Hai nhà lãnh đạo ấy không diễn. Không khẩu hiệu. Không nghi thức phô trương.
Chỉ là một con người bình thường, sau khi xong việc quốc gia, thả lỏng vai – đặt tay lên mặt trống – cười và chơi.
Hai nhà lãnh đạo, sau hội đàm, ngồi đánh trống với nhau.
Không diễn. Không khẩu hiệu. Không nghi thức nặng nề.
Chỉ là những con người rất tự tin vào vị trí của mình.
Quyền lực khi vững thì không cần gồng.
Văn hóa chính trị khi trưởng thành thì biết mỉm cười.
Những xã hội mạnh không cần làm lãnh tụ cho thiên hạ xem,
họ chỉ làm việc — rồi sống như người bình thường.
Video
> https://www.facebook.com/reel/861249946820732
3 nhận xét:
Quyền lực vững thì biết cười, biết chơi, biết là người.
Quyền lực yếu mới phải khoác áo dày, giữ mặt lạnh.
Đánh trống không làm họ nhỏ đi — chỉ làm nền chính trị của họ lớn lên.
- " Đg cử......Tôi có xin đâu "?
Đặc biệt của ...Đặc biệt " phờ râu...
Lạy thầy !
Đăng nhận xét