Translate

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2026

MỘT XÃ HỘI KHÔNG DÁM NÓI !

 



"ĐIỀU NGUY HIỂM NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ MỘT LÃNH ĐẠO CÓ THỂ MẮC SAI LẦM, MÀ LÀ MỘT XÃ HỘI KHÔNG CÒN DÁM NÓI RẰNG CÓ SAI LẦM."

Không ai, dù tài giỏi hay có uy tín đến đâu, có thể đúng trong mọi quyết định. Điều giúp một xã hội phát triển không phải là giả định con người không bao giờ sai, mà là xây dựng được cơ chế để phát hiện và sửa sai.

Một xã hội khỏe mạnh cần ba điều:

  • Quyền lực biết lắng nghe. Khi người nắm quyền còn nghe được những ý kiến trái chiều, họ vẫn còn cơ hội điều chỉnh trước khi sai lầm trở nên quá lớn.
  • Công dân dám nói sự thật. Phản biện không phải để phủ định hay chống đối, mà để bổ sung góc nhìn, kiểm chứng thông tin và ngăn những quyết định thiếu cân nhắc.
  • Sự thật được đặt cao hơn danh tiếng của bất kỳ cá nhân nào. Không ai được hưởng lợi khi một sai lầm bị che giấu; ngược lại, cả xã hội đều được hưởng lợi khi sai lầm được nhận diện và sửa chữa kịp thời.

Lịch sử của nhiều quốc gia cho thấy: những thảm kịch lớn thường không chỉ bắt nguồn từ một quyết định sai, mà còn từ việc không còn ai dám nói rằng quyết định ấy có vấn đề.

Trong thời đại mạng xã hội, không gian để mọi người lên tiếng rộng mở hơn trước. Nhưng cùng lúc đó cũng xuất hiện một thách thức mới: áp lực của đám đông, sự cực đoan, và xu hướng chỉ lắng nghe những người cùng quan điểm.

Một xã hội văn minh không phải là nơi chỉ có một tiếng nói, mà là nơi nhiều tiếng nói có thể cùng tồn tại, được tranh luận bằng lý lẽ, bằng chứng và sự tôn trọng lẫn nhau.

Phản biện không làm xã hội yếu đi. Điều làm xã hội yếu đi là khi không còn ai dám phản biện
Thật,.
------------------------

Nhà báo Quoc Phong

 
NGHĨ MÀ THẤY THƯƠNG CÁC BẠN NHÀ BÁO TRẺ VÀ NHÀ BÁO TƯƠNG LAI ...
Nhìn tấm hình của các sinh viên báo chí trường ĐH KHXHNV HN trên FB mà thấy thương cho các bạn ấy khi chưa kịp học xong mà đã thấy thất nghiệp ...
Tuy rằng tôi có nghe thấy nhà nước bảo" sẽ không bỏ lại ai ở phía sau " nhưng tôi thì hơi thiếu tin tưởng câu nói này ,khi mới rồi, trong lần xuống HP tham quan ngày hội báo chí toàn quốc 21/6 thì được tin, TP HCM sẽ có trên hai ngàn nhà báo sẽ thất nghiệp . Còn Hà Nội thì thấy bảo cũng dư hàng ngàn bạn...
Mà nghe đâu sau khi sáp nhập rồi được đổi tên thành Cơ quan báo và phát thanh truyền hình HN thì các bạn ấy mới được trả lương hết tháng 4.
Với mô hình hoạt động này , tôi e là sẽ rất khó để làm ra tiền vì xem ra nó không giống một ai trên thế giới thì không rõ rồi sẽ hoạt động ra sao . Đó là chưa kẻ "hầm bà làng " vào một tổ hợp như vậy, ai chịu khó năng động cũng chả muốn làm và ai chậm chân, quen ỷ nại cũng không làm vì thích dựa. Như vậy sẽ "chết chùm " cũng nên ? Tôi mong rằng mình lạc hậu với nhịp sống mới nên hay lo xa chứ thực tế sẽ sáng sủa hơn trăm lần điều tôi tưởng tượng ...

Mình thì hưu rồi. Nhà nước trả lương ( dù là rất hẻo) nhưng dù sao thì còn có tiền sống tùng tiệm cho qua ngày. Thế nhưng còn các bạn ấy ( nói chung các cơ quan báo chí, phát thanh truyền hình cả nước) thì rồi sẽ ra sao ?
Mong rằng Đảng và Nhà nước , như đã từng động viên thì xin cố gắng triển khai làm sao đó sẽ "không để ai bị bỏ lại phía sau" .


Không có nhận xét nào: