
Buổi lễ xuất quân - Dưới lá Quân kỳ - Ngọn cờ Mặt trận GPMN nửa đỏ - nửa xanh tung bay trước gió E.5 Yên tử Huấn luyện đi B toàn đoàn 1137 ( Mật danh D.542 đi B ) XIN THỀ:
" Trung với Nước . Hiếu với Dân... "
Người lính khi tuyên thệ trước quân kỳ và cờ Tổ quốc, không thề với một tổ chức cụ thể, mà thề với những giá trị có tính nền tảng và bền vững nhất: Tổ quốc - Nhân dân.
Đó là cái lý — bởi “ NƯỚC ” là thực thể tối thượng, còn “ DÂN ” là chủ thể tạo nên thực thể ấy.
Từ cái lý đó sinh ra cái nghĩa:
Trung với NƯỚC là trung với sự tồn tại của quốc gia.
Hiếu với DÂN là đặt lợi ích của nhân dân lên trên hết.
Hai vế này tự thân đã đủ trọn, không cần thêm, không cần bớt !
Khi về sau, lời diễn đạt chuyển thành “ trung với Đảng ”, về mặt tổ chức có thể lý giải như sự nhấn mạnh vai trò lãnh đạo trong từng giai đoạn.
Nhưng về mặt khái niệm, đó là một sự thu hẹp đối tượng của lòng trung — từ cái bao trùm sang cái đại diện.
Chính ở đây nảy sinh cái tình:
Những người đã đi qua chiến tranh, mang lời thề cũ trong tim, không phản ứng với một câu chữ mới.
Họ chỉ thấy có một khoảng lệch rất nhỏ… nhưng đủ để nhận ra rằng điều mình từng sống chết vì nó, nay đã được gọi bằng một tên khác.
Và cuối cùng là phận sự:
Người lính giữ lời thề không phải bằng cách tranh cãi câu chữ, mà bằng cách giữ trọn ý nghĩa ban đầu của nó — trung thành với Tổ quốc - Tận tụy với Nhân dân.
Dù cách diễn đạt có thay đổi thế nào, thì chuẩn mực cao nhất vẫn không thể khác.
XIN THỀ.!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét