Translate

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2026

VINBIOCARE !?

 Nguyễn Quốc Chính 






Nếu vụ án Phan Quốc Việt không bị phanh phui – thì Vinbiocare bây giờ ra sao?
Góc nhìn Gã Khờ về những cú áp phe chính sách giữa mùa dịch
Một ngày lập pháp nhân, hôm sau tặng Bộ Y tế
Ngày 3/6/2021, Tập đoàn Vingroup (mã CK: VIC) thành lập Công ty Cổ phần Công nghệ Sinh học Vinbiocare với vốn điều lệ 200 tỉ đồng. Ngành nghề đăng ký: sản xuất vắc xin, huyết thanh, thuốc chẩn đoán – toàn bộ những gì “cháy hàng” nhất trong cao điểm đại dịch.
Chỉ một ngày sau, ngày 4/6/2021, Vingroup tổ chức lễ trao tặng rầm rộ cho Bộ Y tế: 30 máy xét nghiệm COVID-19 qua hơi thở và 2 triệu bộ vật tư tiêu hao.
Tại buổi lễ, đích thân Bộ trưởng Nguyễn Thanh Long tuyên bố:
“Vingroup đang đàm phán thành công việc tiếp nhận chuyển giao công nghệ sản xuất vắc xin phòng COVID-19.”
Một công ty mới toanh, chưa sản xuất nổi một liều vắc xin, chưa bán được một que thử, nhưng đã được định vị là đầu tàu sinh học quốc gia. Đó là tốc độ chỉ có thể đạt được khi pháp nhân và chính sách cùng xuất phát từ một trung tâm quyền lực.

Phan Quốc Việt: Ai đã mở cửa cho ông bước vào Vinbiocare?
Tại Vinbiocare, Vingroup giữ 69% cổ phần. 30% còn lại thuộc về ông Phan Quốc Việt, Tổng Giám đốc Công ty Việt Á – cái tên sau này bị khui ra là chủ mưu nâng khống giá kit xét nghiệm, khiến cả Bộ Y tế và Bộ Khoa học & Công nghệ lao đao.
Vậy câu hỏi đặt ra:
Nếu vụ án Việt Á không bị lộ, ông Phan Quốc Việt – với tỷ lệ sở hữu 30% – sẽ đóng vai trò gì trong hệ sinh thái công nghệ sinh học của Vingroup?
Và rộng hơn:
Vinbiocare liệu đã trở thành “đế chế công nghệ y tế tư nhân” độc quyền tại Việt Nam?
Bởi ngoài Việt Á, ông Việt còn đại diện nhiều pháp nhân khác như:
• Công ty TNHH Thế giới Đất Việt,
• CTCP Kỹ thuật Việt Á,
• CTCP Đầu tư Đức Ân,
• CTCP Tư vấn đầu tư Dịch vụ Tâm An…
Một mạng lưới pháp nhân như vậy – nếu được “hợp thức hóa bằng chính sách” – hoàn toàn có thể thao túng chuỗi cung ứng, gói thầu y tế, và cả những dòng tiền mờ ám.
Truyền thông – Tặng quà – Chính sách: Một công thức quen thuộc
Chiến dịch “vinh danh công nghệ hơi thở” của Vingroup – thông qua máy xét nghiệm COVID-19 của Breathonix (Singapore) – cũng có mô típ rất giống Việt Á:
• Được quảng bá là “tiên tiến nhất thế giới”,
• Dùng AI phát hiện COVID trong chưa đầy một phút,
• Không cần lấy mẫu tỵ hầu,
• Và đặc biệt: chưa có bất kỳ dữ liệu kiểm chứng độc lập nào tại Việt Nam.
Vậy mà Bộ trưởng Nguyễn Thanh Long vẫn phát biểu:
“Nếu hiệu quả, Bộ Y tế sẽ phối hợp Vingroup mở rộng triển khai.”
Công nghệ chưa qua thử nghiệm đã được “bảo kê chính sách”. Đó là dấu hiệu của một tầng lớp doanh nghiệp đặc quyền, đang biến khủng hoảng thành cơ hội chiếm lĩnh vai trò điều phối y tế công.

Nếu Việt Á không sụp, Vinbiocare bây giờ ra sao?
Nếu không có cuộc điều tra chấn động về Việt Á, nếu không có những bản án dành cho Nguyễn Thanh Long, Chu Ngọc Anh và hàng loạt giám đốc CDC, thì có thể hôm nay:
• Vinbiocare đã là công ty sinh học lớn nhất Việt Nam,
• Phan Quốc Việt trở thành “chuyên gia công nghệ y tế quốc gia”,
• Và toàn bộ chuỗi cung ứng vắc xin – kit test – thiết bị y tế đã đi vào tay hệ sinh thái Vingroup.
Tệ hơn, Việt Nam có thể đã chứng kiến một phiên bản Việt Á tinh vi hơn, bọc trong lớp vỏ “cống hiến vì cộng đồng”, nhưng lại sinh lợi bằng ngân sách nhà nước và lòng tin nhân dân.

Những câu hỏi chưa có lời đáp
• Ai là người giới thiệu Phan Quốc Việt vào Vinbiocare?
• Tại sao Vingroup lập pháp nhân Vinbiocare chỉ một ngày trước lễ tặng quà cho Bộ Y tế?
• Việc phân bổ 30% cổ phần cho ông Việt có phải là tình cờ?
• Đã từng có hợp đồng nào giữa Vinbiocare với Bộ Y tế, Quân y hay các đối tác nước ngoài không?
• Và cuối cùng – Vinbiocare giờ đang ở đâu? Có còn tồn tại? Có báo cáo tài chính hay đã lặng lẽ rút lui khỏi thị trường?
Lời kết
Gã khờ tôi cứ thắc mắc mãi:
Có phải nếu không ai phanh phui, thì Phan Quốc Việt đã thành “anh hùng chống dịch”?
Có phải nếu không ai bị bắt, thì Vinbiocare đã là “trụ cột y tế quốc gia”?
Và nếu khủng hoảng còn kéo dài, thì bao nhiêu “Vin” nữa sẽ mọc ra từ xác một ngành y đang bệnh nặng vì lòng tham và đặc quyền?
Gã khờ không có dữ liệu mật, cũng chẳng có thế lực nào hậu thuẫn. Nhưng gã có ký ức. Và ký ức thì không thể giải thể bằng một thông báo rút vốn. ---------------------

ĐẠI DỊCH – MẢNH ĐẤT MÀU MỠ NHẤT CỦA ĐẶC QUYỀN

Có những thời kỳ một doanh nghiệp phải mất hàng chục năm mới tiến được vào trung tâm quyền lực. Nhưng cũng có những thời kỳ, chỉ cần vài tuần. Đại dịch COVID là một thời kỳ như thế. Khi xã hội hoảng loạn, con người sợ hãi và bộ máy công quyền bị đẩy vào trạng thái khẩn cấp, mọi quy trình bình thường gần như bị nén lại: thủ tục rút gọn, ngân sách mở van, truyền thông đồng loạt, còn những doanh nghiệp “được chọn” thì xuất hiện như các vị cứu tinh của thời đại.

Trong lịch sử hiện đại Việt Nam, hiếm khi nào quyền lực hành chính, ngân sách công, nhu cầu xã hội và nỗi sợ tập thể lại hội tụ mạnh đến vậy. Và cũng hiếm khi nào ranh giới giữa “phục vụ cộng đồng” với “kinh doanh trên khủng hoảng” lại mong manh đến thế. Người ta từng tin rằng cứ nhân danh chống dịch thì mọi thứ đều đúng. Cho đến khi vụ Việt Á nổ tung. Khi ấy xã hội mới giật mình nhận ra rằng đằng sau những khẩu hiệu “vì sức khỏe nhân dân” có thể tồn tại cả một mạng lưới lợi ích vận hành bằng ngân sách, chỉ định thầu, hoa hồng và sự sợ hãi của hàng triệu con người.

Nhưng điều đáng nói hơn cả không phải riêng Việt Á. Mà là câu hỏi: nếu vụ án ấy không bị phanh phui thì sao? Bao nhiêu doanh nghiệp nữa sẽ trở thành “anh hùng chống dịch”? Bao nhiêu công nghệ sẽ được tung hô trước khi được kiểm chứng đầy đủ? Bao nhiêu chính sách sẽ được mở đường nhân danh tình trạng khẩn cấp? Trong mọi cuộc khủng hoảng lớn luôn tồn tại hai kiểu người: một kiểu cố gắng cứu xã hội và một kiểu nhìn thấy cơ hội từ sự hỗn loạn. Điều đáng sợ là đôi khi hai kiểu người ấy mặc cùng một chiếc áo.

Đại dịch đã tạo ra một dạng quyền lực mới: quyền lực của doanh nghiệp đứng cạnh nhà nước trong trạng thái khẩn cấp. Họ không cần chiến thắng bằng thị trường theo nghĩa thông thường. Họ chiến thắng bằng khả năng tiếp cận chính sách, vị trí trong truyền thông và đặc quyền xuất hiện đúng lúc xã hội tuyệt vọng nhất. Khi đó, lòng yêu nước, hoạt động thiện nguyện, tài trợ cộng đồng và lợi ích kinh doanh bắt đầu hòa lẫn vào nhau đến mức rất khó phân biệt. Một món quà trao tặng có thể xuất phát từ thiện chí thật, nhưng cũng hoàn toàn có thể là tấm vé bước vào một thị trường khổng lồ. Một lời ca ngợi công nghệ có thể xuất phát từ niềm tin, nhưng cũng có thể trở thành tín hiệu mở đường cho lợi ích nhóm.

Không ai phủ nhận vai trò của doanh nghiệp trong khủng hoảng. Xã hội nào cũng cần nguồn lực tư nhân khi đối diện thảm họa. Nhưng điều nguy hiểm nằm ở chỗ: mọi quyền lực không được giám sát đều có xu hướng tha hóa, kể cả quyền lực nhân danh chống dịch, kể cả quyền lực khoác áo thiện nguyện, kể cả quyền lực được tung hô như cứu tinh quốc gia.

Sau COVID, thứ cần phục hồi không chỉ là kinh tế mà còn là ký ức. Vì một xã hội mất ký ức sẽ lặp lại toàn bộ sai lầm của mình, chỉ với những cái tên khác. Và có lẽ điều đáng sợ nhất không phải những gì đã xảy ra, mà là nếu không ai bị bắt, rất có thể hôm nay tất cả vẫn đang được ca ngợi như những biểu tượng thành công của thời đại.


                                               

Không có nhận xét nào: