Translate

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Tố ...khóc

382438_335303796556343_1713974328_n
(ảnh : nguồn internet)
Mai sau ai khóc Tố Như
Mà nay dân khóc ử ư ngất trời !?


Vì sao dân quyết liệt bám giữ đất?

.Ai cho tôi lương thiện ?


Hôm qua Tố Hữu trở về 

Bác ngồi bác khóc trên đê đầu làng;
Thế là giấc mộng tàn hoang
Dân cày có ruộng, đã sang tay người,
Cạn khô nước mắt mẹ tôi.
Hai tay nâng bảng thay lời thở than!
Mẹ thương máu thịt đã tan
Thương hồn tử sỹ bạt ngàn khói bay
Thương cho cái kiếp dân cày
Máu xương lẫn ruộng từ nay mất rồi !
 

Thơ Lê Quang Đức

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

"Ăn"


 ...mòn lòng dân
Nhiều cử tri nói thẳng với tôi “một số cán bộ có ăn hối lộ thì cũng ăn vừa phải thôi, ăn hết như thế thì còn đâu để nhân dân ăn?- CT Trương Tấn sang
.Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan: "Ăn của dân không từ một cái gì"  &...ăn đạn NHÂN VIỆC THÁI BÌNH...

 Nhà báo Huy Đức:

Cái gọi là "chênh lệch địa tô" mà những người cộng sản đòi xóa bỏ, đang trở lại và khiến họ trở nên mù lòa, đồng thời đẩy người dân tới "bước đường cùng".    Quả bom Đoàn Văn Vươn đã không đủ để cảnh báo một hệ thống đã cạn kiệt khả năng thức tỉnh.
.
Nhà báo Đào Thanh Tuy
 (Báo Gia đình và xã hội):

Có một sự thật (sẽ là nguy hiểm với những ai thấy nguy hiểm) là hễ có một cuộc va chạm đổ máu, thậm chí mất mạng giữa người dân và chính quyền thì chẳng biết đúng, sai thế nào nhưng đông đảo dư luận lại đứng về phía người dân....


Viết đã bước thêm một bước nữa: "Liều chết vì Đất"....



Nguy tai!.

------------
* Các ý kiến được đăng tải trên trang FB cá nhân của các nhân vật.
* Hình ảnh đã đăng tải trên trang OF, XNA chỉ có tính chất minh họa, không liên quan đến nội dung bài viết.
*  
Giọt nước tràn ly

Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Bí mật 30 năm

Nguyễn Quang Lập
Tặng anh Tống Văn Công
Phùng Quán làm bài thơ Lời mẹ dặn khi mình mới một tuổi ( 1957), mặc dù bị cấm đoán lung tung nhưng đến năm 7 tuổi mình đã biết, còn được đọc cả bài thơ, đơn giản vì ba mình rất thích bài này. Cạnh nhà mình có bác Thông  công an, hình như hồi đó bác làm trưởng hay phó ty công an tỉnh Quảng Bình, cũng rất thích bài này.

Đạn không đầu !

Khẩu súng bắn “giặc nội xâm” đang thiếu “đầu đạn- người tố cáo”

Đào Tuấn 

Nước mắt người tố cáo tham nhũng
14h15 chiều 22.8.2001, anh Đặng Vũ Thắng, người tố cáo tham nhũng tại Thảo Cẩm Viên Sài Gòn, đang cùng bạn bè ngồi tại quán Hương Dừa (Thủ Đức) thì nhận một cú điện thoại tới máy di động. Nghe xong, anh không ăn nữa mà ngồi trầm ngâm nghĩ ngợi. 15 phút sau, Thắng mượn xe bạn về phòng làm việc ở Thảo Cầm Viên. Và đó là lần cuối cùng anh còn được gặp bạn bè.


Dưới cơn mưa tầm tã, anh bị những kẻ côn đồ do thủ quỹ Lâm Bích Thủy thuê “dằn mặt”, gần như băm nát cơ thể. Cẳng chân bị chặt. Thắt lưng bị chém. Ruột lòi ra ngoài. Phổi bị đâm thủng. Cơ hoành rách. Lá lách vỡ đôi. Đặng Vũ Thắng mất tới 4 lít máu và sau đó tử vong mà không nói được một lời.

Cái giá của việc “biết quá nhiều”, của những lá đơn tố cáo tham nhũng trong vụ Thảo Cẩm Viên, chính là tính mạng người tố cáo.

Có thể, vụ Thảo Cẩm Viên chỉ là một cá biệt trong việc trả thù bằng xã hội đen. Nhưng cá biệt trong một tình trạng không hề cá biệt là người tố cáo tham nhũng bị trả đũa tới nơi tới chốn, khi việc làm của họ, không chỉ là chống lại những tiêu cực của những người có quyền, có tiền, mà có khi còn đụng đến “nồi cơm chung” của những người hôm qua còn là đồng nghiệp. Một vị bí thư đảng ủy phường ngay tại thủ đô mất chức. Một cán bộ ở Hà Tiên bị “vụt gãy giò”. Một nông dân bị cắt điện suốt 19 tháng, bị xả nước ao cá. Và thậm chí, ngay cả một ĐBQH như ông Lê Như Tiến cũng nhận không ít tin nhắn hăm dọa, cảnh cáo “ông đừng có dây vào địa hạt của tôi”.

Vì sao người dân giờ đây ít tố cáo tham nhũng? Đơn giản là họ sợ bị trả thù. Và những trường hợp chống tham nhũng giống với việc “con giun xéo lắm cũng quằn”, hơn là người ta nhìn thấy cái xấu và tự giác chống lại nó, phê phán nó.

Ngày hôm qua, trong ngồn ngộn những con số, những tình trạng, những kê khai, những thành tích… còn có một dòng đánh giá, trong cáo cáo chống tham nhũng của Thanh tra Chính phủ. Nguyên văn: “Rất ít người dân tham gia tố cáo tham nhũng”.

Nhà báo Trần Quang Thành bị tạt acid mù mất một mắt,  vì tố cáo tham nhũng 22 năm trước
ĐBQH Dương Trung Quốc có lần phát biểu: chống tham nhũng của ta rất hoành tráng, súng nổ rất to, nhưng chẳng ai bị thương. Vì đạn bắn không có đầu.

Việc người dân ít tham gia tố cáo tham nhũng có thể hiểu là sự thắng thế của tình trạng không ít phổ biến, nói như ĐBQH Lê Như Tiến- là tâm lý “makeno” (mặc kệ nó), vô cảm, hoặc “ngậm miệng ăn tiền”, tức không động đến mình thì mình cũng không động đến”. Nhưng cũng có thể hiểu đó là một tín hiệu sự đầu hàng, của người ngay trước kẻ gian! Hoặc đơn giản hơn, đó là một thất bại khi khẩu súng bắn vào “giặc nội xâm” đang thiếu “đầu đạn- người tố cáo”.

Trong câu chuyện thời sự liên quan đến “Chị Nguyệt Hoài Đức”, có lẽ cả những người tố cáo và những người đang có ý định tố cáo tham nhũng đều sẽ không thể quên “những giọt nước mắt người ngay”, ngay trong lễ vinh danh. Những giọt nước mắt cho thấy nỗi cô đơn của người tố cáo kể cả khi họ làm đúng và chưa, chứ không phải là không, bị trả thù.

Rất muốn hỏi Tổng Thanh tra Chính phủ một câu, rằng vì sao hệ thống pháp luật để bảo vệ người tố cáo hoàn toàn không thiếu, trong khi thực tế xảy ra biết bao nhiêu tai bay vạ gió chỉ vì những người tố cáo đã làm đúng.

Và liệu cuộc chiến chống “giặc nội xâm” sẽ đi đến đâu khi “người ngay” vẫn phải sợ kẻ gian đến như thế!

Tác giả gửi Quê Choa
Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

Gươm kề cổ. Súng kề tai...


Người Buôn Gió

 Báo Nghệ An ồ ạt mở đợt tấn công quy mô bằng truyền thông vào giáo phận Vinh. Cộng thêm truyền hình quốc gia và nhiều tờ báo khác ở vụ việc giáo xứ Yên Mỹ. Điều đó chứng tỏ cấp chỉ đạo không còn ở địa phương Nghệ An nữa mà đã lên tầm quốc gia.

...


Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

ĐẦU hay Mặt... trận ?!

Tương Lai 

Gs Tương Lai
Xin cám ơn anh Huỳnh Đảm vì, rồi cuối cùng, anh cũng cho tôi phát biểu. Hết thời gian, xin được nói vắn về một ‎ý‎‎ có hơi khác một chút với mấy ý‎‎ kiến vừa phát biểu. Đó là : vấn đề không phải chỉ ở việc cử một ủy viên Bộ Chính trị sang làm chủ tịch Mặt trận. Một Ủy viên Bộ Chính trị sang hay mười Ủy viên Bộ Chính trị sang cũng thế thôi nếu Đảng không thay đổi nhận thức về vai trò, đúng hơn, vê sứ mệnh của Mặt Trận.

nạy anh...quyết niệt


 Trong dịp gặp mặt 40 đại biểu Hội Doanh nhân trẻ tại Hà Nội vào ngày 31/8 vừa qua, khi bàn về nông nghiệp, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nói “Đi khảo sát đồng bằng sông Cửu Long 2-3 ngày, thì thấy lúa thóc khí thế xuất khẩu nhất nhì thế giới, mình ca ngợi suốt ngày, nhưng xuất 3 tỷ đô thì nhập ngô, đậu tương hơn hai tỷ, trời ơi nghe mà thiểu nảo luôn. Bớt lúa trồng ngô, đậu tương, vừa giữ giá gạo, tuy không xuất khẩu 2-3 tỷ đô, nhưng dân có việc làm tốt, tạo thêm 2-3 tỷ đô ở trong nước thì không làm, cứ phải khí thế tiến lên quyết liệt phải đứng đầu thế giới mới được. Đứng đầu, đứng giữa, mức độ thôi, khí thế quyết liệt mà mở túi chả có đồng bạc nào.” 
Cho nên...
“Thi đua ta quyết tiến lên
Tiến lên, ta quyết tiến lên hàng đầu
Hàng đầu không biết đi đâu
Đi đâu không biết hàng đầu cứ đi”

                    

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

Chớp thu...




Mấy nay mưa gió tơi bời
Bực mình tôi vác cuộc đời ra phơi.

Một góc nhìn nguy hiểm

Nguyễn Vạn Phú 
  Nhà báo Nam Đồng  tại quán cơm 2000 đồng của ông
Hôm qua đọc tin “Ca sĩ Ngọc Sơn mua bảo hiểm trinh tiết 1 triệu đô”, có lẽ nhiều người chỉ biết cười buồn, rằng tính lá cải của một số tờ báo đã đạt thêm một mốc mới. Nhưng loại tin này vô hại vì ai cũng thấy nó nhảm nhí.

Ngược lại, bài viết “Một góc nhìn về cơm 2000 đồng” trên BBC Tiếng Việt mới thật sự nguy hiểm. Bây giờ tôi mới thấy thấm thía câu nói “A little learning is a dangerous thing”.


Nó nguy hiểm ở chỗ, sẽ có người do tin tức lan tỏa về các quán ăn từ thiện 2.000 đồng từng muốn làm một điều gì đó, chung một tay cho nỗ lực này nhưng vì nhiều lý do chưa làm gì được, nay đọc xong bài trên BBC Tiếng Việt bèn bật lên tiếng chà – thế à và đánh mất luôn ý hướng thiện vừa mới chớm nở. Có lẽ ít người bị tác động như thế nhưng dù chỉ một người cũng là gây tác hại bằng ngòi bút.

Bài viết của tác giả Nguyễn Quảng, ghi là “gửi cho BBC từ Milton Keynes, Anh Quốc”, lập luận: “Về mặt kinh tế, rõ ràng khi quán 2 nghìn bán được 1 suất cơm, đâu đó ở thành phố, một quán cơm bình thường sẽ ế một suất cơm”; “Cứ một quán cơm 2 nghìn được mở, đồng nghĩa một quán cơm bình thường khác phải đóng cửa, kéo theo hàng loạt lao động bị mất việc”.

Rất dễ phẫn nộ khi nghe người ta nhân danh kinh tế học, đưa ra những lập luận phi lý như thế. Người viết có biết gì về tương quan quy mô cung cầu mà dám nói như thế? Một vài quán cơm 2.000 đồng ở một thành phố 10 triệu dân sẽ tác động dữ dội lên hàng chục ngàn các quán cơm bình dân khác đến thế sao? Hay nói như Linh Hoang Vu, market distortion đâu ra mà dễ xuất hiện đến thế!

Tác giả lập luận tiếp: “Hẳn chúng ta đều đã nghe câu: hãy cho kẻ khốn khó cần câu, thay vì con cá? Quán cơm 2 nghìn chính là con cá, nó không giúp được vào trọng tâm của vấn đề”.

Nghe qua thì dễ bị thuyết phục (nên tôi mới nói là nguy hiểm) nhưng thử hỏi chênh lệch giữa 2.000 đồng và 14.000 đồng (giá trị thật của bữa ăn) có thể gom lại mua được cái cần câu gì (cần câu theo nghĩa đen có mua nổi không)? Tại sao cứ bám vào những cliché con cá cần câu mà không chịu hiểu bữa cơm 2.000 đó chính là cần câu, để những người ăn dùng nó biến thành sức lao động, cày bừa tiếp tục nuôi sống gia đình họ? Nghĩ được như thế thì mới thấy chính những quán cơm từ thiện đang trao cho họ những chiếc cần câu sử dụng trong ngày đó thôi.

Tác giả lập luận tiếp, quán cơm 2.000 sẽ khuyến khích di cư vào thành phố theo kiểu “Quá nhiều lao động ngoại tỉnh tràn vào thành phố đã khiến khắp nơi quá tải và ngột ngạt. Phần đông số này xả rác khắp nơi, phóng uế bừa bãi, ngủ vạ vật gầm cầu mái hiện thậm chí giữa hè phố và vô luật pháp”. Cái lập luận này nó phát xít, nó xuẩn ngốc quá nên thôi không nói làm gì. Họ bị cuốn vào một cuộc sống đầy bất trắc như được mô tả chỉ vì quán cơm 2.000 đồng ư?

Chỉ còn một lập luận sau cùng cần nói, là quán cơm 2.000 đồng có thể bị lợi dụng, anh xe ôm vào ăn để dành tiền chiều lại đi uống bia… Tác giả ở bên Anh vì sao không chịu hiểu, người vào quán cơm từ thiện họ không chỉ bỏ ra 2.000 đồng để mua xuất ăn, họ bỏ thêm vào đó Một Phần Phẩm Giá của họ, không tính được bằng tiền nhưng lớn lắm. Lớn đến nỗi nó sẽ ngăn người tự trọng bước vào quán ăn nếu họ còn có thể xoay xở ăn ở quán bình thường. Ngược lại, giá trị xã hội của phần cơm không chỉ 2.000 đồng, nó có sức lay động lòng người, khích thích thiện tâm sẵn có ở mọi người, nó góp một phần rất lớn vào “vốn xã hội” mà có lẽ tác giả cũng từng được học qua.

Tác giả và những người làm trang BBC Tiếng Việt ở nước ngoài ắt cũng biết các soup kitchen mà hiện nay hoạt động càng lớn mạnh do khủng hoảng kinh tế đi kèm với chính sách thắt lưng buộc bụng ở cả Mỹ và châu Âu. Nỡ nào BBC Tiếng Việt đăng bài theo dạng biết là sẽ gây tranh cãi để câu người vào bình luận. Làm thế có khác gì đăng tin “Ca sĩ Ngọc Sơn mua bảo hiểm trinh tiết 1 triệu đô”.


Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả

Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

“Suy Nghĩ Trong Những Ngày Nằm Bệnh…”

Nhân đọc bài
Của Lê Hiếu Đằng.
Đọc bài viết “Suy nghĩ trong những ngày nằm bệnh…” của Lê Hiếu Đằng, trao đổi với một số bạn bè, trong đó có nhiều người đã tham gia tranh đấu trong phong trào học sinh, sinh viên trước 75, bị tù đày, tra tấn dã man, có những người mang thương tật suốt đời, hầu hết đều ngỡ ngàng trước sự chủ quan, khiên cưỡng, phi lý của bài viết. Tôi không muốn làm buồn lòng một người vừa trải qua một cơn bạo bệnh, có một quá trình đấu tranh cách mạng hào hùng, 45 năm tuổi Đảng, bị chính quyền Sài Gòn kết án tử hình vắng mặt như ông Lê Hiếu Đằng, nhưng những vấn đề ông Đằng đặt ra có liên quan đến sự ổn định, phát triển của đất nước, nên tôi, với trách nhiệm công dân, có đôi điều trao đổi, theo tinh thần “Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách”.

Bạn đi rồi

 
  Được tin bạn mất. Đồng đội đi rồi.  Cuộc chiến nào chẳng gay go!  Lão, bệnh chém kém chi bom đạn ngày ấy. Sáu mươi hơn mùa lá đỏ. Hai năm . Hai đứa biệt xa. Cựu chiến binh mùa thu trái chín                                                        

       2011.  Móc nối, hò hẹn nhiều lần…anh em đơn vị cũ hẹn gặp nhau Hà Nội.  Đắc Lắc xuống ngát hương đắng Ban Mê – cafe. Gia lai – Kontum mật rừng đượm ngọt. Nha Trang căng tràn nắng gió, nồng hương mắm nhỉ cá cơm…rồi Hải Phòng, Hà Nam. Thái Bình, Hà Bắc đủ mặt…

         Lớp đầu 65, Lớp cuối 73. Mấy trăm con người giờ còn được bấy nhiêu ư ?? .   Buồn. Vui lắm. Tranh nhau cười nói .  Ông là ai ? Mày còn nhớ tao không ? Đói Quảng Ngãi môn dóc củ mỳ. Đỏ lửa 72 Bồng Sơn bom pháo dội.  Ơ.  Phản kích 73 ông với tôi….Thế mà đé..o nhớ . À à.  Khà khà. Vỗ vai, nắm tay lắc reo, mà nhảy.

     Vợ lính dồn hết một tầng. Phòng lớn riêng quan - lính gác đùi.  Úp lưng nhau ngáy.  Muỗi Hà nội là đinh gì với muỗi rừng Quảng Nam lạnh vắng

    Một nén nhang vào lăng viếng Bác. Giao du Thuần Châu – Ngọc Việt.  Thăm Côn Sơn - Kiếp Bạc.  Bên nhau mấy ngày nhớ mãi. Nhắc bớt thuốc, bỏ rượu. Vẫn vô tư dô…zô

    Hô hào đóng góp.  Nhiều ít tùy nhà. Có quản lý công khai chi tiêu rành mạch. Chút ít còn dư mua quà, phát chia con cháu nội ngoại. Nghĩa tình của các ông một thời cháo bẹ 


    Mới đây thôi…Vậy mà…
    Nghe đi viện đến khi viện chạy. Xa quá may còn chuyện trò nhờ điện thoại . Khi lưỡi thụt, họng đơ không nói nổi. Nhắm mắt, ứa lệ khi bạn nhớ hỏi thăm. Biết sức tàn , lực kiệt không còn được mấy hơi

                                                         

           Nhắc lời xưa số má. Bom đạn tránh người. Nay trời kêu ai nấy dạ. Nhà cửa, vợ con cũng đủ đầy. Đâu như thân trai mười tám khi xưa bỏ mình sa trường tan vào cô quạnh. Vẫn là may

          
            Đau  đớn thay !
                       Đớn đau thay  !
                       Ngậm ngùi số phận. Nói gì hơn 

Cafe Cộng & Nghị Định 72

Huy Đức 

Quyết định cho an ninh điều tra quán cafe Cộng và việc áp dụng Nghị định 72 cho thấy, cho dù có ăn bò Kobe và xài I-phone, tư duy của những người cầm quyền vẫn không thoát ra khỏi vỏ bobo của thời bao cấp.

Không phải tự nhiên mà Cafe Cộng có thể trở thành chuỗi.
Chủ nhân của nó đã thành công khi nhìn thấy tính hữu dụng của những món đồ vứt đi. Nếu chính quyền tự tin thì phải biết ơn óc hài hước của các nhà kinh doanh. Làm gì có bộ máy tuyên truyền nào có thể đưa những người mà ý tưởng của họ trở thành cơ sở lý luận cho những kẻ độc tài đày đọa loài người vô được quán ngồi cùng với những người tử tế.

Cafe Cộng là một ý tưởng kinh doanh chứ không có khả năng "âm mưu". Quy kết vội vàng của Giám đốc sở Văn hóa Hà Nội Tô Văn Động thể hiện não trạng của hệ thống, não trạng chỉ nhận biết khía cạnh "an ninh chính trị" trong sự muôn mặt của cuộc sống bình thường. Não trạng ấy còn chi phối tiến trình lập pháp của Nhà nước hiện nay, Nghị định 72 về internet bắt đầu có hiệu lực trong tuần này là một trong rất nhiều ví dụ.

Internet không chỉ là một phương tiện truyền thông mà còn là một không gian sống, một không gian kinh doanh. Việc xâm phạm bản quyền đã có Công ước Berne và Luật Sở hữu Trí tuệ lo. Tác giả nào thấy website khác lấy bài của mình thì kiện ra tòa. Hà cớ gì chính phủ phải dùng quyền hành chính để điều chỉnh những hành vi dân sự.

Bắc loa ra giữa làng hay viết bài trên Facebook vu khống, xúc phạm danh dự, quyền lợi của tổ chức, nhân phẩm của cá nhân đều đã được quy tội và định danh trong Bộ Luật hình sự Việt Nam kể cả những tội danh phi pháp và vi hiến như Điều 88 và Điều 258...

Làm báo, báo giấy hay báo online, phải được coi như những hành vi kinh doanh. Ở các quốc gia mà người dân có quyền tự do, từ những cậu học sinh trong trường phổ thông cho đến các doanh nhân, ai muốn ra báo thì cứ ra, chỉ khi họ sử dụng những tờ báo đó để bán, để đăng quảng cáo lấy tiền thì mới phải đăng ký kinh doanh và nộp thuế.

Tại sao Nghị định 72 lại phải quy định "các loại hình thông tin trên mạng như trang thông tin điện tử tổng hợp, mạng xã hội"; tại sao lại chỉ có "5 loại trang tin tổng hợp"; tại sao Nhà nước lại phải can thiệp vào "năng lực tài chính, nhân lực, kỹ thuật" của những người làm "trang tin"; tại sao "trang tin điện tử tổng hợp phải do tổ chức..."

Tổng thống Mỹ không phải là tác giả nhãn hiệu Starbucks Coffee. Độc tài như Hitler cũng không thể đẻ ra chiếc xe Wolkswagen. Làm sao Nhà nước lại đóng khung khả năng sáng tạo của doanh nhân Việt Nam trong khuôn khổ được lập ra bởi những cái đầu hành chính, quan liêu.

Mãi tới năm 2006, Tuổi Trẻ mới được ra nhật báo cho dù một thập niên trước đó tờ báo này đã có đủ bạn đọc và tiền bạc để tăng kỳ. Và, chỉ vì sự thiếu hiểu biết của Bộ Thông tin, thương hiệu Tuổi Trẻ Chủ Nhật (tờ tuần báo rất có uy tín) đã phải đổi thành Tuổi Trẻ Cuối Tuần với lý do Tuổi Trẻ đã có một số báo ra ngày chủ nhật.

Cũng trong hơn hai thập niên qua, khi thị trường báo chí bắt đầu hình thành, những người làm báo tử tế hết sức khổ sở, muốn tăng trang quảng cáo cũng phải chạy ra Thủ Đô, muốn tăng kỳ cũng phải ban, sở, bộ, ngành lạy lục. Từ manchette cho đến khổ báo, số trang... đếu phải xin phép thay vì tùy thuộc vào thị trường bạn đọc mà các chủ nhân kinh doanh tự chọn. 

Làm sao Larry Page và Sergey Brin có thể kiến tạo nên Google; làm sao Mark Zuckerberg có thể nghĩ ra Facebook nếu như họ chỉ có thể "vùng vẫy" trong "5 loại trang tin tổng hợp".

Năm 2005, 4 người Mỹ tự lập ra một dạng website - blog có tên là Huffington Post để đưa tin, bình luận... Website của họ có lúc thu hút lượng truy cập cao hơn cả New York Time. Năm 2011 Huffington Post được AOL mua lại với giá lên đến 315 triệu dollars. Cho dù không thể so sánh với Huffington Post về quy mô nhưng nếu không bị "tường lửa" và liên tục tấn công, cho dù không phải vì mục tiêu kiếm tiền, các chủ nhân của các trang Bauxite, Ba Sàm và Quê Choa... hoàn toàn có khả năng thu hút hàng chục triệu người đọc và trở nên giàu có.

Chỉ vì bị chính trị hóa, báo chí và internet không còn là một ngành kinh tế, một lĩnh vực kinh doanh tiềm năng. Đành rằng, nếu để tự do báo chí và internet thì chế độ không còn một mình một chợ sử dụng truyền thông nhà nước để tự tụng ca và huyễn hoặc mình. Nhưng, không lẽ chỉ vì lợi ích của một nhóm nhỏ mà phải bóp nghẹt khả năng sáng tạo của người Việt Nam, hy sinh phương tiện khai trí cho cả quan lẫn dân, đánh mất cơ hội vươn lên của quốc gia, dân tộc.


Thư tình

Thư chàng Vina… gửi nàng tiên cá..
.Hồi âm của nàng tiên cá Đan Mạch.

                                            Quyến rũ thủ đô của nàng tiên cá  
 
Chàng Vina…hỡi.

 
Đọc được mail chàng gửi em liền hồi âm. Tiếc là chàng không gửi tấm hình để em được chiêm ngưỡng cái dung nhan ngàn ti tỷ đồng của chàng nó lực lưỡng cỡ nào!

   Mong chàng thông cảm , việc chàng nhờ em nỉ non chính phư em đừng cắt viện trợ thì em chả giúp được, vì bên đây khác bên chàng lắm lắm. Cái khác thứ nhất là người ở đây họ quý đồng thuế của dân vô cùng, nên dù giàu đến mấy mà làm mất vài triệu karoner cũng phải làm cho ra nhẽ chứ không mất chức như chơi! Cái khác thứ hai là nước em người nào việc nấy, không có chuyện dựa vào quan hệ riêng mà can thiệp công việc chung. Đành là quan chức Chính phủ ai cũng biết em, nhưng nếu em vì trai đẹp mà mở miệng nhờ cậy thì chẳng ai nghe. Hơn nữa được biết những ai liên quan đến tiền dự án bên chàng đều leo lẻo kêu oan ( tỷ như hồi dự án đường Đông tây ấy !). nên thôi cứ để trắng đen hồi sau sẽ rõ. Chàng nhé.

    Còn lời mời sang tị nạn bên chàng sau khi cân nhắc em đành từ chối, bởi nhiều lí do. Thứ nhất bên chàng rất thích hàng đồng nát. Tỷ như vụ cái ụ nổi gỉ sét mấy chục năm tuổi mà quan chức bên chàng sẵn sàng bỏ hàng chục triệu đô mua về. Em mà qua bển ngồi không biết có được một buổi? Không bị cưa đầu cũng chặt mất đuôi như chơi! Em dám cá lắm. Thứ nữa đàn bà con gái xứ chàng hở nhiều quá rồi, em chen vào sợ cạnh tranh không nổi, đã thế lại còn bị phạt nữa thì nguy. Mấy lị họ lại tưởng em khỏa thân đòi đất mà hành hung thì thật tội cho em lắm lắm.
      Anh đang ở Thiên đường mà mơ qua chi cái xứ Tư bổn đang giãy chết ni. Thời buổi nói sao nghe vậy. Anh hỉ !

 

 
 Tb: Nhớ gửi cho em tấm hình nực nưỡng - Quả đấm thép của em …Là em toại nguyện lắm roài. Anh Vina…hi!

Kinh tế Việt Nam còn khó ít nhất hai năm nữa

Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

Bảo hiểm blog!

http://nguoibuongio1972.multiply.com/journal/item/541 

 Có lần nhân viên công ty bảo hiểm nhân thọ đến chào mình mua bảo hiểm.

 Mình bảo công ty em có loại dịch vụ bảo hiểm  cho người ta trong trường hợp bị đi tù, bị đánh, bị cướp vì viết blog không ? 

Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

Tiền của công là... tiền của ông

Người ta từng nói về “những nghịch lý” khi đặt cạnh nhau hai con số “lương giám đốc”- ở trên trời và “kết quả kinh doanh” của DNNN- luôn “chui sâu dưới 3 thước đất”.

Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

nhóm lò lên…

Bí thở lói:
"
Kỷ luật mà không tính kỹ thì lại rối, mai kia là ân oán, thù oán, đối phó, thành phe phái, rối nội bộ." .He he
Nhân văn nhân veo
Canh không ngọt – Cơm chẳng lành
Nồi không bể tanh banh
Đành húp cháo....sâu vậy
Khổ hết che rồi đậy.


 - Phải nhóm được lò lên, tạo hơi ấm, khi đó củi khô, củi tươi sẽ cháy hết.

 Lò tôn hơi bị khó...nhóm
nhờ Tập đoàn đóm.
Hê hê!
Lòi hết răng cùng lợi với...
 
' một loại nhóm có lợi ' 
CẤM VĂNG TỤC

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

MẶN CHÁT TRƯỜNG SA


GM FB - Sáng ngồi phòng Trực ban, tình cờ gặp một anh bộ đội Hải quân đến gửi Đơn khiếu nại.

Lâu rồi mới nhìn thấy một người lính trở về từ đảo, anh mặc nguyên quân phục hải quân, đội cả mũ bảo hiểm gắn quân hiệu, tay phải cầm tập hồ sơ, tay trái cầm túi bánh trung thu đỏ chói...

Anh ấy sinh năm 1975, đi bộ đội đã 20 năm rồi, chục năm biên chế ở Lữ đoàn 146 (Vùng 4 Hải quân), tăng bo qua các đảo của Trường Sa đầy sóng gió thiêng liêng nhưng giờ vẫn chỉ đeo quân hàm Trung úy QNCN.

Sốc & Độc

Trẻ em thủ đô vẫn phải học nhờ, chào cờ dưới lòng đường 

Trẻ em thủ đô vẫn phải học nhờ, chào cờ dưới lòng đường 

Hàng nghìn học sinh nội thành Hà Nội đi học nhờ nhà dân, thiếu nơi vui chơi trong khi nhiều khu "đất vàng" được dùng để xây chung cư, trung tâm thương mại cao tầng. Và...

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

Luận & Lý

CÓ ĐỦ CĂN CỨ PHÁP LUẬT CHO SỰ RA ĐỜI 
CỦA NHỮNG CHÍNH ĐẢNG MỚI 

Phạm Đình Trọng

Nhà văn Phạm Đình Trọng
Trả lời phóng viên đài BBC, ông giáo sư Vũ Minh Giang, thành viên hội đồng Lý luận Trung ương cho rằng: “Đề xuất việc thành lập đảng chính trị, nhất lại là đề xuất của những người đang là đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam thì đấy là nguyện vọng nào đó, mong muốn nào đó của cá nhân hay nhóm cá nhân nào đó...nhưng mong muốn đó phải nằm trong khuôn khổ pháp luật... Theo hiểu biết của tôi thì chưa có hệ thống (pháp luật) đó” Và “Nhiều thành phần kinh tế phải có đa nguyên đa đảng chỉ là logic hình thức”. *

Báo...hại !

Thương binh tố VTV1 phát phóng sự lừa dối

 Theo Giao thông vận tải 

Hình minh họa, không liên quan đến nội dung
Sáng 28/6, trên đài truyền hình VTV1, trong chương trình tin tức giao thông buổi sáng, có phát lại một trích đoạn phóng sự có tiêu đề "Ai chắp cánh cho thần chết" được cho là nhân danh lòng nhân ái, lừa thương binh đóng phim nhưng lại biến thành phóng sự.

Cụt chân, tay vẫn được lái xe, được cấp bằng