khoác lác như giời gã giả vua
Bính Ngọ lòng dân kêu nghé ngọ
Đinh Mùi liệu có cất mình chưa ?
Thơ Trần Nhương.
Đăng nhận xét