Translate

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2020

NHÌN LẠI GIÁ TRỊ NHÂN BẢN, DÂN TỘC, KHAI PHÓNG !

 ...Ông Nelson Mandela từng nói một câu bất hủ về giáo dục (được dán ngay tại cổng chánh của Đại học South Africa):

"Để huỷ diệt bất cứ quốc gia nào, không cần đến bom nguyên tử hay hoả tiễn tầm xa; chỉ cần hạ thấp chất lượng giáo dục và cho phép học trò gian lận trong thi cử. Bệnh nhân chết dưới tay của các bác sĩ. Toà nhà bị sập dưới tay của các kĩ sư. Tiền bạc bị mất trong tay của các chuyên gia kinh tế tài chánh. Các giá trị nhân văn bị mất trong tay của các học giả tôn giáo. Công lí bị mất trong tay của các quan toà. Sự sụp đổ của giáo dục là sự sụp đổ của một quốc gia."
Câu nói của ông Mandela là một lời cảnh báo muộn màng cho Việt Nam vậy. ..............
(Tác giả: Fb Nguyen Tuan)
Chúng ta thử so sánh với sách giáo khoa thời VNCH. Đây là cuốn "Em Học Vần" lớp 1 năm 1971. Qua các trang tôi trích lại, chúng ta thấy gì? Theo tôi, chúng ta có thể thấy rõ đó là một cuốn sách đầy ắp tinh thần và đạo lí dân tộc. Tất cả các câu chuyện trong sách đều lấy từ thực tế Việt Nam, đặc biệt là nông thôn, rất gần gũi với học trò. Từ con cá đến trái bí (không có trái táo nhé) mà học trò đều thấy và dễ nhớ. Các soạn giả lấy đời sống thường nhựt ra làm câu chuyện (chớ chẳng có con lừa hay ngựa xa xôi đâu bên Nga). Họ nêu cao vẻ đẹp của đất nước Việt Nam bằng những bức hoạ cảnh quang đẹp và thơ mộng, rất gần với đời thường. Họ cố ý duy trì đạo lí cổ truyền của dân tộc, kính trên nhường dưới. Họ còn lấy quốc sử để rèn luyện tinh thần dân tộc - quốc gia. Họ dạy học trò tinh thần sống hoà đồng với thiên nhiên và gia cầm (như câu chuyện con chó lượm trái banh). Nói chung, đó là một cuốn sách gần như hoàn hảo.
Nhưng nếu chịu khó đọc lại các sách giáo khoa khác thời đó, chúng ta dễ thấy tất cả đều được soạn theo các đặc điểm trên. (NT)
KD: Đọc được bài viết này của Gs Nguyễn Tuấn (Úc) về GD nói chung, SGK nói riêng của thời VNCH, muốn đăng lại, để bạn đọc tham khảo, cũng là mình muốn kết lại chủ đề SGK mấy hôm nay, để còn đề cập những vấn đề khác.
Không muốn lý giải vì sao SGK của CHXHCNVN càng cải tiến càng nhiều điều tiếng, phản ứng, vì cái này xin để bạn đọc suy ngẫm thêm (kể từ CCGD những năm 80 trở lại đây)
Càng nghĩ càng nản !
------------

Mấy hôm nay, báo chí ồn ào chung quanh cuốn sách giáo khoa Tiếng Việt dành cho lớp 1. Có người cho rằng đây là một cuốn sách thảm hoạ, và tôi cũng đồng ý. Bây giờ đọc lại những cuốn sách giáo khoa thời xa xưa (1960, 1970) sao mà thấy tiếc cho một nền giáo dục nhân bản, dân tộc, và khai phóng.
Trước hết là cuốn sách giáo khoa Tiếng Việt, đọc qua những gì báo chí trích dẫn thì thấy khó chấp nhận được. Sách giáo khoa gì mà dùng ngôn ngữ thô tục, quê mùa ở miền Bắc làm chuẩn cho cả nước? Ngạo mạn ghê! Lại còn dạy (gián tiếp) gieo vào học trò tánh gian dối và lười biếng. Sách giáo khoa học tiếng Việt thì hà cớ gì trích dẫn mấy ông Nga? Thiệt là không thể hiểu nổi. Sau gần nửa thế kỉ thống nhứt đất nước mà nền giáo dục tệ như thế này! Có lẽ đây là tín hiệu rõ nhứt về một nền giáo dục loạng quạng, mất dân tộc tính.
Chúng ta thử so sánh với sách giáo khoa thời VNCH. Đây là cuốn "Em Học Vần" lớp 1 năm 1971. Qua các trang tôi trích lại, chúng ta thấy gì? Theo tôi, chúng ta có thể thấy rõ đó là một cuốn sách đầy ắp tinh thần và đạo lí dân tộc. Tất cả các câu chuyện trong sách đều lấy từ thực tế Việt Nam, đặc biệt là nông thôn, rất gần gũi với học trò. Từ con cá đến trái bí (không có trái táo nhé) mà học trò đều thấy và dễ nhớ. Các soạn giả lấy đời sống thường nhựt ra làm câu chuyện (chớ chẳng có con lừa hay ngựa xa xôi đâu bên Nga). Họ nêu cao vẻ đẹp của đất nước Việt Nam bằng những bức hoạ cảnh quang đẹp và thơ mộng, rất gần với đời thường. Họ cố ý duy trì đạo lí cổ truyền của dân tộc, kính trên nhường dưới. Họ còn lấy quốc sử để rèn luyện tinh thần dân tộc - quốc gia. Họ dạy học trò tinh thần sống hoà đồng với thiên nhiên và gia cầm (như câu chuyện con chó lượm trái banh). Nói chung, đó là một cuốn sách gần như hoàn hảo.
Nhưng nếu chịu khó đọc lại các sách giáo khoa khác thời đó, chúng ta dễ thấy tất cả đều được soạn theo các đặc điểm trên. Thật ra, đằng sau đó là chỉ thị của Chánh phủ Phan Huy Quát. Trong chỉ thị, ông Quát nói rõ sách bậc tiểu học phải "Nêu cao tinh thần quốc gia để khích lệ lòng ái quốc và chấn khởi dân khí. Tinh thần quốc gia Việt Nam ngày nay là tinh thần của một dân tộc biết tự cường, tự lập, biết phấn đấu để giành độc lập, biết kiên quyết để giữ giang sơn Tổ quốc, biết nỗ lực để ganh đua với người ngoài trên con đường tiến hóa của nhân loại." Ở một đoạn khác trong chỉ thị, ngoài phần trí dục, ông Quát còn đề ra khía cạnh đức dục và thể dục cho học trò tiểu học. Bất cứ sách giáo khoa nào thời đó cũng đều đặt nặng phần đức dục (rèn luyện đạo đức).
Tại sao sách giáo khoa ngày xưa có ý nghĩa đến như vậy? Lí do là vì đó là một nền giáo dục xây dựng trên nền tảng của 3 nguyên lí: nhân bản, dân tộc, và khai phóng.
• Dân tộc có nghĩa là đề cập đến việc tôn trọng giá trị truyền thống của dân tộc trong mọi sinh hoạt liên hệ tới gia đình, nghề nghiệp, và quốc gia. Giáo dục phải bảo tồn và phát huy được những tinh hoa hay những truyền thống tốt đẹp của văn hóa dân tộc. Dân tộc tính trong văn hóa cần phải được các thế hệ biết đến, bảo tồn và phát huy, để không bị mất đi hay tan biến trong những nền văn hóa khác.
• Khai phóng có nghĩa là cởi mở và cấp tiến, không phải đóng cửa và bảo thủ. Sẵn sàng tiếp nhận tinh thần dân chủ, phát triển xã hội, giá trị văn hóa nhân loại để góp phần vào việc hiện đại hóa quốc gia và xã hội, làm cho xã hội tiến bộ tiếp cận với văn minh thế giới.
• Nhân bản có nghĩa là lấy con người làm gốc, lấy cuộc sống của con người trong cuộc đời này làm căn bản; xem con người như một cứu cánh chứ không phải như một phương tiện hay công cụ phục vụ cho mục tiêu của bất cứ cá nhân, đảng phái, hay tổ chức nào khác. Với triết lí nhân bản, mọi người có giá trị như nhau và đều có quyền được hưởng những cơ hội đồng đều về giáo dục.
Có một chủ trương thời đó mà quí vị sư sĩ thời nay nên học. Đó là chương trình tiểu học cần rút nhẹ để: (a) Sát với tuổi sinh lí và tâm lí của trẻ, thích ứng với nhu cầu thực tế; (b) tránh lối học nhồi sọ; và (c) gắn liền học với hành, hòa đời sống của học sinh vào đời sống của nhân dân, khiến chúng có nhiều cơ hội học hỏi nhân dân đồng thời giúp đỡ nhân dân. Ở VN, giáo dục thời nay nhồi sọ và có phần tẩy não -- điều đại kị.
Người ta cứ bàn mãi về chương trình sách giáo khoa, nhưng càng làm thì càng sai. Sai quá nhiều đến nổi không ai dám tin sẽ đúng nữa. Tôi nghĩ đơn giản thế này: (a) cứ lấy 3 nguyên lí giáo dục (nhân bản, dân tộc và khai phóng) thời trước làm nền tảng; (b) lấy sách giáo khoa thời VNCH làm cơ sở, rồi soạn theo và bổ sung cho phù hợp với thế kỉ 21. Đơn giản quá. Không cần đến 'tiến sĩ', 'giáo sư', chỉ cần những người thực tài. Nhớ chánh phủ Trần Trọng Kim chỉ tồn tại không đầy 6 tháng mà đặt nền móng cho cả một nền giáo dục. Sở dĩ họ làm được như vậy là vì các bộ trưởng trong nội các đó có thực tài (chớ không phải bằng cấp).
Ông Nelson Mandela từng nói một câu bất hủ về giáo dục (được dán ngay tại cổng chánh của Đại học South Africa):
"Để huỷ diệt bất cứ quốc gia nào, không cần đến bom nguyên tử hay hoả tiễn tầm xa; chỉ cần hạ thấp chất lượng giáo dục và cho phép học trò gian lận trong thi cử. Bệnh nhân chết dưới tay của các bác sĩ. Toà nhà bị sập dưới tay của các kĩ sư. Tiền bạc bị mất trong tay của các chuyên gia kinh tế tài chánh. Các giá trị nhân văn bị mất trong tay của các học giả tôn giáo. Công lí bị mất trong tay của các quan toà. Sự sụp đổ của giáo dục là sự sụp đổ của một quốc gia."
Câu nói của ông Mandela là một lời cảnh báo muộn màng cho Việt Nam vậy.
___
Các bạn có thể đọc các sách giáo khoa thờ VNCH ở đây:
Các bạn cũng có thể tài bản pdf của một số sách thời đó ở đây:

TRANH CỬ SÒNG PHẲNG

  - Ai đã "phát minh" ra công thức trong quản trị quốc gia thì dưới 50 tuổi chỉ có 10-15% người tài, còn 75-80% người tài nằm trong khung tuổi 50-60, 10% người tài thuộc 61-65 tuổi, và người tài nhất nước là sau 65 tuổi?

Gia đoạn 20-50 tuổi là thời kỳ trí tuệ minh mẫn nhất, sáng tạo nhất, sung mãn nhất của mỗi người. Tại sao lại quy định dưới 50 tuổi chỉ có 10-15% được phép cơ cấu vào UVTƯ?
Từ khi nào và ai đã đưa ra khung tuổi như trên vào bàu cử các chức vụ đứng đầu các tỉnh thành, các bộ ngành, chính phủ, quốc hội, và vị trí TBT?
Tuổi 40-50 không còn là trẻ, mà đã lên ông, lên lão. Quy định dưới 50 tuổi chỉ có 10-15% được phép cơ cấu vào UVTƯ là rào cản hạn chế các tài năng trẻ tham gia vào lĩnh vực quản trị quốc gia.

https://www.facebook.com/chu.nguyenngoc

THAY ĐỔI PHONG THUỶ
Vấn đề mấu chốt của Hội nghị Trung ương (HNTƯ) 13 là nhân sự. Các mục khác không quan trọng. Vì các chỉ tiêu rồi sẽ thay đổi hàng năm. Những chỉ tiêu 2030, 2045 là viết để mà viết chứ không có giá trị thực tiễn. Ở nước ta, nhân sự viết các chỉ tiêu chứ không phải các chỉ tiêu quyết định lựa chọn nhân sự.
Chốt 227 nhân sự cho 200 vị trí (1,135:1) - là tỷ lệ bàu cử không có ở nước nào trên thế giới. Nó thấp xa so với tỷ lệ tối thiểu 2 chọn 1: cần tối thiểu 400 đề cử cho 200 vị trí.
Nhưng nhân sự cho 4 vị trí quan trọng nhất vẫn đang di chuyển vòng quanh trên bàn cờ mà chưa biết điểm dừng. Nó chờ vào ngoại lệ.
1. SỰ NGUY HIỂM CỦA NGOẠI LỆ LÀ TIẾP TỤC ĐỂ RA NGOẠI LỆ
“Tại Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XII, tháng 1/2016, lãnh đạo Văn phòng Trung ương cho hay các Ủy viên Trung ương khoá XI được giới thiệu tái cử phải đáp ứng một trong các tiêu chuẩn là không quá 60 tuổi; Ủy viên Bộ chính trị, Ban bí thư khóa XI tái cử không quá 65 tuổi.
Ngoài tiêu chuẩn trên, Trung ương khoá XI đã giới thiệu năm nhân sự là trường hợp đặc biệt - quá tuổi tái cử theo quy định, nhưng vẫn được giới thiệu để cơ cấu vào khóa mới.
Trong đó một nhân sự Ủy viên Bộ Chính trị, Ban bí thư là Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Bốn nhân sự ủy viên Trung ương, gồm ông Uông Chu Lưu, Phó chủ tịch Quốc hội; Thượng tướng Bùi Văn Nam, Thứ trưởng Công an; Đại tướng Đỗ Bá Tỵ, Thứ trưởng Quốc phòng, Tổng tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam (hiện là Phó chủ tịch Quốc hội) và ông Huỳnh Phong Tranh, nguyên Tổng thanh tra Chính phủ (được giới thiệu nhưng không trúng cử)”
Cái “đặc biệt” của Đại hội trước đang sinh ra cái “đặc biệt” cho Đại hội sau. Câu hỏi đang được quan tâm là tại Đại hội XIII sẽ có bao nhiêu trường hợp “đặc biệt” vượt 65 tuổi?
2. NGOẠI LỆ LÀ LUẬT CHƠI KHÔNG SÒNG PHẲNG
Không đội bóng nào đạt chức vô địch World Cup nhờ ưu tiên “trường hợp đặc biệt”. Không ai dành huy chương vàng Olympic nhờ “ngoại lệ”. Đấu trường vô địch không có tiêu chuẩn ngoại lệ. Những đấu thủ chân chính không bao giờ chấp nhận sự ưu tiên. Chỉ có kẻ yếu mới đòi hỏi ưu tiên. Cuộc chơi có ngoại lệ là cuộc chơi không sòng phẳng.
3. CÓ NƯỚC NÀO BÀU LÃNH ĐẠO THEO KHUNG TUỔI KHÔNG?
Việt Nam là nước duy nhất trên thế giới quy định chọn lãnh đạo đất nước từ địa phương đến trung ương theo khung tuổi. Cụ thể là quy định tỷ lệ % trúng UVT Ư theo lớp tuổi dưới 50, 50-60, 61-65 và trên 65.
“Căn cứ vào thực tế những nhiệm kỳ vừa qua, cũng như xuất phát từ thực trạng đội ngũ Ủy viên TƯ khóa 12 và khả năng để vào TƯ khóa tới, TƯ quy hoạch độ tuổi dưới 50 tuổi là từ 10 - 15%, 61 tuổi trở lên 10%, còn lại chủ yếu là độ tuổi 51 – 60
Ai đã "phát minh" ra công thức trong quản trị quốc gia thì dưới 50 tuổi chỉ có 10-15% người tài, còn 75-80% người tài nằm trong khung tuổi 50-60, 10% người tài thuộc 61-65 tuổi, và người tài nhất nước là sau 65 tuổi?
Gia đoạn 20-50 tuổi là thời kỳ trí tuệ minh mẫn nhất, sáng tạo nhất, sung mãn nhất của mỗi người. Tại sao lại quy định dưới 50 tuổi chỉ có 10-15% được phép cơ cấu vào UVTƯ?
Từ khi nào và ai đã đưa ra khung tuổi như trên vào bàu cử các chức vụ đứng đầu các tỉnh thành, các bộ ngành, chính phủ, quốc hội, và vị trí TBT?
Tuổi 40-50 không còn là trẻ, mà đã lên ông, lên lão. Quy định dưới 50 tuổi chỉ có 10-15% được phép cơ cấu vào UVTƯ là rào cản hạn chế các tài năng trẻ tham gia vào lĩnh vực quản trị quốc gia.
4. TRANH CỬ SÒNG PHẲNG
Quản trị đất nước là quyền lợi và nghĩa vụ của công dân. Đủ 21 tuổi là có quyền ứng cử vào các vị trí quản trị đất nước. Không thể dùng khung tuổi tác làm tiêu chuẩn để gạt bỏ.
Nếu cứ quy định như Việt Nam hiện nay, thì sẽ không có Thủ tướng nước Áo 31 tuổi, và nữ Thủ tướng Phần Lan 34 tuổi sẽ không bao giờ có cơ hội thi thố tài năng.
Bởi không giới hạn tuổi tác mà TT Donald Trump 74 tuổi và ông Joe Biden 78 tuổi đang ra tranh cử Tổng thống Hoa Kỳ nhiệm kỳ 2021-2024.
Những người trên 65 tuổi, không cần phải là trường hợp ngoại lệ, mà vẫn có quyền ra tranh cử, miễn là một cuộc tranh cử sòng phẳng công khai, trên tập cử tri hàng triệu người trên toàn quốc.
5. AI QUYẾT ĐỊNH NGOẠI LỆ Ở ĐẠI HỘI XIII?
Bài toán ‘Ai sẽ thay thế TBT – CTN Nguyễn Phú Trọng?’ đang dẫn đến bài toán ‘Có bao nhiêu ngoại lệ ?’ Chưa xác định được ngoại lệ thì chưa tiến hành Đại hội XIII. Sẽ còn có HNTƯ 14 nữa.
Càng nhiều ngoại lệ càng mất đi cơ hội của lớp trẻ hơn. Cuộc chơi tuy được điều khiển bởi một số người, nhưng quyền quyết định cuối cùng phụ thuộc vào lá phiếu của các Đại biểu Đại hội XIII.
6. THAY ĐỔI PHONG THUỶ
Số đông quan tâm đến ai sẽ là người đứng đầu, không phải vì ai nổi trội hơn, mà vì ai sẽ bớt bảo thủ hơn trong tiến trình cải cách.
Không phải là cuộc chơi sòng phẳng của số đông, lại không ai nổi trội hơn, có lẽ nên áp dụng luật chơi luân phiên. Bắc – Trung – Nam thay nhau luân phiên giữ vị trí TBT. Ít nhất thì cũng công bằng hơn phương án cố định. Ở mặt khác, đó cũng là cách thay đổi phong thuỷ.
Nhiều người sốt ruột. Một số đang cố cưỡng lại mệnh trời.

Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2020

DẤN THÂN.

Truong Huy San

Tháng 10-2014, sau mấy tuần ở bờ Đông cùng đoàn làm phim The Vietnam War của Ken Burns, tôi qua California. Khi ấy, Đoan Trang đang có học bổng tại một trường đại học ở đấy. Chúng tôi nói chuyện nhiều. Tôi vẫn cho rằng, Đoan Trang sẽ có nhiều đóng góp tốt cho đất nước với tư cách một nhà báo. Nhưng tôi hiểu lựa chọn của Trang, sự lựa chọn của một con người quả cảm.
Một đất nước chỉ có thể phát triển khi có chỗ cho nhiều sự lựa chọn khác nhau, cho nhiều tiếng nói khác nhau. Trong một quốc gia biết lắng nghe dân thì những tiếng nói như của Đoan Trang sẽ luôn được tôn trọng. Nhưng nếu đất nước đã được như thế thì những người như Trang đã ngồi làm thơ và đánh đàn rồi.

Bức ảnh dưới đây chụp với Trang và mẹ (đang ở thăm con gái) trước giờ tôi bay về Việt Nam. Mấy tháng sau đó, Trang cũng kết thúc học kỳ và hai mẹ con quyết định sẽ trở về Việt Nam dù rất nhiều người khuyên ở lại. Cả mẹ Trang và Trang đều biết những gì đang đợi... Nhưng, từ nhiều năm trước đó, Trang đã lựa chọn sự dấn thân. Bên trong người phụ nữ có rất nhiều vấn đề về sức khỏe này là một tinh thần thép. . Lịch sử có thể sẽ quên các bộ trưởng, các ủy viên bộ chính trị... nhưng chắc chắn sẽ nhớ cô, Đoan Trang.

 

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2020

" Kí sinh trùng k ách mệnh " !

 

- Tính đến nay, cả nước có 110 Thứ trưởng, phó thủ trưởng cơ quan ngang bộ, trong đó có 4 bộ vượt số lượng cấp phó so với quy định; có 201 Phó Chủ tịch UBND tỉnh, giảm 16 người.
( https://vietnamnet.vn/.../ca-nuoc-co-110-thu-truong-va... ) Và,,,,
- Mỗi " ông chủ " nước Vệ đang phải cõng trên đôi vai, lưng...còm cõi của mình đên 9 thèng " TÔI TỚ Cách mệnh "
( https://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chinh-tri/trung-binh-cu-9-..) nguoi-dan-nuoi-1-can-bo-nha-nuoc-473225.html .
Ghế ít - Đít nhiều !
Họ quy chụp người buôn bán vỉa hè.... là kí sinh trùng XH!... nhưng chính những kẻ này mới là kẻ ăn bám tiền thuế dân, mới là loại kí sinh trùng XH ...


Bến không chồng & Lời thề mùa đông


Bến Không Chồng - xã Thụy Liên, Thái Thụy,Thái Bình.
 
CHỊ TÔI

Cả đời vò võ đợi mong
Xuân thì đã cạn người không trở về.
Nắng chiều rạc phía triền đê
Chị tôi ôm mối hẹn thề năm xưa.
Trầu cay vàng rũ ngày mưa
Cau già bấc ngọn sau mùa bão giông.
Đã bao lần cải lên ngồng
Tuổi xanh héo hắt chờ trông tháng ngày.
Người đi về phía chân mây
Trăng tròn rồi khuyết hao gầy tim đau.
Mùa qua...lại hẹn mùa sau
Tóc mây nhuốm bạc mắt nâu tích trầm.
Chị yêu si dại lặng câm
Một đời hoang hoải âm thầm đơn côi
Người đi về phía xa xôi
Chị tôi ở lại bên đời nhớ thương.
Người đi về phía vô thường
Sầu dâng bóng lẻ đêm trường mênh mang.
Hoài thương một giấc mơ hoang
Phấn tàn hương cạn lỡ làng kiếp hoa.
Chị tôi cuối buổi chiều tà
Khóc trên mộ gió xót xa bóng mình!
thơ Ánh Phạm!

Lời thề Mùa Đông

Bắt đầu từ một mùa đông
Anh tôi ra trận rồi không trở về
Cũng từ một buổi chiều quê
Chị tôi đã nhận Lời thề Mùa Đông!

Cũng là phận gái chờ chồng
Người còn hóa đá - Chị không hóa gì
Đá còn đợi bước thiên di
Còn con để bế - Chị thì chịu không

Núi còn hòn vợ, hòn chồng
Chị tôi ôm mối chờ mong bạc đầu
Cái ngày tôi bước qua cầu
Chị không khóc, sợ làm nhàu áo tôi

Bây giờ chị đã về giời
Thắp hương lạy chị - Lạy lời Mùa Đông

thơ Bùi Hoàng Tám
.

BẾN KHÔNG CHỒNG
( Tại làng Đông , xã Thụy Liên , huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình .
Bến sông Đình Đoài ,nơi đây đã từng tiễn đưa trên 1.500 trai làng ra trận đánh giặc , 230 người con ra đi mãi mãi không về ! )
Chiến tranh tàn khốc qua rồi
Gần nửa thế kỷ " sẹo lồi " còn đây !
Bến xưa đưa tiễn bạn, thày
Bây giờ chỉ một đá này khắc ghi !
Từ đây bao lớp người đi
Đánh Pháp, đuổi Mỹ ,...đều vì nước non
Cho quê hương mãi trường tồn
Non sông một dải , cháu con yên bình !
Người đi để lại chữ tình
Cho người ở lại nhìn hình chờ mong
Lời yêu chìm ở bến sông
Để nay thành" bến không chồng " xót xa !
Đất nước vang " tiến quân ca "
Anh hùng thắng mọi giặc xa, giặc gần
Bao phụ nữ mất người thân
Trái tim hóa đá - muôn vàn vọng phu !

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2020

CHỐNG LÃNG PHÍ PHẢI BẮT ĐẦU TỪ ĐẠI HỘI ĐẢNG.

..... Các Đại hội của ĐCS Đông Dương không có quà biếu. Đại hội II, III của ĐLĐ Việt Nam cũng không có quà biếu. Bắt đầu từ khi nào thì Đại hội đảng tốn kém và lãng phí như bây giờ?
Đã 75 năm kể từ ngày dành được độc lập, nhưng vẫn còn nhiều đồng bào ‘không có cơm ăn áo mặc’. Không thể tự cho vì dân khi đang hoang phí mồ hôi nước mắt của dân. Chống lãng phí phải bắt đầu từ Đại hội đảng.

Ai là người có lỗi lớn nhất khi đã để xẩy những lãng phí to lớn này? 
Nguyen Ngoc Chu )
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------


1. ĐÃ AI TƯ VẤN CHO THỦ TƯỚNG CHƯA?
Những người trong ‘Tổ Tư vấn kinh tế’ cho Thủ Tướng, có ai đã một lần ‘tư vấn’ cho Thủ tướng về tiết kiệm chi phí ở tất cả các kiểu Đại hội?
Vì tất cả các kiểu Đại hội của các cơ quan đoàn thể nhà nước, trong đó trụ cột là Đại hội Đảng các cấp, từ cấp địa phương cho đến toàn quốc - phần lớn đều dùng kinh phí nhà nước.
2. CÓ BAO NHIÊU ĐẠI HỘI ĐẢNG CÁC CẤP?
Để chuẩn bị cho Đại hội đảng toàn quốc, thì phải bắt đầu từ cấp xã, huyện, tỉnh. Quá trình này kéo dài cả năm. Không tính cấp chi bộ, chỉ tính cấp xã trở lên, cả nước có tất cả bao nhiêu Đại hội đảng?
Hiện cả nước có 10 614 đơn vị hành chính cấp xã, bao gồm: 8 295 xã, 1 714 phường và 605 thị trấn.
Cả nước hiện nay có 713 đơn vị hành chính cấp huyện. Trong đó bao gồm: 69 thành phố trực thuộc tỉnh, 50 thị xã, 49 quận và 545 huyện.
Cả nước hiện có 63 đơn vị hành chính cấp, bao gồm: 58 tỉnh và 5 thành phố trực thuộc trung ương.
3. MẤT BAO NHIÊU TIỀN CHI PHÍ CHO ĐẠI HỘI ĐẢNG?
Mất bao nhiêu tiền chi phí cho việc tổ chức các Đại hội đảng trên toàn quốc? Số liệu này chắc Bộ Tài chính có. Nhưng có thể ước lượng thô như dưới đây.
- Chi phí cho Đại hội cấp xã khá khác biệt nhau. Ở các xã nghèo chỉ ở mức trên và dưới 100 triệu đồng. Nhưng cấp phường ở các thành phố lớn trực thuộc trung ương thì có thể chi phí đến cả tỷ bạc. Lấy mức ước lượng thấp bình quân là 100 triệu đồng , thì trên toàn quốc chi phí cho Đại hội cấp xã tốn đến 1 061 tỷ đồng.
- Chi phí cho Đại hội cấp quận - huyện cũng khác nhau, nhưng đều tính bằng tỷ đồng. Các quận ở các thành phố lớn có thể chi phí gấp năm bảy lần các huyện nghèo. Lấy trung bình mức thấp cho chi phí cấp huyện là 2 tỷ đồng, thì tổng chi phí trên toàn quốc cho Đại hội cấp huyện là 1 426 tỷ đồng.
- Chi phí cho Đại hội cấp tỉnh - thành rất lớn. Một tỉnh nghèo như Tuyên Quang mà đã dùng 2,5 tỷ đồng để sắm quần áo cho đại biểu thì tổng chi phí của Đại hội đảng của tỉnh Tuyên Quang phải không dưới 10 tỷ đồng (https://nhadautu.vn/tuyen-quang-moi-thau-2-goi-thau-25-ty...).
Các thành phố lớn như Hà Nội, TP Hồ Chí Minh thì chi phí cho Đại hội sẽ rất lớn. Tính bình quân chi phí phục vụ cho Đại hội cấp tỉnh - thành là 15 tỷ đồng, thì tổng chi phí trên toàn quốc cho cấp tỉnh sẽ là 945 tỷ đồng.
- Chi phí cho Đại hội đảng toàn quốc là rất lớn. Nếu kể cả các Hội nghị Trung ương phục vụ cho mục đích Đại hội, những chuyến đi công tác của các Bộ ở trong nước và nước ngoài phục vụ cho Đại hội đảng toàn quốc, và cả bộ máy chuẩn vị văn kiện cho Đại hội đảng toàn quốc, thì con số sẽ lớn vô kể - không dưới vài ngàn tỷ đồng. Hãy chỉ tính một ngàn tỷ đồng.
Với mức tính khiêm tốn nêu trên, thì tổng chi phí cho Đại hội đảng các cấp trên toàn quốc lên đến 4 432 tỷ đồng. Thực ra con số này còn thấp hơn con số thực chi khi tính đúng tính đủ. Nhưng 4 432 tỷ đồng mua được 886 400 tấn thóc (không dưới 531 840 tấn gạo), nuôi được 3 409 230 cán bộ suốt 1 năm với tiêu chuẩn 13kg/người /tháng ở những năm thập niên 60-80 thế kỷ trước.
Số liệu ước lượng thô ở trên đã không đưa vào một mảng rất lớn Đại hội đảng ở các bộ ban ngành trung ương, các quân khu, các tổng công ty, cấp sở phòng, các trường đại học, và hàng chục vạn chi bộ cấp cơ sở. Mà nếu tính đúng tính đủ cũng lên đến cả ngàn tỷ đồng.
Sẽ có người viện dẫn nguồn kinh phí từ Đảng phí để tổ chức Đại hội. Có chăng chỉ một bộ phận ở cấp chị bộ cơ sở - mà đã không đưa vào con số ở trên. Nhưng điều quan trọng nhất là chống lãng phí. Nguồn tiền nào cũng không được lãng phí.
4. CÒN BAO NHIÊU CHI PHÍ NGẦM?
Có một dòng chi phí ngầm cho Đại hội nhiều lần lớn hơn các chi phí nhìn thấy. Đó là dòng tài chính chi cho các ghế chức vụ - là dòng tài chính chạy chức chạy quyền. Chống chạy chức chạy quyền là một trong những mục tiêu quan trọng nhất mà lãnh đạo Đảng và nhà nước đã nhiều lần kêu gọi phải thực thi bằng được.
Có người nói Đại hội này là Đại hội không chạy chức chạy quyền? Có đúng như vậy không?
Giống như tham nhũng, không ở đâu thấy tham nhũng, mà tham nhũng xẩy ra khắp mọi nơi. Giống như xin việc, không nơi nào thấy mất tiền, mà mất tiền khắp mọi nơi. Mỗi ghế chức vụ ở phường - xã, quận - huyện, tỉnh – thành và ở trung ương đều có giá. Giá rất cao. Giá được nhiều người biết.
Những người sành về giá có thể nêu ra con số cụ thể cho mỗi vị trí. Rồi tổng hợp cho cả nước. Đó là một con số kinh hoàng làm “vỡ mật” cả những người dũng cảm nhất.
GDP đầu người là chỉ số nhìn thấy. Đó chưa phải là chỉ số phản ánh thực tế thu nhập đầu người. Còn có một dòng thu nhập GDP đầu người ngầm. Cho nên một tỉnh A có thu nhập GPD đầu người cao hơn tỉnh B không đồng nghĩa là tỉnh A giàu hơn tỉnh B.
Tham nhũng là môi trường thuận lợi cho nền kinh tế ngầm phát triển. Các nước có tham nhũng càng lớn thì dòng thu nhập GDP ngầm càng lớn. Dòng GDP thu nhập ngầm ước tính chiếm khoảng từ 30% - 80% GDP chính thức, tuỳ theo các nước.
Thu nhập ngầm của một bộ phận những người tham gia Đại hội nếu được công khai thì sẽ làm “vỡ mật” nhiều nhà tư bản.
5. QUẢ THỰC CÓ PHẢI LÀ KHÔNG THỂ SỬA CHỮA?
Hình như có ai đó nói rằng “cộng sản không thể sửa chữa”?
"Sáng kiến" chi 269 tỷ đồng mua bộ ấm chén làm quà của Hải Phòng đã bị dừng. Nhưng ở Quảng Bình lại tiếp tục chi 2,2 tỷ đồng mua cặp biếu Đại biểu Đại hội đảng, và chỉ dừng khi bị xã hội phản đối. Quảng Trị lại định mua ‘bình hút tài lộc’ để biếu Đại biểu Đại hội đảng. Còn Tuyên Quang định biếu mỗi Đại biểu Đại hội đảng một bộ quần áo “xịn chất liệu Đức, Ý, Nhật” giá 6 triệu đồng. Và tiếp tục là các tỉnh khác…Dòng quà biếu Đại biểu Đại hội đảng sẽ không chấm dứt nếu không có phản ứng quyết liệt của xã hội.
Nhưng đâu chỉ căn bệnh quà biếu trong lĩnh vực Đại hội đảng, mà ở các lĩnh vực khác các căn bệnh tương tự cũng không thể chấm dứt. Bệnh ‘cổng chào’ dẫu bị lên án mãi tận biên giới phía Bắc ở Quảng Ninh, nhưng nó vẫn bùng phát mãi tận biên giới phía Nam ở Long Xuyên. Bệnh ‘tượng đài’ thì “di căn” khắp mọi nơi. Đúng là những căn bệnh không thể chữa trị.
Các Đại hội của ĐCS Đông Dương không có quà biếu. Đại hội II, III của ĐLĐ Việt Nam cũng không có quà biếu. Bắt đầu từ khi nào thì Đại hội đảng tốn kém và lãng phí như bây giờ?
Đã 75 năm kể từ ngày dành được độc lập, nhưng vẫn còn nhiều đồng bào ‘không có cơm ăn áo mặc’. Không thể tự cho vì dân khi đang hoang phí mồ hôi nước mắt của dân. Chống lãng phí phải bắt đầu từ Đại hội đảng.
Ai là người có lỗi lớn nhất khi đã để xẩy những lãng phí to lớn này? . > http://vneconomy.vn/tong-bi-thu-mot-xu-cong-quy-cung-khong-duoc-chi-dung-bua-bai-20180625204901447.htm?fbclid=IwAR1lvtROmWv4W0gwHhf7wrQLCXx9wS-YKCHrGfdjY8NAHgJawQNWf3FokPA

'Đảng đang quá đắt đỏ' !?

Không nước! Cá chỉ vô ..Xoong Cây không đất! Cây...Củi toong. Đại cáo ...Tuyên ! Nhân nghĩa cốt ở Yên Dân! - Mong gì khi: Ăn không từ một thứ chi!

Xưa đơn giản! Chả thấy ai săm soi quần áo,bình lọ. Táp.... cặp chi na ???   ---------------------------------------------
Một trong những vấn đề nổi cộm đang được người dân quan tâm trong thời gian gần đây là tệ "hoang phí" trong việc tổ chức đại hội đảng các cấp, chuẩn bị cho Đại hội Đảng toàn quốc khóa 13.
Mới đây nhất, Tỉnh ủy Quảng Trị vào tối 3/10 đã phải hủy gói thầu "bình hút tài lộc cao cấp và các loại phù hiệu Đại hội Đảng bộ tỉnh lần thứ 17". Trước đó, để phục vụ Đại hội Đảng bộ tỉnh lần thứ 17, Văn phòng Tỉnh ủy Quảng Trị gửi thông báo mời thầu "bình hút tài lộc cao cấp và các loại phù hiệu" với dự toán gói thầu hơn 544 triệu đồng. Sau khi người dân phản ánh, đặc biệt là thông qua mạng xã hội Facebook, tỉnh này đã quyết định hủy bỏ khoản mua sắm trên.
Trước đó, hàng loạt tỉnh cũng đã chào các gói thầu trị giá hàng tỉ đồng để sắm cặp da, cặp giả da và quà tặng cho đại biểu, trong đó bao gồm tỉnh Quảng Bình dự chi 2,2 tỉ đồng mua cặp giả da. Tỉnh ủy Tuyên Quang cũng mời thầu 2 gói thầu may 428 bộ trang phục cho các đại biểu với tổng dự toán hơn 2,5 tỉ đồng.
Bình luận về điều này, Hưng Phạm Ngọc, một người có nhiều ảnh hưởng trên Facebook, viết trên trang cá nhân: "Tuyên Quang chi 2 tỉ rưỡi may đồ cho đại biểu dự đại hội đảng bộ tỉnh là một ví dụ nữa cho thấy đảng đang trở nên quá đắt đỏ với dân tộc này
- Tỉnh Hoà Bình tháo khẩu hiệu gần 11 Tỉ đồng !
Và mới lộ ra :
,
Bình Dương sẽ chi 1,7 tỷ đồng mua sắm, tặng các đại biểu dự đại hội voucher vật phẩm:
- Cặp xách: Hơn 2,2 triệu đồng
- Dù: Hơn 270 nghìn đồng
- Viết Parker: Hơn 1 triệu đồng
Tay xách cặp, tay cầm dù, túi dắt cây viết Parker, thiếu cái tẩu nữa là giống Sherlock Homes đáo Bến Thượng Hải.
Trước đó, Bình Dương mở gói thầu trang trí hội trường đại hội đảng hết 5,7 tỷ đồng
Thật.


Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2020

SỰ SÁM HỐI MUỘN MÀNG !

Tôi, nhà giáo 56 năm tuổi đời, 3 năm tuổi lính, và sắp 30 năm tuổi nghề. Tính ra không bằng tuổi học trò ông Nguyễn Minh Thuyết.


Tôi viết nhiều về ngành giáo, vì tôi yêu ngành giáo như máu thịt. Mỗi khi ngành giáo bị tổn thương là một vết cắt trong trái tim tôi. Với tôi, ngành giáo quan trọng hơn mọi ngành, vì nó là cha đẻ của nhân cách, năng lực. Mọi ngành có thơm hay thúi đều từ giáo dục mà ra. Một ông quan dối trá và tham nhũng, một người dân ăn cắp vặt, kể cả một thể chế hư hỏng, nếu không phải từ giáo dục mà ra thì chẳng lẽ quy tội cho Thượng đế?

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2020

SỰ MINH BẠCH Ở ĐÂU ?

 VỤ TIẾN SĨ – VÕ SƯ PHẠM ĐÌNH QUÝ:

SỰ THẬT CẦN MINH BẠCH
Tối 23-9, Tiến sĩ – Võ sư Phạm Đình Quý, giảng viên Trường Đai học Tôn Đức Thắng đang đi ăn cùng vợ thì bị công an bắt giữ. Hai vợ chồng võ sư Quý được đưa đến Phòng cảnh sát QLHC về TTXH (459 Trần Hưng Đạo, Q.1, Tp.HCM) làm việc trong đêm. Đến khoảng 4h sáng ngày 24-9, vợ thầy Quý đã được thả cho về, sau khi đã buộc phải ký cam kết không được tiết lộ về cuộc bắt giữ. Còn thầy Quý thì bị đưa về Công an Đắc Lắc. Đến Sáng 28-9, khi làm việc với ông Phạm Đình Phú, anh trai ông Quý đến để hỏi tin tức về em trai, Cán bộ công an Đắc Lắc xác nhận rằng ông Phạm Đình Quý đang bị tạm giữ tại Đắk Lắc, giấy báo tin báo cho gia đình gửi qua đường bưu điện nên khả năng đến chậm.

Thứ Hai, 28 tháng 9, 2020

DẬY ĐI CON

 

Tác giả: Vũ Mạnh Cường
Dậy đi con
ra Huyện ngắm cổng chào
Mới xây xong to cao đẹp lắm đấy
Không giống như cột điện kia gió đẩy
Bão nhẹ thôi đã bị gẫy làm đôi
Cổng trường con các bạn nghịch đổ rồi
Để vài bạn giờ thôi không học nữa
Dậy đi con... con lại sắp uống sữa
Cán bộ đã hứa rồi, trên chuẩn bị cho.
Dậy đi con
mẹ đi bán con bò
Mua bao tải sách to, vào lớp một
Sách tham khảo, Bộ bảo giờ rất tốt
Chục quyển dày không học dốt nữa nghe.
Dậy đi con
lớp học có mái che..
Thủng vài chỗ bàn ghế què, nền nhão.
Xin ông trời đừng có làm mưa bão
Đừng gió lùa làm ướt áo con tôi.
Dậy đi con
trống trường đã điểm rồi
Tiền đánh trống hơn trăm thôi, quy định
Tết trung thu ngắm trăng suông là chính
Bánh kẹo ư... đợi Huyện Tỉnh sắp cho.
Dậy đi con
đi ngắm cổng chào to
Con xin Mẹ... cho con no đủ bữa
Bớt cổng chào cho con xin hộp sữa
Bớt tượng đài
cho con nửa cái bánh Trung thu..!
Trung Thu 2020

CUỘC HÀNH QUYẾT QUÁ MAN RỢ!

 

Ảnh chụp Sa Hoàng Nicholai II của Nga cùng phu nhân và các con của họ tại cung điện Livadia, Crimea. trước khi cả gia đình bị chính quyền Xô Viết hành quyết vào ngày 17/7/1918. Ảnh bởi Bảo tàng Hermitage
Vào khoảng 1 giờ sáng ngày 17/7/1918, trong một biệt thự kiên cố ở thị trấn Yekaterinburg, thuộc dãy núi Ural, gia đình Romanov, gồm Sa hoàng Nicholas II, Hoàng hậu Aleksandra, năm người con, bốn người hầu còn lại của họ, bị những người Bolshevik đánh thức và lệnh cho họ phải mặc quần áo và tập trung trong hầm của biệt thự. Nicholas II, vẫn bình tĩnh bồng đứa con trai duy nhất của mình, Alexei, xuống dưới tầng hầm. Họ đứng gần nhau như thể họ đang chụp ảnh chân dung gia đình trong một căn hầm trống trải. Họ vẫn tỏ ra không biết gì về số phận của mình. Họ đợi ở đó một lúc thì đột nhiên, 11 hoặc 12 người đàn ông có vũ trang bước vào phòng.

Yurovsky với những kẻ hành quyết tiếp cận họ và đọc một tuyên bố đã chuẩn bị khiến cho mọi người kinh ngạc:
"Theo lệnh Chủ tịch của Xô Viết khu vực, hoàn thành ý chí của Cách mạng, đã ra lệnh rằng cựu Sa hoàng Nicholas Romanov, đã thực hiện vô số tội ác đẫm máu đối với người dân, nên bị xử bắn".
Toàn bộ gia đình Sa Hoàng gồm vợ Tsarina Alexandra và 5 người con, trong đó 4 cô con gái từ 17 - 23 tuổi là Olga, Tatiana, Maria, Anastasia, và con trai Alexei 14 tuổi. Các người hầu, bác sĩ, đầu bếp cũng chịu chung số phận.
Ngay sau đó, bất chấp Nga Hoàng đứng lên phản đối lệnh hành quyết, nhóm người Cộng sản dẫn đầu bởi Yurovsky bắt đầu xả đạn tự do vào gia đình Nga Hoàng, vua Nicholas II cùng vợ và con gái Olga chết lập tức. Những người còn sống sót gồm 3 con gái Tatiana, Anastasia, và Maria bị nhóm người hành quyết dùng lưỡi lê đâm tới chết. Thái tử Alexei, vốn ốm yếu vì bệnh tật bị bắn 2 phát đạn vào đầu để chắc là chết hẳn. Người hầu gái Anna Demidova sống sót khỏi loạt đạn thảm sát nhưng khi bị phát hiện cũng đã bị dùng lưỡi lê đâm chết, xuyên qua cả chiếc gối nhỏ mà cô dùng để che mặt.
Sau khi đã hành quyết xong xuôi, nhóm người hành quyết tiến hành xâm hại thi thể gia đình Nga Hoàng. Họ bị lột sạch quần áo, lấy hết tư trang rồi chất lên xe tải mang tới một rừng Koptyaki để chôn, trước khi chôn, Yurovsky chỉ đạo cho thuộc cấp đổ axit lên các thi thể nhằm làm biến dạng cho những người trung thành với Nga Hoàng sau này có tìm thấy cũng không nhận diện được. Thái tử Alexei cùng một người chị bị mang tới một mỏ đồng cách đó không xa để chôn vì huyệt mộ ban đầu quá nông.
Chính quyền Xô Viết, cho tới năm 1922 và sau đó vẫn phủ nhận việc gia đình Nga Hoàng đã bị họ giết chết, vào năm 1979, huyệt mộ chính của Nga Hoàng đã được 1 người thám tử nghiệp dư tìm ra nhưng ông vẫn giữ bí mật cho tới khi chế độ Cộng sản Liên Xô sụp đổ vào năm 1991 thì mới tiết lộ và khai quật. Sau một quá trình dài khám nghiệm DNA, năm 1998, Nga Hoàng cùng 3 cô con giá được cải táng tại nhà thờ Thánh Peter & Paul tại Saint Petersburg, nơi tổ tiên Nga Hoàng vẫn an nghỉ. Huyệt mộ phụ của thái tử Alexei cùng người chị được tìm thấy vào năm 2007, cải táng không lâu sau đó.
Năm 2008, Tòa án Tối cao nước Nga tuyên bố gia đình Nga Hoàng là nạn nhân của một cuộc đàn áp chính trị và phục hồi danh dự cho họ.
Theo tin Nước Nga