1. Vì sao Việt Nam không đứng tên trong tuyên bố chung?
Đây có lẽ là câu hỏi lớn nhất.
Nhiều người nhìn từ bên ngoài sẽ nghĩ:
Việt Nam cũng là nước có tranh chấp ở Biển Đông, cũng chịu ảnh hưởng bởi yêu sách “đường chín đoạn”, vậy tại sao không cùng lên tiếng?
Nhưng ngoại giao quốc gia không chỉ dựa trên việc “cùng lợi ích” mà còn dựa trên cách thức bảo vệ lợi ích.
Việt Nam lâu nay có một cách tiếp cận khá nhất quán:
- Khẳng định chủ quyền và quyền lợi hợp pháp trên Biển Đông.
- Nhấn mạnh UNCLOS 1982.
- Chủ trương giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình.
- Tránh tham gia các liên minh hoặc tuyên bố có thể bị nhìn nhận là “đứng về một phe” trong cạnh tranh Mỹ – Trung.
Nói cách khác, Việt Nam thường chọn cách:
“Không im lặng, nhưng cũng không đối đầu trực diện.”
Đó là một lựa chọn ngoại giao.
2. Nhưng liệu “mềm mỏng” có phải lúc nào cũng hiệu quả?
Đây là điểm mà nhiều người Việt Nam đặt câu hỏi.
Philippines chọn con đường pháp lý mạnh hơn:
- Đưa Trung Quốc ra Tòa Trọng tài năm 2013.
- Có phán quyết PCA năm 2016.
-
Công khai phản đối nhiều hành động của Trung Quốc trên biển.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét