Trong nhiều năm, khi nhắc đến sự thống nhất đất nước, hầu hết chúng ta đều nghĩ ngay đến ngày 30/4/1975. Điều đó không sai, nhưng chưa đủ.
Lịch sử luôn có nhiều tầng ý nghĩa. Một sự kiện chính trị lớn thường có thời điểm kết thúc chiến tranh, thời điểm hoàn tất việc thống nhất lãnh thổ, và thời điểm hoàn tất thống nhất về mặt nhà nước và pháp lý. Ba mốc ấy đôi khi trùng nhau, nhưng cũng có khi cách nhau hàng tháng, thậm chí hàng năm.
Việt Nam là một trường hợp như vậy.
Ngày 30/4/1975, chiến tranh kết thúc, chính quyền Việt Nam Cộng hòa chấm dứt hoạt động. Nhưng sau đó, miền Nam vẫn được quản lý bởi Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam. Hai miền vẫn tồn tại hai hệ thống tổ chức nhà nước khác nhau trong một giai đoạn chuyển tiếp.
Chính vì thế mới có cuộc Tổng tuyển cử ngày 25/4/1976 trên phạm vi cả nước.
Và cũng vì thế, ngày 2/7/1976, Quốc hội khóa VI mới chính thức thông qua các nghị quyết thống nhất nhà nước, quyết định tên nước là Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, cùng Quốc kỳ, Quốc huy, Quốc ca và Thủ đô của một quốc gia thống nhất.
Đó không chỉ là một thủ tục hành chính.
Đó là thời điểm sự thống nhất được hoàn tất về phương diện hiến định và pháp lý.
Nói như vậy không làm giảm ý nghĩa của ngày 30/4.
Ngược lại, nó giúp chúng ta hiểu lịch sử đầy đủ hơn.
Nếu ví lịch sử như một ngôi nhà thì 30/4 là ngày chiến tranh kết thúc và cánh cửa hòa bình được mở ra, còn 2/7/1976 là ngày ngôi nhà chung ấy được hoàn thiện bằng nền tảng pháp lý của một quốc gia thống nhất.
Một mốc khép lại chiến tranh.
Một mốc hoàn tất Nhà nước.
Hai mốc không thay thế nhau, mà bổ sung cho nhau.
Lịch sử càng được nhìn nhận đầy đủ thì càng ít cần đến những cách giải thích đơn giản hóa.
Hiểu đúng lịch sử không phải là phủ nhận điều đã biết, mà là bổ sung những mảnh ghép còn thiếu để bức tranh trở nên trọn vẹn hơn.
Thật.
.
( Cofe chiều cùng ChatGPT )
1 nhận xét:
Lịch sử không sợ những câu hỏi được đặt ra bằng thiện chí.
Điều lịch sử cần nhất không phải là sự thuộc lòng, mà là sự trung thực. Chỉ khi tôn trọng đầy đủ các sự kiện, chúng ta mới thật sự tôn trọng lịch sử.
.
Chủ tịch Hồ Chí Minh, mở đầu tác phẩm "Lịch sử nước ta", được Người viết bằng thể thơ lục bát vào năm 1941 tại Cao Bằng.
" Bốn câu mở đầu là:
Dân ta phải biết sử ta,
Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam.
Kể năm hơn bốn ngàn năm,
Tổ tiên rực rỡ anh em thuận hòa "
Chính vì lẽ đó.
Đăng nhận xét