Ngày Việt Nam gia nhập Liên Hợp Quốc không chỉ là một sự kiện ngoại giao. Nó còn là dấu mốc cho thấy một đất nước vừa đi qua chiến tranh bắt đầu bước vào giai đoạn mới: xây dựng, hội nhập và tham gia vào các vấn đề chung của thế giới.
Nhìn lại lịch sử, điều quan trọng không chỉ là ai thắng, ai thua, mà còn là cách một dân tộc vượt qua quá khứ để tìm vị trí của mình trong cộng đồng quốc tế.
Ngày 20/9/1977 vì thế không chỉ là ngày Việt Nam trở thành thành viên thứ 149 của Liên Hợp Quốc, mà còn là một lát cắt lịch sử cho thấy sự phức tạp của ngoại giao, pháp lý và quá trình thống nhất đất nước sau chiến tranh.
Một dấu mốc lịch sử và câu chuyện ngoại giao phía sau
Ngày 20 tháng 9 năm 1977, Việt Nam chính thức trở thành thành viên thứ 149 của Liên Hợp Quốc. Đây là một dấu mốc quan trọng, đánh dấu sự tham gia của một Việt Nam thống nhất vào cộng đồng quốc tế sau nhiều thập niên chiến tranh.
Nhưng phía sau sự kiện ấy là một quá trình ngoại giao phức tạp, gắn liền với câu hỏi lớn của lịch sử: Sau năm 1975, ai là đại diện hợp pháp của Việt Nam trên trường quốc tế?
1. Bối cảnh lịch sử sau ngày 30/4/1975
Trước năm 1975, Việt Nam tồn tại hai chính quyền ở hai miền với hai con đường chính trị khác nhau.
Ở miền Bắc là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (VNDCCH). Ở miền Nam là Việt Nam Cộng hòa (VNCH), bên cạnh đó từ năm 1969 tồn tại Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam (CHMNVN).
Sau khi chiến tranh kết thúc, vấn đề không chỉ là thống nhất lãnh thổ, mà còn là quá trình xác lập vị thế pháp lý và ngoại giao của Việt Nam trong cộng đồng quốc tế.
2. Vì sao VNDCCH xin gia nhập Liên Hợp Quốc?
Từ góc nhìn của VNDCCH, sau khi chiến tranh kết thúc, chính quyền này cho rằng mình là lực lượng chiến thắng, có đủ cơ sở để đại diện cho một Việt Nam thống nhất.
Việc xin gia nhập Liên Hợp Quốc nhằm:
- Khẳng định vị thế quốc tế của Việt Nam sau chiến tranh.
- Mở rộng quan hệ ngoại giao với các quốc gia trên thế giới.
- Đưa Việt Nam thống nhất trở lại đời sống quốc tế sau nhiều năm bị chia cắt.
3. Vì sao CHMNVN cũng tham gia quá trình xin gia nhập?
Đây là một điểm thường được nhắc đến khi nghiên cứu giai đoạn chuyển tiếp 1975-1977.
CHMNVN ra đời năm 1969, được một số quốc gia công nhận và giữ vai trò chính trị quan trọng trong cuộc chiến tại miền Nam.
Sau ngày 30/4/1975, CHMNVN vẫn tồn tại trong một giai đoạn chuyển tiếp. Việc tham gia các hoạt động ngoại giao, trong đó có vấn đề tại Liên Hợp Quốc, phản ánh vị trí của chính quyền này trong quá trình chuyển đổi từ hai miền sang một nhà nước thống nhất.
Tuy nhiên, mục tiêu cuối cùng của Việt Nam sau đó là thống nhất về mặt nhà nước. Năm 1976, Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam được thành lập, mở đường cho việc đại diện thống nhất Việt Nam trên trường quốc tế.
4. Một vấn đề tế nhị cần nhìn nhận công bằng
Trong lịch sử ngoại giao Việt Nam, vấn đề đại diện tại Liên Hợp Quốc từng là một cuộc đấu tranh phức tạp trong bối cảnh Chiến tranh Lạnh.
Việt Nam Cộng hòa từng được một số quốc gia công nhận và có quan hệ ngoại giao rộng rãi, nhưng không trở thành thành viên của Liên Hợp Quốc.
Vì vậy, khi Việt Nam gia nhập Liên Hợp Quốc năm 1977, đây không phải là việc hai miền cùng tồn tại trong một tổ chức quốc tế, mà là kết quả của quá trình chuyển đổi từ một đất nước bị chia cắt bởi chiến tranh sang một quốc gia thống nhất.
1 nhận xét:
Ngày 20 tháng 9 năm 1977 là một dấu mốc quan trọng trong lịch sử ngoại giao Việt Nam: Việt Nam chính thức trở thành thành viên thứ 149 của Liên Hợp Quốc.
Sau nhiều thập niên chiến tranh, một đất nước vừa trải qua những mất mát khủng khiếp đã bước vào tổ chức quốc tế lớn nhất hành tinh, mở ra một giai đoạn mới: hội nhập, xây dựng và khẳng định vị thế trên trường quốc tế.
Nhưng đằng sau sự kiện tưởng như đơn giản ấy là cả một câu chuyện phức tạp về lịch sử, pháp lý và ngoại giao.
Trước năm 1975, Việt Nam tồn tại hai chính quyền đối lập:
Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (VNDCCH) ở miền Bắc.
Chính quyền Việt Nam Cộng hòa (VNCH) ở miền Nam.
Cả hai bên đều tìm kiếm sự công nhận quốc tế và đều đưa ra lập luận về tính đại diện của mình đối với Việt Nam. Tại Liên Hợp Quốc, vấn đề chiếc ghế đại diện Việt Nam từng trở thành một phần của cuộc đấu tranh ngoại giao giữa các cường quốc trong bối cảnh Chiến tranh Lạnh.
Tuy nhiên, cần nhìn nhận một cách chính xác rằng: VNCH không phải là một thành viên của Liên Hợp Quốc. VNCH từng được nhiều quốc gia công nhận và có quan hệ ngoại giao rộng rãi, nhưng không được Đại hội đồng Liên Hợp Quốc kết nạp như một quốc gia thành viên độc lập.
Sau ngày 30/4/1975, lịch sử bước sang một trang mới. Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam vẫn tồn tại trong giai đoạn chuyển tiếp, đồng thời Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tiến hành các bước vận động ngoại giao để gia nhập Liên Hợp Quốc.
Đây là một giai đoạn rất đặc biệt: trên thực tế đất nước đã thống nhất về lãnh thổ, nhưng về mặt nhà nước và ngoại giao vẫn cần hoàn tất quá trình chuyển đổi.
Năm 1976, Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam được thành lập trên cơ sở thống nhất hai miền. Sau đó, Việt Nam tiếp tục nộp đơn xin gia nhập Liên Hợp Quốc và ngày 20/9/1977, lá cờ Việt Nam chính thức tung bay tại trụ sở Liên Hợp Quốc ở New York.
Nhìn lại dấu mốc này, điều quan trọng không chỉ nằm ở việc Việt Nam trở thành thành viên thứ 149 của Liên Hợp Quốc, mà còn nằm ở bài học lịch sử: sau mỗi cuộc chiến tranh, bên cạnh thắng - thua còn có một quá trình lâu dài để giải quyết những vấn đề về pháp lý, ngoại giao và sự hòa nhập của một quốc gia vào cộng đồng quốc tế.
Lịch sử cần được nhìn bằng sự tỉnh táo. Một sự kiện có thể có nhiều góc nhìn khác nhau, nhưng sự thật lịch sử cần được đặt trên nền tảng của tư liệu, bối cảnh và sự công bằng trong nhận thức.
Ngày 20/9/1977 vì thế không chỉ là ngày Việt Nam gia nhập Liên Hợp Quốc, mà còn là dấu mốc đánh dấu sự kết thúc của một thời kỳ chiến tranh và mở đầu cho một hành trình mới: hành trình của một Việt Nam thống nhất trên trường quốc tế.
Thật.
Đăng nhận xét