Translate

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2026

ĐI TÌM SỰ THẬT — VÀ MỘT CÁNH CỬA MỞ THÊM.

 






Tôi sẽ thôi - không làm chiến binh tiên phong
trên mặt trận chống diễn biến hòa bình
sẽ không làm anh hùng bàn phím
tiêu diệt cuộc cách mạng màu
manh nha xuất hiện trên không gian mạng
mà lặng lẽ cầm chổi quét sạch rác nhà mình
người đời nhầm lẫn vất sang
Tôi sẽ không ngồi vào bàn tròn chính trị
rụt rè sửa lại chiếc cà - vạt cánh gián
vuốt lại mái tóc muối tiêu
phân tích đánh giá tình hình địa chính trị Trung đông
xót xa dân thường vô tội
chết dưới bàn tay vô hình của đám sát thủ Drone
mà chạy u xuống bếp lục cơm nguội
bắt chảo lên - giả nén - khử dầu
sung sướng khen mình làm món cơm chiên bao cấp
ngon nhất nhì Đông dương
Tôi sẽ cương quyết từ chối chủ tọa phiên tòa
chễm chệ ngồi trên đầu thiên hạ
phán xét vai diễn Nam phương Hoàng hậu
đạt hay không đạt
quý phái hay quê mùa
trong bối cảnh phim chưa ra rạp
bởi như thế là không công bằng với kịch bản
Tôi sẽ không vội vã kết tội tác giả cuốn sách phản động
trong lúc tác phẩm đó đã bị thu hồi và tiêu hủy
mà âm thầm đọc lại bản thảo tập truyện ngắn
tựa đề - người vác tù và thổi bụi trần gian
chỉnh sửa lại văn phong đại chúng
triết lý đấu tranh cách mạng
Tôi sẽ chuẩn bị hành trang leo lên chuyến tàu quá khứ
hỏi bóng cây kơ - nia
gió mây thổi về đâu?
rằng - về phương mặt trời mọc
rễ cây uống nước đâu?
rằng - uống nước nguồn miền Bắc
là những câu trả lời đúng nhất
mà suốt đời này tôi đã loay hoay - đi tìm đáp án! HÃY DÀNH THỜI GIAN ĐI TÌM ĐÁP ÁN.
Tp. Hồ Chí Minh, 7. 2026
Thơ Bình Địa Mộc -----------

CUỘC TỰ ĐỐI THOẠI Ở TUỔI XẾ CHIỀU

Có những câu hỏi chỉ đến khi đi qua đủ những thăng trầm của cuộc đời, con người mới có thể bình thản ngồi xuống và tự hỏi chính mình.

Sau những năm tháng từng muốn góp tiếng nói vào những chuyện lớn lao của đất nước, của thời cuộc, của thế giới... có lúc ta nhận ra rằng: điều quan trọng nhất không phải là mình đã tranh luận được bao nhiêu điều, mà là mình còn giữ được bao nhiêu sự tử tế, bao nhiêu lòng nhân ái và sự tỉnh táo trong tâm hồn.

Có lẽ đến một lúc nào đó, ta không còn muốn làm người phán xét cuộc đời, mà muốn lặng lẽ làm những việc nhỏ bé nhưng có ích: quét sạch một góc sân nhà, nấu một bữa cơm giản dị, đọc kỹ một cuốn sách trước khi nhận xét, lắng nghe quá khứ trước khi phán quyết hiện tại.

Bởi thiên đường ở đâu, đôi khi không cần tìm kiếm quá xa.

Với người dân bình thường, hạnh phúc trước hết chỉ là những điều rất giản dị:

Ngày hai bữa cơm no,
một mái nhà yên ổn,
trẻ nhỏ được đến trường,
người già có chỗ dựa,
người bệnh có giường và thuốc chữa.

Những khát vọng lớn lao của một đất nước, sau cùng cũng phải trở về với đời sống của từng con người.

Một xã hội đáng sống không chỉ được đo bằng những khẩu hiệu đẹp, mà bằng việc người dân có thật sự cảm nhận được sự ấm no, tự do và hạnh phúc trong cuộc sống hằng ngày hay không.

Có lẽ đó cũng là câu trả lời mà mỗi chúng ta, sau một đời đi qua bao biến động, vẫn âm thầm đi tìm.

Không phải để quay lưng với cuộc đời, mà để hiểu cuộc đời sâu hơn./.


2 nhận xét:

Đi tìm sự thật nói...

THỬ KHAI PHÓNG TỪ CHÍNH MÌNH

Có lẽ “khai phóng” trước hết không phải là thay đổi một điều gì quá lớn lao bên ngoài.

Nó bắt đầu từ một việc giản dị hơn: mở rộng cách nhìn của chính mình.

Một đời người đi qua bao biến động, có những điều ta từng tin bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ. Đó là những niềm tin đáng trân trọng, bởi nó gắn với một thời đại, một hoàn cảnh, một hành trình mà mình đã sống và đã cống hiến.

Nhưng đến một lúc nào đó, con người cần tự hỏi:

Liệu ta đã hiểu hết chưa?
Liệu còn có một góc nhìn nào khác không?
Liệu lòng yêu nước, lòng nhân ái và trách nhiệm với xã hội có thể lớn lên cùng với sự tỉnh táo và bao dung?

Khai phóng có lẽ không phải là phá bỏ những gì đã có, mà là làm cho tâm trí rộng hơn; không sợ câu hỏi, không sợ học hỏi, không sợ nhìn lại chính mình.

Bởi một con người chỉ thật sự trưởng thành khi vừa biết trân trọng quá khứ, vừa đủ can đảm bước vào tương lai.

Và có lẽ, ở tuổi xế chiều, cuộc khai phóng quan trọng nhất không phải là thay đổi thế giới...

mà là hiểu thế giới sâu hơn, hiểu người khác hơn, và hiểu chính mình hơn.

Đi tìm sự thật nói...

ĐI TÌM SỰ THẬT — VÀ MỘT CÁNH CỬA MỞ THÊM

Có những hành trình không bắt đầu bằng việc đi xa hơn, mà bắt đầu bằng việc nhìn sâu hơn.

Sau một đời người đi qua nhiều biến động, điều còn lại không phải là sự tự tin rằng mình đã hiểu hết mọi điều, mà là sự bình tĩnh nhận ra: thế giới còn rộng lớn, lịch sử còn nhiều góc nhìn, và con người luôn cần học hỏi.

“Khai phóng” có lẽ không phải là phá bỏ tất cả những gì đã có.

Đôi khi, nó chỉ đơn giản là mở thêm một cánh cửa trong tâm trí mình, để xem bên ngoài còn một ánh sáng nào khác.

Ánh sáng của sự hiểu biết.
Ánh sáng của lòng nhân ái.
Ánh sáng của sự thật.

Và có lẽ, đi tìm sự thật cũng chính là hành trình cả đời của một con người.
Thật.