Gần đây, người dân nghe nhiều đến cụm từ: “xây dựng xã, phường xã hội chủ nghĩa”, thậm chí sẽ “thí điểm” trước khi nhân rộng. Nghe thì rất lớn lao. Nhưng càng nghe, nhiều người càng băn khoăn:
Cụ thể đó là mô hình nào?
Câu hỏi ấy không phải vô cớ.
Thế hệ chúng tôi đã từng đi trọn một vòng thử nghiệm của mô hình xã hội chủ nghĩa kiểu cũ: từ hợp tác hóa, quốc doanh hóa cho tới thời kỳ đổi mới. Một thời mà quyền sản xuất, buôn bán, mưu sinh của người dân bị bó lại trong cơ chế “làm chung ăn chung”. Kết quả ra sao, lịch sử đã trả lời.
Rồi đất nước buộc phải đổi mới.
Mà nói cho cùng, như một người bạn làm báo từng đúc kết rất gọn:
“Đổi mới, thực chất là trả lại quyền tự kiếm ăn cho người dân.”
Chính nhờ sự cởi trói ấy mà kinh tế hồi sinh, đời sống khá lên, xã hội năng động trở lại.
Bởi vậy hôm nay, khi nghe nói đến việc “xây dựng xã hội chủ nghĩa” theo một mô hình mới, điều người dân cần nhất không phải là khẩu hiệu, mà là một định nghĩa rõ ràng.
Nếu quay lại mô hình cũ — quản lý tập trung, bao cấp trá hình, can thiệp hành chính sâu vào đời sống kinh tế — thì thất bại gần như có thể nhìn thấy trước. Không ai muốn trở lại thời thiếu thốn, cào bằng, triệt tiêu động lực sáng tạo và cá nhân.
Còn nếu nói đến mô hình xã hội dân chủ kiểu Bắc Âu — nơi nhà nước bảo đảm giáo dục, y tế, an sinh và giao thông công cộng ở mức rất cao — thì phải nhìn thẳng vào một điều kiện tiên quyết:
Nhà nước phải rất giàu.
Giàu không chỉ ở ngân sách, mà còn giàu ở năng suất lao động, nền quản trị minh bạch, kỷ luật công vụ và một nền kinh tế tạo ra của cải thực sự.
Muốn phúc lợi lớn, trước hết phải có nguồn lực lớn.
Trong khi đó, nhìn vào thực tế hôm nay:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét