Translate

Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014

Bài học nào ở Ukraine ?

000_Par7818270-305.jpg
Một tấm áp phích tại Sevastopol ngày 11 tháng 3 năm 2014 với hàng chữ "Ngày 16/3, chúng ta sẽ chọn một trong hai ... hay ...", miêu tả Crimea trong màu đỏ với một hình chữ vạn và được bao bọc trong dây thép gai (trái) và Crimea với các màu sắc của lá cờ Nga.
AFP PHOTO / Viktor DRACHEV
 Tình hình Ukraine những ngày vừa qua tiếp tục là điểm nóng thu hút sự chú ý của thế giới. Có rất nhiều câu hỏi được đặt ra về dự định của Nga, lựa chọn của châu Âu và Mỹ, cũng như bài học cho thế giới sau cuộc khủng hoảng này. Để góp phần trả lời những câu hỏi này, đài Á châu Tự do hôm nay có cuộc phỏng vấn với giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, giảng dạy môn quan hệ quốc tế tại trường đại học George Mason, tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ.

Vấn đề chiến lược

Việt Hà: Thưa giáo sư, Nga nói rằng hành động mang quân vào Crimea của Ukraina là để bảo vệ dân Ukraine gốc Nga nhưng thế giới thì không tin vào lý do này, theo ông thì lý do thực sự sau hành động này là gì?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Điều mà ông Nga đưa ra chỉ là cái cớ thôi còn điều rõ nhất mà tôi nghĩ là vấn đề chiến lược. Nga không muốn có một lực lượng thù nghịch ở trong vùng nước lân cận mình, nhất là nơi có đông dân Nga và nơi có căn cứ hải quân của mình. Đó là điều chính. Ngoài ra còn có điều khác là ông Putin. Ông có lòng tự ái dân tộc và chủ nghĩa đại quốc của ông bị tổn thương trước những hành động đơn phương của Mỹ mà ông không làm gì được, suốt từ  Bosnia sang đến Irac, gần đây là Syria và bây giờ lan tới Ukraine cho nên bây giờ ông phản ứng lại, và cũng chớp thời cơ loạn bên Ukraine để thực hiện mục tiêu của ông cũng như trường hợp ông đã làm ở  Georgia lần trước.

Việt Hà
: Đã có những đề xuất được Mỹ và châu Âu đưa ra nhằm tìm kiếm một giải pháp cho cuộc xung đột này. Xin giáo sư cho biết những giải pháp chính hiện nay là gì và giải pháp nào dường như khả thi nhất?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Có ba loại giải pháp. Giải pháp tốt nhất mà tôi nghĩ là các quốc gia châu Âu cũng muốn trong đề xuất của họ là giải pháp như trường hợp ngày xưa xảy ra ở Bosnia Herzegovina. Trong trường hợp đó thì Bosnia Herzegovina được vẹn toàn lãnh thổ mà là một quốc gia liên bang, trong đó có một nước, một cộng đồng gọi là Sprache thì cái cộng đồng đó là đa số là do người Serbia, họ có tự trị rộng rãi. Nếu theo mô thức đó thì sẽ có một liên hiệp gọi là liên hiệp Ukraine và trong đó cũng có một cộng đồng gọi là cộng đồng Crimea có quyền tự trị rộng rãi và có đại diện trong chính quyền trung ương.
Đó là giải pháp tốt nhất. còn giải pháp nửa chừng là vùng Crimea sẽ có một chính phủ độc lập, nó tự trị hoặc trị như một nước nhỏ như ở nam osetia và avgadia thì nước nhỏ chỉ được nước Nga và số nước nhỏ khác công nhận thôi. Hoặc là cuộc trưng cầu dân ý ngày 16/3 này mà có kết quả thân Nga thì sẽ sát nhập vào Nga, đó là nửa chừng. Còn cái tệ hại nhất là Nga có thể lấn luôn vào vùng Đông Ukraine trên căn cứ ở đó có nhiều người nói tiếng Nga, người dân gốc Nga mà hiện đã có bạo loạn rồi, có xô xát biểu tình giữa một bên thân Nga và một bên chống Nga. Đó là cái cớ. Đó là điều tệ hại nhất.


Vùng đệm an toàn

Việt Hà: Giáo sư đã nói về vị trí chiến lược của Ukraine với Tây Âu, Mỹ và Nga, điều này làm người ta có thể liên tưởng đến Việt Nam ở châu Á, giữa một bên là Mỹ và một bên là Trung Quốc, một cường quốc mới nổi ở châu Á. Xin ông cho biết những tương đồng và dị biệt giữa hai trường hợp này?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Những cái tương đồng và dị biệt thì chỉ có tính tương đối thôi. Như thử nhìn vào tương đồng thì cái rõ nét nhất là vị trí địa dư và tầm quan trọng chiến lược của hai nước đó với các nước láng giềng lớn hơn. Hai nước đó đều được các nước láng giềng muốn biến thành cái vùng đệm của họ, gọi là vùng đệm an toàn hay ít nhất họ cũng không muốn các nước đó nằm dưới sự kiểm soát của lực lượng mà họ cho là thù nghịch với họ. Điểm thứ hai là ở bên Ukraine thì Nga có căn cứ quân sự tức là có hiện quân sự và có người Nga nữa thì ở Việt Nam không có chuyện đó, nhưng có một số quan tâm ở trong nước thì có một số nơi có đông người Trung Quốc ở Việt nam gọi là những cái túi. Người Việt Nam không vào được và chính quyền địa phương không kiểm soát được. Có một số ở vùng Tây Nguyên mà trước kia đã có nổi dậy đòi tự trị rồi. Điểm thứ ba là ở Ukraine có sự phân hóa là một bên muốn thân tây phương, một bên thân Nga. Ở Việt Nam cũng có một bên là những người muốn nghiêng về Tây phương nhiều hơn, và một bên là muốn nghiêng về Trung Quốc nhiều hơn.
Cuối cùng thì cộng đồng Âu châu nó quan trọng với sự vẹn toàn lãnh thổ của Ukraine bao nhiêu thì trong phần nào đó thì ASEAN cũng quan trọng cho việc vẹn toàn lãnh thổ của Việt Nam bấy nhiêu. Khác biệt quan trọng nhất là Việt Nam không có sự hiện diện quân sự của Trung Quốc. Thứ hai là Việt Nam không có vùng nào người gốc Trung Quốc là đa số để tạo cái cớ cho họ vào nhiều. Thứ ba là tương quan lực lượng giữa Việt Nam và Trung Quốc khác với sự tương quan lực lượng giữa Ukraine và Nga nên Việt Nam không ở cái thế bị áp đảo hoàn toàn như trường hợp của Ukraine.
Việt Hà: Thế giới rút ra được bài học gì từ cuộc khủng hoảng Ukraine thưa ông?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Mình thấy từ xưa đến này nhiều chuyện xảy ra rồi. Khi một nước nhỏ ở gần nước lớn thì nước lớn trước nhất là bành trướng ảnh hưởng ra đó hoặc ít nhất không muốn ở dưới một chế độ kiểm soát bởi lực lượng họ coi là thù nghịch với họ. Thành ra họ luôn tìm cách can thiệp. Vì thế những nước nhỏ ví dụ Phần Lan, Mondova muốn tránh những chuyện đó nên họ không gia nhập NATO nhưng vẫn liên hệ mật thiết với NATO và vẫn tham dự hội nghị thượng đỉnh với NATO qua hiệp ước đối tác hòa bình mà Nga cũng là một thành viên. Một số nước nhỏ khác gần Nga như Balan, Estonia, Lithunia… thì họ lợi dụng khi Nga yếu thì họ vào NATO hơn nên vị thế của họ tương đối cân bằng hơn.
Điểm thứ ba là quốc gia nào ở trong cái tầm ngắm ở các quốc gia lớn vì tầm chiến lược thì khi có nội loạn thì họ phải để ý và họ chắc chắn tìm cách can thiệp. Khi nội loạn xẩy ra dưới ảnh hưởng của đám đông thì dễ đưa đến quá khích và tạo cớ cho người ngoài can thiệp. Thứ tư là tương quan lực lượng và quan hệ đồng minh quan trọng hơn là luật quốc tế và đạo đức quốc tế trong việc đảm bảo quyền lợi cho các quốc gia. Và cuối cùng thì tôi nghĩ là đề phòng tốt hơn là phản ứng. Trường hợp đã để xảy ra rồi thì khó lật ngược lại tình thế lắm. Trường hợp Ba Lan và các nước nhỏ Baltic là đề phòng còn các trường hợp như Georgia và Ukraine thì tôi gọi là phản ứng.
Việt Hà: Xin cảm ơn giáo sư.

UKRAINA ĐỪNG TƯỞNG BỞ !

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

Không phải chiện 8/3

Hê hê...
Hết HƯU Tớ chuyển...VƯỢN gồi
QUAN CHỨC một thời !  ÔI hỡi tiếc thay
Áp phê cú chót trả vay
Vì Dân...Chiện nhỏ!   Tớ xoay tổ cò

      CƠ CHẾ HOẠT ĐỘNG CHO NGƯỜI TRƯỚC KHI NGHỈ HƯU ?

(Mộc không phải là cán bộ nhà nước đâu nhé!)

Vừa qua tôi có viết bài VIỆT NAM THAY ĐỔI THỂ CHẾ: TẠI SAO KHÔNG? đã được sự ủng hộ, đồng thuận của bạn đọc trên cả 2 trang blogspot và facebook. Đặc biệt chi tiết "thu nhập là thủ phạm chính của vấn nạn tham nhũng" một lần nữa nhấn mạnh chế độ tiền lương cơ bản, các khoản thu nhập phụ, trong đó có khoản tiền tiêu cực phí hay còn gọi là "cưỡng bức kinh tế" chung quanh tiền lương chính còn nhiều bất cập và không thể chấm dứt ngay trong ngày một ngày hai được, có nghĩa ta phải chấp nhận "sống chung với lũ" nếu không sớm thay đổi thế chế hành chính. 


Theo đó, mấy ngày nay lại hé lộ việc các cán bộ quản lí nhà nước trước khi về hưu đã kí quyết định tiếp nhận hàng loạt nhân sự mới. Đó là:



1.- Trường hợp của ông Trần Văn Truyền - Tổng Thanh tra Chính phủ lúc bấy giờ, trước khi nghỉ hưu từ tháng 3 đến tháng 8 năm 2011 (6 tháng) đã ký bổ nhiệm gần 60 cán bộ cấp vụ và tương đương.

2.- Trường hợp tại Sở Văn hóa thể thao và du lịch TP.HCM ông Nguyễn Thành Rum - Giám đốc sở, đã ký hàng loạt quyết định bổ nhiệm cán bộ trong vòng hai tuần trước lúc chính thức nghỉ hưu vào ngày 1/3/2014.

Vậy, xuất phát từ đâu mà các vị nầy hào phóng về công tác nhân sự đến vậy. Bắt nguồn từ đâu mà những người cầm cân nẩy mực, đứng đầu một đơn vị hành chánh sự nghiệp hoặc có một vài bộ phận hưởng lương từ quỹ sự nghiệp có thu. Song về cơ bản nhân sự ở 2 đơn vị nầy đều thuộc biên chế nhà nước, nay gọi là hợp đồng không thời hạn. Đối tượng nầy hưởng lương từ ngân sách nhà nước được dân ta ví von là "bầu sửa mẹ" hay "chùm khế ngọt" cũng không sai.

Xin thưa, tất cả hành vi nầy đều xuất phát từ "thu nhập", nhất là thu nhập trong khu vực nhà nước nó ổn định, nó chẳng khác gì "sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi" với danh nghĩa "sáng vác ô đi, tối vác về". Nó, không ai khác, chính là động lực, là đòn bẫy, là mục tiêu hướng đến để người người đều đổ xô thi vào đại học, bất chấp học lực hạnh kiểm, kinh tế gia đình khó khăn hay thuận lợi. Bởi cái bằng đại học là tấm giấy thông hành, là mảnh giấy đầu tiên để đặt chân vào ngưỡng cửa cơ quan nhà nước. Trong đó, không ngoại lệ trường hợp có người bỏ ra hằng trăm triệu đồng để chạy việc như ý kiến của vị đại biểu quốc hội nọ.

Vậy, không thay đổi thể chế thì thay đổi cái gì để mọi công dân Việt Nam gạt phăng cụm từ "cán bộ nhà nước" ra khỏi đầu óc mình trước khi nhét vào đó một số kiến thức nhất định làm hành trang vào đời.

Còn nhớ, trong một lần nộp đơn (chỉ nộp đơn thôi nha!) thi tuyển công chức giáo viên ở thành phố Hồ Chí Minh đã có hàng ngàn người xô đẩy, chen lấn, giẫm đạp lên nhau để được ... đi dạy. Trong lúc đó 2 vị giám đốc nầy thẳng tay ký cái cụp hằng trăm người kể cả cán bộ quản lý vào làm việc ở 2 cơ quan nhà nước ngon ơ mà hằng ngàn dân đen có nằm mơ cũng không dám nghĩ đến.

Chuyện đúng sai, phải quấy thế nào hạ hồi phân giải nhưng thiển nghĩ của tôi nếu chúng ta không mạnh dạn thay đổi thế chế, nhất nhất phải là nhà nước, nhị nhị phải là cán bộ mới sống nổi thì than ôi thu nhập sẽ trở thành nỗi ám ảnh khôn lường trong, không những người ngoài cuộc mà ngay cả người đương chức cũng vậy. Đồng thời cũng là mảnh đất béo bở để tham nhũng ngày ngày sinh sôi nẩy nở vậy!

Sài Gòn, 07.03.2014
Bình Địa Mộc

Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014

CHÍNH & TÀ !?

Bức thư ngỏ kính gửi bác Trần Văn Truyền nguyên tổng thanh tra Nhà nước

 Hiền Lương
Biệt thự khủng của ông Truyền
Nghe tin bác có thể gặp “nạn”, lòng tôi đau xót biết bao. Ngoài cái dinh cơ người ta đưa lên báo giấy, báo mạng ở BếnTre, rồi những... có trời mới biết

Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

HỌC ĐƯỢC GÌ.?



Lỗ Trí Thâm
Hành động của Nga tuy không chính đáng nhưng không thể khác được.
Đó là phản xạ sinh tồn của một quốc gia trước nguy cơ bị dồn tới chân tường.
Điều gì xảy ra khi Ukraine hoàn toàn thuộc về EU và sau đó gia nhập liên minh quân sự NATO.
Lúc đó Ra da và giàn chắn hỏa tiễn của Mỹ nằm sát nách. Nga như bị con dao luôn luôn kè sát cổ.
Tuy hành động của Putin sẽ làm cho kinh tế Nga sẽ thiệt hại nghiêm trọng do cấm vận, tiền Rúp mất giá.v.v...nhưng an ninh quốc gia vẫn phải đi đầu. Có tồn tại vững chắc mới nói đến phát triển.
Những gì xảy ra ở Ukraine hiện nay không phải là mới.
Xưa kia lo phe Chủ Nghĩa Xã Hội lan rộng mà Hoa Kì ở tận bên kia đại dương vội vàng đem quân trấn giữ, be bờ Tây Đức, Nam Triều tiên và Nam Việt Nam. Tất nhiên với danh nghĩa bảo vệ tự do dân chủ nhưng đừng ngây thơ nghĩ rằng chỉ vì như vậy.
Ngay cả Việt Nam, nước vừa thoát khỏi chiến tranh đang nghèo đói mà cũng phải đem quân sang triệt hạ Pôl Pốt hàng xóm chỉ vì nếu nó tồn tại sẽ trở thành mối đe dọa. Tất nhiên dưới danh nghĩa xoá bỏ chế độ diệt chủng, Việt Nam tốt như vậy sao?
Việc nhân dân Ukraine biểu tình chống tổng thống Yakovisch là điều chính đáng và dễ hiểu, do cách điều hành kinh tế, nạn tham nhũng và nền kinh tế dựa theo quen biết, đi tắt. Cuộc sống của người dân hết sức khó khăn.
Nhưng một lần nữa, các nước phương Tây lại hợm hĩnh, mắc một sai lầm nghiêm trọng.
Họ chỉ nghĩ đến quyền lợi một chiều, vẫn tưởng mình vẫn còn một mình một chợ mà nhẫn tâm biến cả đất nước Ukraine thành vùng tranh chấp giữa các siêu cường.
Họ thừa biết nền kinh tế Ukraine yếu kém như thế nào, tồn tại được chỉ nhờ sự bao cấp về năng lượng của Nga. Nếu gia nhập EU thì chỉ là Hy Lạp thứ hai.
Phương Tây lớn tiếng rằng bán đảo Krim phải thuộc về Ukraine. Nhưng họ không muốn nhớ tới Kosovo, một tỉnh của Nam Tư cũ được họ phù phép thô kệch trở thành một quốc gia hẳn hoi chỉ vì muốn xé lẻ vùng Balkan để tránh hậu hoạ về sau.
Thế bài học nào từ Ukraine cho Việt Nam?
Tình hình Ukraine cũng gần giống như Việt Nam.
Cũng nền tham nhũng trầm trọng, kinh tế cửa sau, nhóm lợi ích đặc quyền đặc lợi.
Kinh tế bi đát và quan trọng, đời sống của hầu hết dân chúng khổ sở: Kinh tế, giáo dục y tế, an ninh giao thông.v.v..tồi tệ.
Nhưng có một điểm mấu chốt khác biệt hoàn toàn, là Việt Nam hiện nay hoàn toàn không nằm trong mối quan tâm lợi ích của siêu cường nào cả. Do đó, nếu dân chúng biểu tình nổi dậy thì cũng chẳng có hậu thuẫn hay khích lệ nào có thực lực từ bên ngoài. Và càng vô vọng hơn khi lợi ích của chính quyền hiện tại không mâu thuẫn với người hàng xóm khổng lồ có tiềm lực, luôn chống lưng phía sau.
Nhiều nhân sĩ trí thức, tạm gọi như vậy, kể cả trong nước cũng như nước ngoài, cho rằng Việt Nam nên liên kết hay đi theo các nước Phương Tây chống lại Trung Quốc nhưng họ không đủ tư duy để nhận ra một điều: Việt Nam không là chuỗi quan tâm lợi ích của họ nữa, cho dù Việt Nam có muốn cũng không ai chìa tay ra bắt. Lợi ích bắt tay với Trung Quốc lớn hơn nhiều so với qua lại với Việt Nam.
Như vậy bài học cho Việt Nam từ Gruzia và Ukraine: Khi mình thực sự chưa đủ mạnh, thì chớ nên mượn oai bên ngoài dồn người hàng xóm khổng lồ vào chân tường.

* NẠI... bị tàu lạ tấn công, cướp tài sản trên biển !...

24.000 tiến sĩ Việt Nam đang làm gì?  Dân trí

Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014

CÂU HỎI từ một PHIÊN TOÀ ?

NGUYỄN TRỌNG TẠO
Sau khi vụ xét xử sơ thẩm nhà báo Trương Duy Nhất kết thúc, hàng loạt các báo Nhà nước chỉ đưa vỏn vẹn 1 thông tin mới: kết án 2 năm tù. Chỉ cần đọc 1 báo thì biết cả trăm báo. Trong lúc đó, thông tin về phiên toà lại được các bloger và báo nước ngoài đưa khá cụ thể, từ bài viết, tường thuật đến các cuộc phỏng vấn luật sư có mặt tại phiên toà, và cả những thông tin bên ngoài phiên toà. Điều đó khiến người dân bỏ báo nhà nước để đến với báo mạng tự do.
Blogger Trương Duy Nhất trong phiên xử tại Tòa án Nhân dân TP Đà Nẵng, ngày 4/3/2014. Ảnh VOA
Blogger Trương Duy Nhất trong phiên xử tại Tòa án Nhân dân TP Đà Nẵng, ngày 4/3/2014. Ảnh VOA
   Ở đây người ta được biết, công an Đà Nẵng bảo vệ vòng ngoài khá ôn hoà, lịch sự, tôn trọng người dân bên ngoài cổng toà, dù không cho họ vào bên trong để xem vụ xét xử “công khai” như đã được thông báo. Ở đây người ta biết được luật sư bảo vệ thân chủ đã tranh tụng và chứng minh Trương Duy Nhất không vi phạm điều 258 bộ luật hình sự, và vô tội… buộc toà phải thay đổi tội danh chỉ còn “xâm phạm lợi ích nhà nước”, dù điều này không làm thoả mãn luật sư lẫn bị cáo. Ở đây người ta biết được, Trương Duy Nhất tự bảo vệ những bài viết của mình là vì lợi ích của nhà nước, của nhân dân. Người ta cũng biết bà chánh án đã cắt ngang sự tự bảo vệ của bị cáo khi mới bảo vệ đến bài thứ 7/12 bài bị cáo buộc phạm tội, rút ngắn thời gian xử án mà không có điều luật nào qui định…
    Luật sư Trần Vũ Hải cho biết: “Nhà báo Trương Duy Nhất thừa nhận có viết 11 bài như cáo trạng nêu nhưng ông cho rằng ông không ‘xâm phạm quyền và lợi ích’ của tổ chức hay cá nhân nào cả mà chỉ ‘chỉ ra những khuyết điểm, sai lầm, những hiện tượng chưa đúng’ với hy vọng ‘lãnh đạo Đảng và Nhà nước sẽ thấy ra, khắc phục, sửa chữa và rút kinh nghiệm. Thậm chí ông Nhất còn cho rằng ông ấy còn có công đã chỉ ra những điểm ấy để cho các lãnh đạo và Nhà nước Việt Nam tốt hơn”.

Trong lời cuối cùng trước khi Tòa tuyên án Nhất khẳng định ông ‘vô tội.

Trương Duy Nhất nói trước toà: “Với tư cách nhà báo tự do tôi góp phần cho không khí dân chủ ở Việt Nam, góp phần giúp các nhà lãnh đạo Việt Nam nhận thức được những vấn đề của đất nước, những suy nghĩ của người dân”.
    Nhất cũng nói: “Có những loại tù mà người ta cảm thấy ân hận hay xấu hổ, nhưng trường hợp của tôi thì tôi thấy tự hào.”
    Và người ta được biết Nhất sẽ kháng án khi ông tuyên bố: “Chừng nào tôi chưa được tự do mà vẫn còn bị  kết tội thì tôi còn đấu tranh cho đến khi được xóa bỏ tội danh”.

Qua vụ án này, chúng ta thấy có gì lúng túng ở phía công tố và thẩm phán toà án khi phải thay đổi tội danh. Đó là một bước lùi. Cái bước lùi ấy chính là một bước tiến của hành pháp ở Việt Nam? Và sẽ lùi đến đâu thì mang đến cho mọi người dân tính công bằng, công minh, thượng tôn pháp luật?
Một câu hỏi buồn vui lẫn lộn.
Nhưng đó là một câu hỏi cần phải có lời giải.

Hà Nội, 4.3.2014

Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014

Ghi chép vụn...

   Năm 1967. Chiến tranh đánh phá của giặc Mỹ ngày một loang rộng. Lớp nhỏ chúng tôi sơ tán ra ngoại thành Hải Phòng. Mỗi đứa được Má tôi may cho một chiếc ba lô bằng vải bao bột mì viện trợ, Một túi bông băng cá nhân…rồi gửi chúng tôi về cái vùng quê ấy…để  rồi hàng tuần đạp xe hơn 20 cây số đi thăm con, tiếp tế gạo, thức ăn…

   Thôn Kim Sơn - xã Lê Thiện, An Hải, Hải Phòng. Một làng quê nhỏ bé nằm dọc đường 5, Giáp ranh với Kim lương - Hải Dương, con đường huyết mạch từ cảng Hải phòng lên Hà nội


   Gần năm mươi năm sau tôi mới có dịp quay về miền quê ấy.

Thứ Năm, 27 tháng 2, 2014

Nhìn & Ngẫm

CÓ MỘT SỰ SO SÁNH NHẸ- 8

Bạn Hoàng Phước Đại gởi đến một cặp ảnh để làm sư so sánh nhẹ

Trụ sở UBND tỉnh Bình Dương

Trụ sở chính phủ Anh
Lời bình: Đế quốc Anh một thời nay chỉ đáng xách dép cho môt tỉnh của Việt Nam...về lãnh vực hoành tráng và nguy nga của các trụ sở nhà nước.

Thứ Tư, 26 tháng 2, 2014

Hết lời!

Kết quả hình ảnh cho ông Tống văn Công

Li chia ta vi Đng cng sn Vit Nam
Tng Văn công 

Trong bn t  kim đim ngày 22-2, phn  t nhn mt hình thc k lut, tôi đã viết :

Thứ Ba, 25 tháng 2, 2014

...lước TA!

Ngẫu hứng nước TA

Trần Trương
Nước ta vui thật là vui
Đứng trên bục giảng thầy “xơi” học trò
Học trò nổi đóa “gan to”
Dồn thầy vào góc đánh cho no đòn

Một ông Thượng tướng “vàng son”
Lăn đùng ra chết vừa tròn sáu mươi(60 tuổi)
Tiễn ông dở khóc dở cười
Lời khai Chí Dũng hại đời ông chăng?
Nịnh ông thượng tướng có thằng
Viết dăm bài báo lăng nhăng bênh bừa
Hay là đã có tí “bơ”
Dâng lên bát nước sáo cò,trả ơn?

Công đường huyện nọ lên cơn
Tin vào phong thủy xây hòn núi cao
ở ngay trước cổng ra vào
Không để tà khí vượt rào thị uy
Thật là chuyện cũng li kỳ
Ủy ban, huyện ủy  đều  …thì sợ…ma

Nghe đâu vừa mới hôm qua
Xe phó thủ tướng đi ra ngoài đường
Có anh xe máy rất “ương”
Ngoằn ngoèo chắn lối chẳng nhường ưu tiên
Thế là cảnh sát phạt liền
Sao mày không tránh làm phiền cấp cao?
Làm sao thì có làm sao
Tôi đâu có biết vị nào quan to?
Thôi đừng cười trắng răng bò
Mày còn cãi lí ông cho no đòn..

Ơ kìa thằng bố hiếp con
Thế thì đạo lí chẳng còn chi chi

Đền chùa họ rủ nhau đi
Đè nhau cướp ấn cũng vì hư danh

Thế rồi quan họ Bắc Ninh
Hát cho vui đã trở thành..hát..xin

Hay là nghèo quá hóa hèn
Trung thu ngày tết thắp đèn Trung hoa

Đồ chơi cho trẻ cho già
Toàn của Tàu khựa, của ta ém dần

Chúng ta mang chữ Nhân Dân
Lặng thinh để giữ cái cần câu…cơm…

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014

CHẾT...còn nhiều tập !

Diễn Đàn CTM
20-2-14
Ngô Đình Thu

Ai cũng tưởng cái thời rợn tóc gáy vì những tin chết bất ngờ đầy bí ẩn của các tướng trong thời bình như Lê Trọng Tấn, Hoàng Văn Thái, Phan Bình, v.v... đã vĩnh viễn chấm dứt.

Nhưng cái cảm giác nổi da gà ấy lại trỗi lên với tin Thượng Tướng Thứ Trưởng Công An Phạm Quý Ngọ vừa đột tử ngày 18/2/2014 vì bệnh ung thư gan. Cũng như các vụ của thế kỷ trước, có quá nhiều dấu hỏi quanh cái chết bí ẩn lần này.

Thắc mắc hiển nhiên đầu tiên là "bệnh ung thư" này đã có từ lâu hay chỉ từ khi ông Dương Chí Dũng công khai trước toà đã đút lót cho ông Ngọ hơn nửa triệu USD để chạy án?

Vì suốt từ điểm đó trở đi chẳng ai còn rờ mó gì được đến ông Ngọ ngoài Bộ Chính Trị. Tin ông đột nhiên ngã bệnh, rồi đến tin ông bệnh nặng đến độ hoãn vô hạn định việc điều tra các tố cáo tham nhũng, rồi đến tin ông lăn ra chết, và rồi mới đến tin ông đã từng đi Pháp, Nhật, Singapore chữa trị mà không hết, .... Tất cả các tin này đều phát xuất từ một nguồn duy nhất.

Thắc mắc thứ nhì là về loại bệnh, nếu đúng như Bộ Chính Trị nói, và thái độ của ông Ngọ đối với bệnh tình của ông. Với kiến thức thời Internet, ai cũng biết bệnh ung thư, đặc biệt ung thư gan như, là loại bệnh phát triển trong nhiều năm với nhiều triệu chứng. Ngay cả khi các triệu chứng phát tác mà không chữa trị thì vẫn phải mất nhiều tháng mới suy yếu dần. Với một người đang nắm nhiều quyền lực trong tay như ông Ngọ, muốn xuất ngoại đi nhà thương siêu cấp quốc tế nào là đi, mà không biết mình bị ung thư gan thì là chuyện rất lạ.

Càng lạ hơn nữa khi ông Ngọ đang rất khỏe trong năm 2013 cho tới ngày có vụ xử Dương Chí Dũng. Ông làm việc hăng say và hiệu quả đến độ được thăng lên thượng tướng công an vào tháng 7/2013, tức chỉ mới hơn 6 tháng trước. Nói cách khác, ông Ngọ bị bệnh nặng đến giai đoạn chỉ còn 6 tháng để sống mà lãnh đạo đảng vẫn không hề hay biết, qua sắc diện và qua hồ sơ, nên vẫn giao thêm gánh nặng trách nhiệm cho ông ta, có tin được không?

Ngược lại, khi chỉ còn 6 tháng để sống mà ông Ngọ vẫn sảng khoái, hăng hái xông vào những vụ "kiếm ăn lớn" như vụ Dương Chí Dũng -- và đó chỉ là MỘT trong những vụ việc mà ông Ngọ dính tới -- thay vì lo đi dưỡng và đi hưởng cuối đời thì lại càng đáng đặt dấu hỏi.

Điều lạ kế tiếp là chính các đối thủ của ông Ngọ cũng không biết ông đang bệnh sắp chết.

Khoảng 1 tuần sau tết con Ngựa bỗng xuất hiện trên Internet bộ hình đám cưới cực kỳ xa hoa phung phí mà ông Ngọ tổ chức cho cậu con trai của ông vào cuối năm 2013. Các bức hình bao gồm từ cảnh rất riêng tư trong phòng cô dâu đến các cảnh lễ nghi giữa 2 nhà xui gia đến cảnh tiếp khách ngoài trời cho thấy đã có một nỗ lực thu thập từ nhiều nguồn, từ vòng trong đến vòng ngoài gia đình ông Ngọ. Ai có khả năng và bỏ công thu thập hình ảnh như thế và tung ra vào lúc này? Họ là ai thì chưa thể xác định nhưng chủ đích của họ khá rõ. Đó là khích động công luận rằng (1) ông Ngọ chẳng có bệnh tật gì cả. Việc hoãn điều tra là vô lý; và (2) hãy nhìn cách gia đình ông Ngọ tiêu tiền tham nhũng.

Nếu biết ông Ngọ chỉ còn vài ngày hay vài tuần sống sót thì liệu đối thủ của ông Ngọ có phí công tung ra bộ hình nêu trên không? Và dĩ nhiên, một thế lực dám đối đầu với một thượng tướng kiêm thứ trưởng công an đang lên chức vùn vụt thì chắc chắn không phải là một thế lực cỡ nhỏ hay cỡ trung. Thế lực này chắc chắn phải có gạch nối với một số quan chức đảng ở tầng cao nhất. (Dĩ nhiên, mọi cặp mắt đều đang hướng về Trưởng Ban Nội Chính Nguyễn Bá Thanh). Rất khó tin có chuyện ông Ngọ bị bệnh thật mà ông Nguyễn Bá Thanh không biết.

Ấy thế mà bộ hình nêu trên xuất hiện chỉ mới hơn một tuần đã có tin Phạm Quý Ngọ đột tử. Và nay cũng đã có tin sẽ không điều tra lan lên cấp cao hơn cá nhân ông Ngọ trong vụ nhận tiền chạy án cho ông Dương Chí Dũng.

Nhưng liệu bệnh ung thư gan có lây tiếp sang các cấp thân cận dưới quyền ông Ngọ không?





Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2014

Vong quốc nô nhảy bài…Vong quốc vũ !


16-02-2014
Thái Hữu Tình 
Mười bảy tháng hai năm bảy chín
Sáu mươi vạn quân Tàu giày xéo Bắc biên cương
Có viên tướng Cộng sản ngang nhiên làm nội ứng
Dạy rằng Trung quốc tốt với ta
Báo động quá làm chi
Hãy ăn ngủ bình thường, súng ống cất vào kho! (1)
Một ngày sau, giặc đến!