Translate

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2026

KHI SỐ PHẬN LUẬT SƯ NẰM TRONG TAY CHỦ TỊCH XÃ !

 





              > https://boxitvn.blogspot.com/2026/04/khi-so-phan-luat-su-nam-trong-tay-chu.html

Khi: Cán bộ cấp xã lại có quyền tước đi chứng chỉ do Bộ Tư pháp cấp cho Luật sư!

Để trở thành một Luật sư, cần tối thiểu phải trải qua 6 bước: từ đại học luật, đào tạo nghiệp vụ luật sư cho đến tập sự tại các văn phòng hay công ty luật. Sau đó là kiểm tra kết thúc tập sự; cấp chứng chỉ hành nghề luật sư và cuối cùng là gia nhập Đoàn Luật sư. 

Vượt qua bao nhiêu thứ, từ tích lũy kiến thức cho đến những buổi thực tập, trải nghiệm, kinh nghiệm hành nghề mới có thể thành luật sư thật thụ. Thế nhưng, giờ đây, một Chủ tịch xã cũng có cái quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư!
-------------------------------

KHI SỐ PHẬN LUẬT SƯ NẰM TRONG TAY CHỦ TỊCH XÃ

Để trở thành một luật sư, một người phải đi qua cả một hành trình dài: từ đại học luật, đào tạo nghề, tập sự, kiểm tra, cấp chứng chỉ và gia nhập Đoàn Luật sư. Đó không chỉ là bằng cấp, mà là quá trình tích lũy tri thức và chuẩn mực nghề nghiệp.

Nhưng nay, theo Nghị định 109/2026, Chủ tịch UBND cấp xã có thể tước chứng chỉ hành nghề luật sư.

Một bên là quá trình đào tạo chuyên sâu nhiều năm.
Một bên là quyền hành chính cấp cơ sở.
Cán cân này đang lệch.

1. Lệch chuẩn thẩm quyền

Chứng chỉ hành nghề luật sư do Bộ Tư pháp cấp.
Thẻ luật sư do Liên đoàn Luật sư cấp.

Trong logic quản lý nhà nước, “ai cấp thì người đó thu hồi” không chỉ là nguyên tắc kỹ thuật, mà là nền tảng đảm bảo tính thống nhất pháp luật.

Trao quyền tước chứng chỉ cho cấp xã là cắt rời chuỗi đó.
Và khi chuỗi bị cắt, tính chuẩn xác của quyết định cũng bị đặt dấu hỏi.

2. Đảo ngược chuyên môn

Chủ tịch xã là người quản lý đa ngành: kinh tế, văn hóa, hành chính, trật tự.
Luật sư là người hành nghề chuyên sâu trong lĩnh vực pháp lý và tố tụng.

Đánh giá hành vi nghề nghiệp của luật sư không phải là chuyện “đúng – sai” đơn giản, mà là:

  • hiểu quy trình tố tụng
  • hiểu chuẩn mực đạo đức nghề
  • hiểu ranh giới giữa vi phạm và quyền bào chữa

Đặt quyền này vào tay một chủ thể không cùng chuyên môn là một sự đảo chiều.

Không phải vì họ thiếu trách nhiệm.
Mà vì họ không được đào tạo để làm việc đó.

3. Nguy cơ hành chính hóa công lý

Khi thiếu nền tảng chuyên môn, sai sót nghề nghiệp dễ bị nhìn thành vi phạm hành chính.
Một hành vi tranh tụng hợp pháp có thể bị hiểu là “gây rối”.
Một phản biện sắc bén có thể bị xem là “chống đối”.

Và khi đó, quyết định tước quyền hành nghề không còn là một chế tài pháp lý chuẩn mực, mà có nguy cơ trở thành phản ứng chủ quan.

4. Xung đột lợi ích – điểm gãy nguy hiểm nhất

Luật sư thường đối diện chính quyền trong các vụ:

  • khiếu kiện hành chính
  • tranh chấp đất đai
  • bảo vệ quyền công dân

Nếu người mà luật sư phải tranh luận lại chính là người có quyền “treo áo” mình, thì câu hỏi không còn là luật nữa, mà là tâm lý:

Liệu luật sư có dám đi đến cùng?

Một khi sự độc lập bị đặt dưới rủi ro cá nhân, hành vi nghề nghiệp sẽ co lại.
Không cần cấm — chỉ cần khiến người ta e ngại là đủ.

5. Hệ quả: công lý thu hẹp từ bên trong

Người dân yếu thế thường còn hai chỗ bấu víu:

  • báo chí
  • luật sư

Nếu luật sư phải tự cân nhắc an toàn trước khi bảo vệ thân chủ, thì phần “bảo vệ” ấy sẽ không còn trọn vẹn.

Và khi đó, công lý không biến mất.
Nó chỉ nhỏ lại — đến mức người yếu thế không với tới được.

Kết

Quản lý nghề luật sư là cần thiết.
Nhưng quản lý phải đúng chỗ, đúng cấp, đúng chuyên môn.

Trao quyền sai chỗ không làm hệ thống mạnh hơn.
Nó chỉ làm người trong hệ thống dè dặt hơn.

Và câu hỏi cuối cùng vẫn còn đó:

Khi đứng trước cổng UBND xã,
luật sư sẽ nhìn vào pháp luật —
hay nhìn vào người có quyền tước đi nghề của mình?

  • Quyền càng thấp, tầm ảnh hưởng càng phải nhỏ.
  • Khi quyền vượt quá chuyên môn, công lý bắt đầu méo.
  • Luật sư mà phải sợ người bị mình phản biện — thì không còn là luật sư.
  • Công lý không chết vì thiếu luật.
  • Nó chết khi người bảo vệ nó phải tự bảo vệ mình trước đã.
    .
    ( Đàm đạo cùng ChatGPT )


Không có nhận xét nào: