LUẬT SƯ – KHI LUẬT CÒN LÀ LUẬT
Người ta hay gọi luật sư là “thầy cãi”.
Một cách gọi tiện miệng, nhưng làm nhẹ đi bản chất của một nghề đáng lẽ phải đứng ở phía nghiêm cẩn nhất của xã hội.
Nếu chỉ là “cãi”, thì không cần luật.
Chỉ cần người nói giỏi hơn.
Nhưng khi luật còn là luật,
thì điều quyết định không phải là ai nói hay hơn,
mà là lý lẽ nào đứng vững hơn trước chuẩn mực công bằng.
Lịch sử từng có những thời điểm như vậy.
Khi một người An Nam đứng trước vành móng ngựa của chính quyền thực dân,
đối diện với một bản án có thể đã được định sẵn.
Nhưng chính trong hệ thống luật của họ,
một luật sư ngoại quốc vẫn có thể dựa vào những nguyên tắc pháp lý để bào chữa,
để buộc tòa phải nhìn lại,
để giữ cho một sinh mạng không bị kết thúc bằng ý chí đơn phương của quyền lực.
Không phải vì hệ thống đó không có áp bức.
Mà vì trong nó, luật – ở một mức độ nào đó – vẫn còn ràng buộc được chính kẻ cầm quyền.
Một lát cắt khác, gần hơn với đất này:
Vụ án Đồng Nọc Nạn
Những người nông dân chân lấm tay bùn,
không học luật, không hiểu luật,
đứng trước nguy cơ mất đất, mất cả mạng sống.
Nhưng chính trong phiên tòa đó,
lập luận pháp lý đã buộc sự việc phải được nhìn lại từ gốc:
quyền sở hữu, sự lạm quyền, và ranh giới của cưỡng chế.
Kết quả không chỉ là một bản án.
Mà là một dấu mốc cho thấy:
khi luật được áp dụng đúng nghĩa,
nó có thể bảo vệ cả những người yếu thế nhất.
Quay lại hiện tại.
Một câu chuyện:
Hai con người từng là vợ chồng, đã ly hôn mười sáu năm.
Không còn ràng buộc đời sống.
Khi một người vướng vào vòng tố tụng,
người còn lại — một luật sư — đứng ra bào chữa.
Không phải vì tình.
Cũng không phải để chứng minh điều gì.
Mà vì:
không thể im lặng khi có khả năng cái sai đang được hợp thức hóa.
Ở đây, ranh giới rất rõ:
- chuyện riêng không lấn sang chuyện công
- cảm xúc không thay thế nguyên tắc
Và nếu còn giữ được ranh giới đó,
thì người đó vẫn còn đứng trong chuẩn mực của nghề.
Nhưng câu hỏi lớn hơn nằm ở chỗ khác:
Khi xã hội bắt đầu quen với ý nghĩ rằng
kết quả có thể tồn tại trước quá trình,
thì vai trò của luật sư sẽ đi về đâu?
Gần đây, những tranh luận về cái gọi là “luật sư công” xuất hiện.
Tên gọi không phải là vấn đề.
Vấn đề là ở chỗ:
- họ có được bảo vệ quyền hành nghề độc lập hay không
- họ có thể đi đến tận cùng của lập luận pháp lý hay không
-
và quan trọng nhất:
họ có được phép “cãi đúng” khi cái đúng không thuận chiều hay không
Nếu câu trả lời là không rõ ràng,
thì vai trò đó khó có thể vượt qua hình thức.
Một hệ thống pháp lý không yếu vì thiếu luật.
Nó yếu khi:
- luật không còn đủ sức ràng buộc quyền lực
- người hành nghề không còn đủ không gian để bảo vệ lẽ phải
- và xã hội không còn kỳ vọng vào việc phân định đúng – sai một cách thực chất
Những gì từng xảy ra trong lịch sử —
từ phòng xử của chính quyền thực dân
đến một vụ án ruộng đất ở miền Nam —
không phải để hoài niệm.
Mà để nhắc một điều đơn giản:
Luật chỉ có giá trị khi nó được thực thi như một chuẩn mực,
không phải như một công cụ
Câu chuyện hôm nay, vì vậy, không cần được ca ngợi.
Nó chỉ cần được nhìn đúng:
Có những người bước vào phòng xử
không phải để thắng.
Mà để giữ cho việc phân định đúng – sai
vẫn còn được thực hiện bằng luật,
chứ không phải bằng sự im lặng.
Và nếu một ngày, ngay cả điều đó cũng trở nên hiếm, thì khi ấy, vấn đề không còn nằm ở luật sư.
Mà nằm ở chỗ: luật — đã không còn là luật. ( Đàm đạo cùng ChatGPT )
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét