Một lần, ngồi uống bia hơi ở vỉa hè Hà Nội, tôi tình cờ được trò chuyện với ông Chấn. Ông là cán bộ quân đội, công tác ở Tổng cục chính trị. Ông đã 80. Hàm đại tá. Ông làm công tác hậu phương quân đội. Cùng uống bia hôm đó, còn có anh Thảo, một nhà điêu khắc. Anh này cũng từng là lính thời chống Mỹ. Tôi kể chuyện, bà dì tôi, trước khi mất, trăn trối lại cho con cháu, rằng cố tìm được hài cốt của anh Síu, con dì, để dưới suối vàng, dì yên tâm.
Thôi, tôi phải đi có việc đây. Kệ các ông bàn nốt. Anh Thảo đứng dậy. Bọn tôi cũng đứng lên. Ông Chấn được cái không giận. Ông còn hẹn hôm nào qua nhà, nói chuyện tiếp./.
1 nhận xét:
Nơi các anh nằm “ Mặt trận phía Nam”
Một dòng chữ…Bằng chiều dài đất nước.
Mẹ nguyện bươn cả một đời…
Kể sao cho hết nỗi lòng ngóng con
Nghĩa trang trắng...
ngậm Ngãi nuốt đắng.
Một kiếp người...
vẫn chưa chạm được tận nơi con nằm !
Đăng nhận xét