Translate

Thứ Tư, 28 tháng 4, 2021

CÂU CHUYỆN VỀ ĐẠI TƯỚNG LÊ TRỌNG TẤN.

 (Tác giả: Dũng Phan- theo Fb Ngân Kim, Hoàng Ngọc)

Rạng sáng ngày 30-4-1975, Thiếu úy Lê Văn Phượng và chiếc tăng 390 thuộc cánh quân phía Đông của tướng Lê Trọng Tấn húc đổ cánh cổng dinh Độc Lập. Định mệnh lịch sử lại một lần nữa gọi tên tướng Tấn. 21 năm sau khi bắt sống tướng De Castries trên nóc hầm Điện Biên Phủ, vẫn là cánh quân của ông bắt giữ tổng thống Dương Văn Minh. “Áo bào đẫm thuốc súng bước vào thủ đô”, lịch sử vinh danh ông sẽ là một trong những vị tướng giỏi nhất mọi thời đại của Việt Nam. Với hai chiến thắng trong chiến dịch Điện Biên Phủ và tổng tấn công năm 1975, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đánh giá: "Lê Trọng Tấn xứng đáng hai lần anh hùng".(Dũng Phan)
KD: Lịch sử chiến tranh giữ nước, bảo vệ độc lập tự do dân tộc ghi nhận không ít tướng lĩnh tài năng, vào sinh ra tử. Nhưng số phận cũng ba chìm bẩy nổi. Mình nhớ những năm 80 được nghe thông tin chỉ đạo- về việc cuốn này cuốn khác về chiến tranh không được nhấn mạnh vai trò vị này vị kia... Nay lại đọc được bài viết này về Tướng Lê Trọng Tấn. Đủ biết chính trị vốn là một chiến trường khốc liệt, bi thương, dù... không tiếng súng. Đọc bài về tướng LTT thương và cảm phục quá. Đầy chất tướng lĩnh. Trận mạc nào cũng trực tiếp xông pha. Kính trọng, và ngưỡng mộ.
💗
-----------
XIN CHIA SẺ CÙNG BẠN ĐỌC:
Khi các bạn đọc bài này, các bạn hãy biết rằng bản thân các bạn đang sống cũng là lịch sử. Lịch sử đang đi qua, và thế hệ bây giờ đang ít nhiều lãng quên con người mà tôi đang viết ra những dòng này. Nhưng hãy tin tôi, đại tướng Lê Trọng Tấn là một trong những vị tướng giỏi nhất Việt Nam mọi thời đại. Một ngày nào đó, lịch sử sẽ dành cho ông những điều trang trọng nhất.
Có lẽ trong chúng ta khi nhắc về chiến thắng Điện Biên Phủ, là nói về đại tướng Võ Nguyên Giáp. Khi nhắc về mùa xuân 1975, là bài ca “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng.” Vậy có bao giờ bạn thắc mắc: ai là người đã bắt sống tướng De Castries và bộ tham mưu tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ? Và ai là vị tướng chỉ huy của đoàn quân đã đánh thẳng vào dinh Độc Lập vào buổi trưa ngày 30/04/1975?
Câu trả lời chỉ có một: con người vĩ đại ở 2 khoảnh khắc vĩ đại, xin thưa tướng Lê Trọng Tấn. Đại Đoàn cắm cờ trên hầm De Castries, Điện Biên Phủ dưới sự chỉ huy của tướng Lê Trọng Tấn. Chiếc xe tăng 390 nằm trong Cánh Quân Phía Đông húc đổ cổng Dinh Độc Lập chính là dưới sự chỉ huy của tướng Lê Trọng Tấn.
Áo bào đẫm thuốc súng bước vào thủ đô. Lịch sử Việt Nam chỉ có 2 người: Hoàng đế Quang Trung và đại tướng Lê Trọng Tấn.
Ông là vị tướng lẫy lừng mà Chủ tịch Phidel Castro khi gặp ông đã hỏi: ‘Đây có phải là tướng đánh trận giỏi nhất ở Việt Nam không?’. Thượng tướng Hoàng Minh Thảo, nguyên Viện trưởng Chiến lược quân sự (Bộ Quốc phòng) cũng đã nói: trong 2 cuộc kháng chiến của dân tộc, tướng Lê Trọng Tấn được xem là vị tướng đánh trận giỏi nhất. Tướng Giáp, người không chỉ là một đại tướng, một anh cả, mà còn là một giáo viên lịch sử đã mạnh dạn cho rằng Lê Trọng Tấn là “một trong các vị tướng giỏi nhất Việt Nam qua các thời đại”.
Vậy cái đánh trận đó là như thế nào?
Nếu đại tướng Võ Nguyên Giáp là vị chỉ huy vạch chiến lược đường dài, người ngồi sau trướng định việc ngàn dặm, tướng Hoàng Văn Thái là tham mưu trưởng đắc lực và ưu tú ở cạnh tướng Giáp, thì người áo lính ra trận, đánh đông dẹp bắc, xông thẳng vào trận tiền, gầm thét giữa súng đạn chính là tướng Lê Trọng Tấn.
Từ Nam ra Bắc, từ đồng bằng đến biên giới. Cứ hễ chỗ nào mà khốc liệt, là tướng Lê Trọng Tấn lại được cử tới để chỉ huy. Phải giỏi như thế nào? Phải đánh trận thế nào? Mới được vậy. Việt Bắc, Sông Thao, Biên giới, Trung du, Hòa Bình, Tây Bắc, Thượng Lào, Điện Biên Phủ. Bình Giã, Đồng Xoài, Ba Gia, Bàu Bàng - Dầu Tiếng, Mậu Thân, Đường 9 Nam Lào (Lam Sơn 719), Chiến dịch Hồ Chí Minh, biên giới Tây Nam tất cả đều in dấu ấn sâu đậm của ông. Có nghĩa từ Pháp đến Mỹ, từ quân đội chập chững đến khi quân đội trưởng thành, bước chân của tướng Lê Trọng Tấn đi cùng sự lớn mạnh của quân đội nhân dân Việt Nam trong vòng 30 năm.
Có một câu nói tôi rất tâm đắc, mà cũng rất ám ảnh: “Một trận chiến được ghi vài dòng trong sử sách, vốn được viết nên bởi hàng vạn giọt máu tươi”. Trận Điện Biên Phủ, khó khăn nhất là đánh đồn Him Lam. Ai là người đánh đồn Him Lam? Đấy là tướng Lê Trọng Tấn. Làm sao ông có thể đánh được cứ điểm ấy? Trong hồi ký “Từ Đồng Quan đến Điện Biên” đã kể lại sự thông minh, tài ba của tướng Tấn. Tôi sẽ kể lại cho bạn không phải theo cách tuyên truyền, giáo điều, mà đơn giản và thực tế.
Kế hoạch đánh trận của tướng Tấn là thế này: yêu cầu đêm xuống, cho một trung đội bí mật bò sát vào gần đồn, chỗ cửa chính, dàn thành đội hình cái phễu, bí mật tiến về phía địch. Chờ nó đi phục về bắt sống vài tên. Cố bắt cho được tên chỉ huy. Đi như thế không lo vấp mìn. Đánh như thế cũng không sợ hỏa lực địch bắn thẳng và pháo. Bởi vì đường đi của lính đi phục, đường về và thời gian về của chúng đều nằm trong kế hoạch hiệp đồng rồi. Ông nhấn mạnh: “Ta phải lợi dụng cách làm ăn bài bản của địch để đánh nó.”
Sau đó ông cho bên dưới 3 hôm để làm việc này. Đúng ba ngày sau, trung đội trưởng đã dẫn lên sở chỉ huy tên thiếu úy tù binh Jacques. Từ lời khai của Jacques, tướng Tấn nắm được địa thế, địa hình, cách bố trí của căn cứ Him Lam. Từ địa điểm phòng ngự, cách bố trí hỏa lực, ông lên kế hoạch đánh trận.
Lúc đó có một đoạn hội thoại được kể lại như sau, Jacques nói với tướng Tấn “Tôi khuyên các ngài đừng đánh vào đấy. Nó là một pháo đài thực sự, một pháo đài “bất khả xâm phạm”.
Và tướng Tấn đã đáp lại:
- Các anh hãy chờ đấy! Chúng tôi sẽ tiêu diệt Béatrice. Đây là Việt Nam. Anh hiểu không?
Ông tung vào trận địa 40 khẩu từ 75, cối 120 đến lựu pháo 105 ly nã vào Him Lam. Kết quả Chỉ huy trưởng và phó cụm Him Lam cùng trung tá chỉ huy phân khu trung tâm và cả ban tham mưu đều bị chết trong đợt này.
Sau khi báo tin thắng trận cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp, tướng Tấn gọi Jasques lên. Và nhận được câu trả lời:
- Thưa ngài, ngài đánh được Him Lam thì ngài có thể đánh được bất cứ chỗ nào ở Điện Biên Phủ.
Và như đã biết, tướng Lê Trọng Tấn đã bắt sống tướng De Castries ngay sau đó.
Ông chính là đại đoàn trưởng đầu tiên của Đại đoàn 312. Năm ấy tướng Lê Trọng Tấn 36 tuổi. Ở đây xin dừng một chút để nói về xuất thân của tướng Lê Trọng Tấn. Ông sinh năm 1914 tại Hà Đông, Hà Nội. “Văn võ song toàn” là 4 chữ không hề sai khi nói về tướng Tấn thời niên thiếu. Ông học trường danh giá nhất miền Bắc khi ấy là Trường Bưởi, lại còn say mê võ nghệ, biết đá bóng, và còn đá bóng hay, khiến Pháp phải tuyển vào không quân. Ông nhập ngũ trong đội binh lính khố đỏ. Nhưng khi cách mạng bùng nổ thì ông theo Việt Minh, gia nhập Đảng Cộng Sản. Từ người lính khố đỏ trở thành đại tướng QĐND, đấy là một nỗ lực và sự phấn đấu kinh khủng của người.
Tướng Tấn là vị Đại tướng Việt Nam lớn tuổi nhất vào thời điểm thụ phong. Những chiến công chói lòa che mờ nhật nguyệt, nhưng 70 tuổi 352 ngày, ông mới được thụ phong lên đại tướng. Đấy là một sự bất công âm thầm trong lòng nhiều người đồng đội, người yêu quý và ngưỡng mộ ông của thế hệ sau.
Chiến thắng ở Him Lam minh chứng cho nghệ thuật quân sự của tướng Lê Trọng Tấn. Ông là vị tướng quán triệt quan điểm “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.” Nguyên tắc hành quân của ông đầu tiên là phải biết rõ về kẻ địch. Điều thứ 2 ông làm là thu thập các thông tin tình báo về địa điểm tấn công. Khi thu thập được các thông tin, ông bắt đầu phân tích các tình huống để chốt nhận định. Từ nhận định, hướng đến mệnh lệnh chính xác, nhờ vậy tướng Tấn luôn có khả năng xoay chuyển tình thế trong khó khăn. Nếu Nguyễn Chí Thanh là vị tướng của chiến thuật “Nắm thắt lưng địch mà đánh” thì Lê Trọng Tấn là tác giả của khẩu quyết "vây, lấn, tấn, phá, triệt, diệt".
Sau Điện Biên Phủ, Việt Nam bước vào 20 năm khói lửa binh đao tiếp theo. Và tướng Tấn vẫn là vị tướng trận mạc can trường xông ra tử địa.
Nếu có ai hỏi tôi, đâu là chiến dịch đáng ngại nhất mà VNCH từng triển khai, thì tôi xin trả lời đó là chiến dịch hành quân Lam Sơn 719 (Đường 9 Nam Lào). Vì sao? Bề ngoài đây là chiến dịch phá hủy đường mòn Hồ Chí Minh, nhưng ở bên trong, nó hoàn toàn có thể phát triển lên theo cách đi đường vòng qua Lào và đập thẳng vào Nghệ An-Thanh Hóa, huyết mạch của miền Bắc. Chia cắt và đánh chiếm được 2 tỉnh này, sẽ là đòn chí mạng đánh ngược lên Hà Nội, phát động tấn công ra toàn miền Bắc, qua đó xoay lại bàn cờ chiến tranh. Thế nhưng chiến dịch quan trọng này đã thất bại vì 2 người. Người đầu tiên, chính là thiếu tướng tình báo Phạm Xuân Ẩn. Tướng Ẩn hoàn toàn dựa trên suy luận khi ông phát hiện ra sự biến mất của một số người trong quân đội và trở về với nước da đen sạm. Màu da này xuất hiện chỉ có thể là vì đang chuẩn bị cho ra một cuộc hành quân qua Lào nắng cháy. Nhờ đó, ông đưa thông tin này ra miền Bắc. Kết quả, dọn đường cho nhân vật thứ 2 xuất hiện để đại công cáo thành: Tướng Lê Trọng Tấn.
Xuất hiện trong rừng rậm Nam Lào, ông bố trí quân lực, pháo binh và trận địa phục kích trong rừng rậm tại đường 9 Nam Lào để đón lõng quân của VNCH của trung tướng Hoàng Xuân Lãm. Cũng trong chiến dịch Lam Sơn 719 này, khi Việt Nam Thông tấn xã thông báo Sài Gòn hủy bỏ kế hoạch đưa phóng viên báo chí phương Tây đến Sê Pôn, tướng Lê Trọng Tấn lập tức suy luận quân VNCH sắp rút. Sau đó một ngày, ông mở luôn đợt phản công lớn và thắng giòn giã. Vị tướng được mệnh danh là "Zhukov Việt Nam" là vị tướng bậc thầy về tư duy và hiện đại.
Trong đời tướng Tấn không phải khi nào cũng là chiến thắng. Câu chuyện năm 1972 ở thành cổ Quảng Trị là một điển hình. Dù hạ được Quảng Trị nhưng lại bị trung tướng Ngô Quang Trưởng của quân lực Việt Nam Cộng Hòa ép ngược trở lại. Thời điểm ấy, tướng Lê Trọng Tấn bị áp lực đến mức đổ bệnh và phải về Hà Nội điều trị. Người thay thế là tướng Trần Quý Hai. Sau đó tướng Ngô Quang Trưởng của VNCH giành lại được thành cổ Quảng Trị.
Tuy nhiên 3 năm sau, tướng Lê Trọng Tấn trả lại mối hận ở Quảng Trị bằng chiến thắng tướng Trưởng ở Huế và Đà Nẵng. Đó là câu chuyện về năm 1975, chiến dịch mùa xuân.
Tướng Lê Trọng Tấn, với vị trí phó Tổng tham mưu trưởng, là người đã trình bày bản dự thảo kế hoạch chiến lược Giải phóng miền Nam vào tháng 09/1974. Sau khi chiến dịch Tây Nguyên kết thúc và Giải phóng Huế, tướng Tấn nhận lệnh từ Đại tướng Võ Nguyên Giáp phải giải phóng Đà Nẵng trong vòng 3 ngày. Tướng Tấn đề nghị 5 ngày, Tướng Giáp để Tướng Tấn ra lệnh vì là Tướng trực tiếp chỉ huy chiến dịch, nhưng rồi thực tế đúng là ông giải phóng Đà Nẵng trong vòng 3 ngày . Miền Bắc có những vị tướng kinh khủng như thế này, cũng không quá khó hiểu khi họ là bên thắng cuộc.
Trong những ngày ở Đà Nẵng, tướng Lê Trọng Tấn còn làm một chiến dịch âm thầm khác đã bị lãng quên trong dòng chảy hôm nay. Một chiến công mà chúng ta đã không khắc ghi nhiều. Vâng, ông cũng là người đã cho tổ chức tiến công giải phóng quần đảo Trường Sa.
Bây giờ là đi đến thời khắc quan trọng nhất: chiến dịch Hồ Chí Minh.
Tướng Lê Trọng Tấn là tư lệnh của “Cánh quân Duyên Hải” nằm trong “5 cánh quân” đồng loạt đánh vào SG ngày 29/04. Vị trí của tướng Lê Trọng Tấn là Phó tư lệnh chiến dịch Hồ Chí Minh kiêm Tư lệnh cánh quân phía Đông (gồm quân đoàn 2, quân đoàn 4, sư đoàn 3) tấn công vào Sài Gòn. Theo kế hoạch ban đầu, ngày 27/04/1975, các hướng sẽ bắt đầu tiến. Tuy nhiên, tối 24/04 bất ngờ tướng Lê Trọng Tấn đã gửi một bức điện đặc biệt. Về sau được đánh giá là quyết định chuẩn mực và có tầm nhìn để gián tiếp tạo nên chiến thắng sau này.
Ông điện xin cho Quân đoàn 2 và Quân đoàn 4 của mình được tiến công vào lúc 17 giờ chiều 26 (tức là tiến công trước 12h). Lý do: cánh quân Duyên Hải này sẽ phải vượt qua hai con sông lớn là sông Đồng Nai và sông Sài Gòn, nên nếu ngày 27 mới bắt đầu như kế hoạch với các cánh quân kia thì sẽ không kịp nổ súng.
Điều này cực kỳ quan trọng nếu bạn biết về nguyên do thất bại của Mậu Thân 1968 cũng vì liên quan đến việc “nổ súng không cùng lúc”. Và cách làm đó nói lên rằng, tướng Tấn ra trận nắm địa lý, địa thế, địa hình rất chắc, đảm bảo cho chiến lược của ông. Tướng Giáp đồng ý ngay với tướng Tấn sau khi đọc bức điện. Trong đêm ông gặp Tổng Bí thư Lê Duẩn để thông báo.
Rạng sáng ngày 30-4-1975, Thiếu úy Lê Văn Phượng và chiếc tăng 390 thuộc cánh quân phía Đông của tướng Lê Trọng Tấn húc đổ cánh cổng dinh Độc Lập. Định mệnh lịch sử lại một lần nữa gọi tên tướng Tấn. 21 năm sau khi bắt sống tướng De Castries trên nóc hầm Điện Biên Phủ, vẫn là cánh quân của ông bắt giữ tổng thống Dương Văn Minh. “Áo bào đẫm thuốc súng bước vào thủ đô”, lịch sử sẽ vinh danh ông là một trong những vị tướng giỏi nhất mọi thời đại của Việt Nam.
Với hai chiến thắng trong chiến dịch Điện Biên Phủ và tổng tấn công năm 1975, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đánh giá: "Lê Trọng Tấn xứng đáng hai lần anh hùng".
Hòa bình lập lại chưa được bao lâu, tiếng súng đã nổ ở biên giới Tây Nam khi Khmer đỏ của Pol Pot được Bắc Kinh “hà hơi thổi ngạt” đã đánh phá các tỉnh biên giới. Vị tướng trận mạc và đức độ ấy lại một lần nữa được điều vào trong địa điểm khói lửa nhất. Vị tướng của chúng ta dàn quân, tấn công trên toàn mặt trận, đẩy Khmer Đỏ lùi dần về phía Tây, chiến thắng nhanh gọn.
Tháng 2/1979, Trung Quốc xâm lược biên giới phía Bắc. “ZHUKOV VIỆT NAM” lại phải về lại Tổng hành dinh, cùng với Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng và Bộ Tổng Tham mưu chỉ đạo và đẩy lui quân Trung Quốc.
Hòa bình trở lại trên mảnh đất Việt Nam, vị tướng đức độ trở thành thứ trưởng Bộ Quốc Phòng kiêm Tổng Tham mưu trưởng. Và vị tướng ấy không có nhà riêng, chỉ xin một căn nhà nhỏ dưới 30m2 vuông ở đường Cửu Long. Ông là tấm gương sáng đức độ, là người anh lớn thứ hai của Quân Đội Nhân Dân Việt Nam.
Ngày 05/12/1986, khi đang ăn cơm ở nhà số 36C Lý Nam Đế thì bỗng nhiên tướng Tấn gục xuống bàn. Tướng Giáp từ 30 Hoàng Diệu chạy vội qua, răng cắn chặt đầy đau đớn.
Tướng Tấn mất khi 72 tuổi. Thời điểm ấy Việt Nam và Hoa Kỳ vẫn chưa bình thường hóa quan hệ, vậy mà tạp chí New York Times dành hẳn một bài nói về cuộc đời ông. Về vị tướng đặc biệt đã đánh bại chính họ trong ngày tháng tư cuối cùng. Ngày ông mất, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã khóc rất nhiều. Khóc vì mất đi cánh tay phải của mình, khóc vì người bạn chiến đấu qua bao năm lửa đạn đã ra đi, và khóc vì sự cô đơn trong vòng vây chính trị.
NSND Tào Mạt khóc Đại tướng Lê Trọng Tấn bằng một bài thơ, trong đó có hai câu sau:
“Chơ vơ dưới cửa ba nghìn khách
Lạnh lẽo trong lòng chục vạn binh”.
Tôi viết bài này chỉ mong người hôm nay đừng quên vị anh hùng ấy.
Tác giả bài viết: Dũng Phan

VẠN CỐT KHÔ.

Bài viết trên BBC khá gây xôn xao nhưng không bất ngờ, khi một cuốn sách nói là "xét lại vai trò của tướng Giáp" được viết bởi "con gái Lê Đức Thọ" và được đưa lên "trang nhà Lê Đức Anh".
Lê Đức Thọ đã làm những việc này từ năm 1967 và Lê Đức Anh thì mãi tới năm 1991 vẫn còn dựng lên vụ "Năm Châu, Sáu Sứ" để hại tướng Giáp. Nếu lúc ấy, TBT Nguyễn Văn Linh đưa ra Bộ Chính trị bản "Báo cáo của trung tướng Võ Viết Thanh" thì số phận chính trị của Lê Đức Anh đã kết thúc.
Ngay sau ngày 30-4-1975, khi xương cốt của những người lính trận chưa kịp khô, Văn Tiến Dũng đã viết sách coi như không có vai trò tướng Giáp. Năm 1994, trong một cuộc phỏng vấn riêng, tôi hỏi tướng Giáp: "Thưa Đại tướng, ở thời điểm Chiến dịch Hồ Chí Minh diễn ra, Đại tướng đang là Bí thư Quân ủy TƯ, Tổng tư lệnh các LLVT, Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng, sao trong cuốn Đại Thắng Mùa Xuân lại nhắc rất ít đến vai trò của Đại tướng?"
Tướng Giáp nghiêm mặt lại, chỉ sang tướng Lê Phi Long, Cục phó Cục Tác chiến, nói: "Long, cậu biết, Nhật ký Tổng hành dinh ghi rõ, tôi lệnh gì, anh Ba lệnh gì. Các nhà báo, các nhà sử học muốn tìm hiểu sự thật phải đọc Nhật ký Tổng hành dinh chứ không nên căn cứ vào tuyên bố của một ai đó".
Năm 2005, suốt tuần lễ trước 30-4, báo Quân Đội Nhân Dân đăng loạt bài của Tướng Lê Hữu Đức. Tướng Lê Hữu Đức, còn gọi là Đức Cụt, là một trong những chỉ huy đầu tiên đánh Mỹ trên mặt trận Tây Nguyên. Ông là một trong 4 người thuộc "Tổ Trung Tâm" được lập ra bởi Tướng Giáp, bí mật suốt hai năm liền nghiên cứu kế hoạch "giải phóng miền Nam". Việc chọn Buôn Mê Thuột để đánh trận mở đầu là việc được tính rất kỹ của Tổ Trung tâm, trước khi trình ra Bộ Chính trị chứ chẳng phải ý kiến của ông Thọ hay ông Duẩn.
Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, tướng Lê Hữu Đức là Cục trưởng cục Tác chiến. Loạt bài của ông, công bố rất nhiều tư liệu lấy từ Nhật Ký Tổng Hành dinh, cho biết, tướng Giáp phải mất bốn cuộc họp để thuyết phục Bộ Chính trị lựa chọn cách đánh như đã diễn ra thay vì cách đánh mà Lê Duẩn muốn (tương tự hồi Mậu Thân).
Cho đến giờ này ít ai biết là ngay chiều 30-4-1975, đã có những loạt súng giận dỗi trong khuôn viên Dinh của những người lính thuộc đơn vị được Văn Tiến Dũng, Lê Đức Thọ chọn "cắm cờ trên nóc Dinh Độc Lập". Cũng trong chiều hôm đấy, Lữ 203 của trung tá Bùi Văn Tùng phải rút về Long Thành, nhường Dinh Độc lập cho Sư 7.
Lữ 203 thuộc Quân đoàn II, nằm trong đội hình của "Cánh quân phía Đông" dưới quyền tướng Lê Trong Tấn, vị chỉ huy trung thành với tướng Giáp.
Tấm huân chương nào cũng có hai mặt. Việc rồi đây sẽ có thêm sách vở nói về mặt còn lại của những người như tướng Giáp và cả Hồ Chí Minh là điều chắc chắn xảy ra. Tuy nhiên, lịch sử chỉ có chỗ cho những những nghiên cứu khách quan, khoa học. ( Theo Fb Huy Đức )

PS: Trong khu tưởng niệm Lê Đức Thọ ở Nam Định quê ông, có rất ít sách vở, gần như chỉ trưng bày cuốn Đường Thời Đại của Đặng Đình Loan, cuốn sách đã bị ném vào sọt rác từ lâu. Loan là một trong những "dư luận viên" đầu tiên được sử dụng để đánh vào tướng Giáp. 

Xét lại vai trò Tướng Giáp: Một quan điểm viết sử mới ... - BBC

Thứ Tư, 21 tháng 4, 2021

ĐÂU CHỈ LÀ BÀI HỌC CHO 17/2....mà CHO CẢ HÔM NAY !

 Bài hát 'Lời tạm biệt trước lúc lên đường' trong clip bên dưới có một câu thật ám ảnh: ‘Dòng nước mắt, dù thiêng liêng, cũng KHÔNG làm cho giặc kia lùi bước.’


Cũng tương tự vậy, nỗi uất hận của chúng ta với Đặng Tiểu Bình, kẻ hạ lệnh xâm lăng biên cương và thảm sát dân Việt năm 1979, dẫu có nghẹn ngào đẫm lệ ra sao cũng chẳng thể nào thay đổi thực tế là Trung Quốc hiện nay, với sức mạnh kinh tế và quân sự vượt trội đặt nền móng bởi họ Đặng, đang chiếm đóng cương thổ, cản đà thăng tiến quốc gia và phủ bóng bành trướng lên dân tộc chúng ta.
Nghĩa là, nếu muốn thoát khỏi thân phận tiểu quốc hạng hai mãi mãi bất an trong cái bóng của Đại Lục, thay vì chìm đắm trong uất hận, tất cả tâm sức của chúng ta, trong tư cách quốc dân, phải dành để trả lời câu hỏi làm sao có thể hiện đại hoá quốc gia nhanh nhất có thể và trở nên hùng mạnh nhất có thể, trước là để thoát hoạ bành trướng, sau là giúp dân tộc có cơ ngẩng mặt lên.
Chính ngay ở đây, bỏ qua những tự ái dân tộc, nhìn vào sự phát triển vượt bậc của Trung Quốc bốn thập kỷ sau khi xâm lược Việt Nam, có một bài học mà chúng ta nhất định không thể bỏ qua.
Cụ thể, Trung Quốc sẽ chẳng thể nào có được vị trí siêu cường thứ 2 thế giới ngày hôm nay nếu như chương trình 'bốn hiện đại hóa' của họ cách đây 40 năm không được hỗ trợ bởi siêu cường số 1 thế giới là Hoa Kỳ. Đến lượt mình, Hoa Kỳ sẽ chẳng bao giờ hỗ trợ Trung Quốc ở mức độ như họ đã làm nếu Trung Quốc không tỏ rõ là họ chọn phe Hoa Kỳ để chống lại Liên Xô. Và quan trọng bậc nhất, Trung Quốc đã làm gì để chứng minh họ dứt khoát đứng cùng phe với Hoa Kỳ? - Đánh Việt Nam.
Trung Quốc đã mua tình đồng minh với Hoa Kỳ nhằm hiện đại hóa và phát triển quốc gia của họ bằng máu của người Việt Nam.
Thế bài học ở đây là gì?
Không phải là tự lực tự cường. Dù nghe rất hấp dẫn, song ở vào địa vị một nước chậm tiến như Việt Nam hiện nay, tự lực tự cường mới chỉ là điều kiện cần, chứ chưa phải là điều kiện đủ để phát triển vượt bậc quốc gia, như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan và cả Trung Quốc đã từng. Cách đây 40 năm, với một quy mô dân số và diện tích vượt trội hơn hẳn mà Trung Quốc, ở giai đoạn đầu phát triển, còn phải tìm cho mình đồng minh hỗ trợ, thì Việt Nam hiện nay nếu chỉ tự lực tự cường liệu có ảo tưởng không?
Vậy thì bằng mọi giá phải có mối quan hệ ở cấp đồng minh (chính thức hoặc phi chính thức) để có thể hợp tác toàn diện với siêu cường số một thế giới. Siêu cường này trong tương lai xa là ai thì chưa biết nhưng hiện tại và trong vài chục năm tới vẫn là Hoa Kỳ, vậy thì đối tác số một hỗ trợ cho công cuộc hiện đại hóa quốc gia của chúng ta trước mắt phải là Hoa Kỳ, và dĩ nhiên là toàn bộ khối Tây phương theo sau, bao gồm cả Nhật Bản. Việt Nam phải tận dụng sự hợp tác sâu rộng toàn diện bao gồm mọi lĩnh vực kinh tế, giáo dục, khoa học công nghệ, quân sự, chính trị, để nhanh nhất có thể phát triển vượt bậc quốc gia, đủ sức tự đứng vững, tự định đoạt số phận của mình.
Không ít người ngay lập tức sẽ tỏ ý quan ngại, viện dẫn việc Hoa Kỳ từng bỏ mặc đồng minh Việt Nam Cộng Hòa khi Trung Quốc chiếm Hoàng Sa năm 1974. Không phủ nhận đó là cách các nước lớn hay xử sự, nhưng thất vọng bởi điều đó chỉ chứng tỏ chúng ta vẫn ngây thơ về sự tử tế của các nước lớn trong khi châm ngôn ưa thích của họ vẫn luôn là ‘không có đồng minh vĩnh viễn, chỉ có lợi ích quốc gia là vĩnh viễn’.
Lưu ý rằng lúc bấy giờ (1974) Trung Quốc đang ra sức ve vãn Hoa Kỳ cùng chống Liên Xô - thành trì của toàn bộ hệ thống XHCN. So với Việt Nam Cộng Hòa vốn trong mắt Hoa Kỳ chỉ là một pháo đài ngăn chặn làn sóng đỏ ở Đông Nam Á, lời mời gọi của Trung Quốc dĩ nhiên là hấp dẫn hơn nhiều, nên đâu có gì khó hiểu khi họ bán đứng VNCH. Trong khi đó, hiện nay vẫn chưa có một lý do khả dĩ nào cho thấy Hoa Kỳ và Trung Quốc có thể bắt tay với nhau, nếu không muốn nói là trái lại, đã bắt đầu một cuộc so găng chiến lược giữa hai siêu cường nhằm tranh đoạt địa vị số một thế giới. Mọi lo ngại rằng Hoa Kỳ một lúc nào đó sẽ thông đồng với Trung Quốc bán đứng Việt Nam như cách họ từng làm với Việt Nam Cộng Hòa đều chưa có cơ sở, ít nhất là trong nhiều năm tới.
Một khi lo ngại trên được giải tỏa, quyết định chọn phe cũng đã rõ ràng, điều những người lãnh đạo Việt Nam cần làm là chứng minh với Hoa Kỳ sự dứt khoát trong quyết định của mình, dĩ nhiên không phải bằng máu của bất kỳ dân tộc nào như họ Đặng từng làm, nhưng mức độ thì phải không hề thua kém. Những việc có thể làm ngay:
(1) Luôn giữ thái độ cứng rắn nhất có thể với vấn đề biển đảo, hoan nghênh sự can dự của Hoa Kỳ, Nhật Bản và các nước phương Tây.
(2) Ngưng việc gửi các cán bộ, sĩ quan trung-cao cấp sang Trung Quốc đào tạo.
(3) Chấm dứt ngay tuyên truyền chống Mỹ một cách hệ thống trong nhà trường, truyền thông nhà nước, lực lượng vũ trang.
(4) Tìm lý do kĩ thuật ngăn cản Huawei trúng thầu mạng 5G nhằm hưởng ứng lời kêu gọi của Hoa Kỳ.
(5) Xúc tiến đàm phán một hiệp định thương mại tự do với Hoa Kỳ và nhượng bộ nhân quyền để EU sớm phê chuẩn EVFTA.
Tất cả những việc này đều có thể thực hiện được ngay với thể chế hiện hành. Nên nhớ là Trung Quốc, lúc kình chống Liên Xô để tìm cơ hội hợp tác toàn diện với Hoa Kỳ, vẫn là một nước cộng sản. Bởi vậy, những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam không thể lấy lý do ý thức hệ hay thể chế chính trị để trì hoãn thêm nữa.
Những hoạt động khác, thuộc về đối ngoại với nhiều cấp độ khác nhau, liên quan đến Đài Loan, Hong Kong, Tân Cương, Tây Tạng, Cambodia -những điểm nhạy cảm chính trị của Trung Quốc, nếu có thể giúp thể hiện lập trường chọn phe của Việt Nam cũng không nên loại trừ. Dĩ nhiên những hành động này thuộc thẩm quyền của các cơ quan tình báo và ngoại giao.
Tóm lại, bài học trả bằng máu ở đây là mặc dù các siêu cường đều không đáng tin, song trớ trêu thay cũng chỉ có họ, trong khi xung đột với siêu cường khác, mới bỏ công sức giúp đỡ đồng minh nhược tiểu một cách toàn diện (và cũng chỉ vì lợi ích chiến lược của họ). Bởi vậy nhân lúc các siêu cường đụng độ, nước nhỏ phải chọn đúng phe là siêu cường mạnh nhất và tranh thủ sự hợp tác toàn diện với họ để hiện đại hóa quốc gia nhanh nhất có thể, trở nên hùng mạnh nhất có thể, để dẫu thời thế thay đổi thì vẫn còn có thể phần nào đó tự định đoạt số phận của mình, thay vì mãi nhược tiểu để rồi các siêu cường cứ thế đổi chác trên lưng.
Nhìn lại những gì đã xảy ra cách đây 40 năm trên biên giới phía Bắc, chợt rùng mình khi nghĩ đến những di họa sẽ đến với dân tộc một khi thế hệ chúng ta bỏ lỡ cơ hội phát triển vượt bậc quốc gia, bỏ lỡ cơ hội lần đầu tiên trong lịch sử vượt thoát khỏi cái bóng của Trung Quốc.
(Bài viết cách đây 2 năm, tháng 2/2019)
Đọc thêm:
VIỆT NAM LÀM GÌ TRƯỚC CUỘC SO GĂNG TRUNG-MỸ(PHƯƠNG TÂY)?

Thứ Ba, 20 tháng 4, 2021

Chủ Nhật, 18 tháng 4, 2021

MẸ ƠI CON SỐNG RỒI !

 MẸ ƠI CON SỐNG RỒI.

.
Đây là hình ảnh một chiến sĩ Giải Phóng quân đứng giữa sân Dinh Độc Lập trưa ngày 30/4/1975. Trên tay anh vẫn cầm lá cờ đỏ sao vàng, một khẩu súng và cần sắt được cho là ăng ten. Câu đầu tiên anh hét lớn không phải là những lời hoa mỹ mà chỉ đơn giản là "Mẹ ơi con sống rồi". anh vừa thoát chết cách đó mấy tiếng tại Ngã tư Bảy Hiền khi bị tàn quân Ngụy bắn sượt qua mặt chỉ vài phân, suýt chút nữa anh đã hi sinh
Đại tá nhà văn Chu Lai kể rằng sau 30/4/1975 anh về phép gặp anh ở đầu ngõ bố mẹ anh không dám thể hiện niềm vui , kéo anh vào nhà mới dám thể hiện vì trong ngõ nhà Anh ở có hơn 10 người hy sinh chỉ độc nhất một mình anh về sau cuộc chiến , nếu bố mẹ anh thể hiện niềm vui ở bên ngoài thì sẽ làm thêm nỗi đau của gia đình những người hy sinh.
.
MẸ ƠI CON SỐNG RỒI.
Hôm ấy là ngày ba mươi tháng tư (30.4.1975)
Một người lính quấn trên đầu băng trắng
Vết thương anh bị tàn quân ngụy bắn
Ở ngã tư Bảy Hiền trong lúc tiến quân
Chút nữa thôi chắc đã mất tuổi xuân
Vào đúng cái ngày ba mươi tháng tư lịch sử...
Khi Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng...
anh mừng rỡ
Câu đầu tiên anh gọi mẹ thật to
Mẹ ơi con sống rồi... xin mẹ đừng lo
Con còn sống con sẽ về với mẹ...
Rồi phút giây bỗng nhiên anh lặng lẽ
Chợt nhận ra bao bạn đã hy sinh
Mừng vui mà đau thắt con tim
Mười đứa cùng quê... giờ còn một đứa...
Ôi chiến tranh sao mà ác rứa
Bao nhiêu con người đã phải hy sinh
Nước tôi nghèo cuộc sống chửa văn minh
Nhưng chúng tôi yêu tự do độc lập
Nếu Mỹ không vào thì đâu có tang thương chết chóc
Đất nước này đã thống nhất từ lâu...
Bốn sáu năm rồi còn đó những nỗi đau
Chất độc da cam còn để bao di chứng
Bao con người cứ ngây ngây tưng tửng
Sống vật vờ như một bóng ma
Bao nhiêu bà mẹ trước lúc đi xa
Mang cả nỗi đau chưa đón được con về đất mẹ...
Anh nhớ ngày anh trở về gia đình anh lặng lẽ
Nén niềm vui bố mẹ chẳng dám mừng
Sợ nhà bên càng lặng nỗi đau riêng
Con họ không về làm sao mình vui được
Nếu bây giờ cho anh một điều ước
Thế giới này đừng có chiến tranh
Để không còn cái cảnh như anh
Khi kết thúc chiến tranh
Phải hét to: Mẹ ơi con còn sống... Thơ Văn Cư

Thứ Ba, 13 tháng 4, 2021

NÓI CHUYỆN CÙNG BA.

 Thơ LÊ HỒNG QUÂN .

Đất nước mình, ngộ quá phải không ba
Tiền đi vay, mà xài sang như thượng đế
Tiền đầu tư, đua nhau cùng chôm chỉa
Tiền thuế dân,xài như thể tiền chùa.

Đất nước mình, lãnh đạo sướng như vua
Mua bán dù ô, vàng đô nhiều hơn chúa
Sáng xe đón, chiều đưa về muôn thủa
Vẽ công trình, lấy tiền của chia nhau.
Đất nước mình rồi biết sẽ về đâu
Cứ đập cứ xây, xây rồi bỏ đó
Vừa xây xong, đã mất tiền tu sửa
Chất lượng tồi, là đổ lỗi thiên nhiên
Đất nước mình, giờ lắm kẻ khùng điên
Đứng trước dân, nói không cần suy nghĩ
Hàm giáo sư, hay văn bằng tiến sĩ
Mà nói năng như mất trí tâm thần
Đất nước này, miệng cứ nói của dân
Kẻ ngu tham, tranh nhau làm đầy tớ
Dân làm chủ, mà đói nghèo muôn thủa
Công bộc dân, nhè đầu cổ dân ngồi
Đất nước mình, giờ buồn lắm ba ơi
Quan với dân, mỗi người quay mỗi hướng
Dân còng lưng, nuôi quan đời sung sướng
Quan coi dân, như phản động địch thù.
Đất nước mình, ngày tháng tám mùa thu
Năm bốn lăm, dương cao cờ phấp phới
Trước thực dân, đã đứng lên đồng khởi
Để khai sinh, nền dân chủ cộng hòa.
Đó chính là, tên nước Việt Nam ta
Nước Việt Nam, trẻ trung nền dân chủ
Dân nô nức, tự do quyền bầu cử
Quốc hội đầu(1946), mới thực sự của dân
Đất nước mình, sau đại thắng mùa xuân
Bắc, trung, nam giang sơn liền một mối
Và tên nước, cũng đổi thành tên mới
Ôi cái tên, đi chẳng tới bao giờ.
Cứ xây hoài, xây mãi tỉnh hay mơ
Mấy chục năm, vẫn thời kì quá độ
Cả đông âu, đang xây thì sụp đổ
Việt Nam ta, sao vẫn cứ xây hoài.
Định hướng này, con biết hiểu sao đây
Nếu tươi đẹp, sao đói nghèo mãi vậy
Nếu ưu việt, sao Liên Xô bỏ đấy
Có hay chăng, một chủ nghĩa thiên đường.
Đất nước mình, trải bao cảnh tai ương
Hỏi vì đâu, ba biết mà không nói
Không dám nói, hay ba chờ cơ hội
Chỉ làm người, tử tế lúc về hưu.
Thơ LÊ HỒNG QUÂN

Chủ Nhật, 11 tháng 4, 2021

QUY HOẠCH NHÂN SỰ

 Nguyễn Thế Hùng. .

Người ta vẫn gọi Lã Bất Vi là nhà buôn vua. Có lẽ nick name đó do người đời sau phong tặng cho ông. Nếu đương thời mà ông nói toạc ra kế hoạch quy hoạch vua của mình thì chắc chắn ông không thành công trong việc đưa Doanh Chính lên ngôi vua nước Tần. Gạt bỏ những lớp bụi sử liệu, chúng ta chỉ có thể tin chắc rằng Lã Bất Vi đã lập một kế hoạch nhân dự dài hạn. Hơn nữa, học trò của ông đã thành công ngoạn mục, trở thành vị hoàng đế thống nhất đầu tiên bên nước Tầu, Tần Thủy Hoàng Đế, đặt dấu chấm hết cho thời kỳ loạn lạc Xuân Thu - Chiến Quốc mấy trăm năm, xây dựng một thể chế có độ bền đến tận thời hiện đại. Đó là thể chế bá quyền, bành trướng, chỉ tôn trọng quyền tự do duy nhất của một người là vua.
Cuộc chơi nhân sự của Lã Bất Vi kéo dài hơn ba mươi năm, chứ không phải chỉ ngắn hạn trong một nhiệm kỳ. Ông quy hoạch vua từ khi bố của vị vua tương lai còn là một thái tử con tin của nước Tần trong thành Hàm Đan của nước Triệu.
Sau Lã Bất Vi chưa thấy bên Tầu có ai làm quy hoạch nhân sự giỏi như ông. Tuy vậy bên nước ta có vài người, còn giỏi hơn nhiều. Đó là Sư Vạn Hạnh. Ông âm thầm quy hoạch Lý Công Uẩn từ bào thai. Rồi rèn rũa nhân cách, kèm cặp kiến thức cho nhân sự của mình, đưa nhân sự vào triều từ vị trí thấp rồi dần lên đến ngôi hoàng đế. Học trò của ông đã đặt dấu chấm hết cho thời kỳ loạn lạc sau Bắc thuộc và xây dựng một nước Đại Việt hùng cường và thái bình hơn hai trăm năm. Cuộc chơi nhân sự của Sư Vạn Hạnh kéo dài hơn ba mươi năm.
Người quy hoạch nhân sự giỏi thứ hai là Trần Thủ Độ. Nhờ phép quy hoạch của ông mà nước Đại Việt mệt mỏi cuối thời Lý đã lấy lại cái hào khí Đông A, ba lần đánh tan quân Nguyên. Nhân sự mà Trần Thủ Độ quy hoạch cũng thuộc dòng máu của ông và cái huyết khí ấy không những đủ Trí, Dũng mà còn Tâm nữa. Mấy đời sau phát tâm thành vị Phật Hoàng Trần Nhân Tông.
Người thứ ba là Nguyễn Bỉnh Khiêm. Bàn cờ quy hoạch của ông không có ai thuộc huyết thống. Toàn người dưng. Ông đi nước cờ với họ Mạc, làm cho họ này không những kéo dài triều đại gần trăm năm mà còn giữ yên biên ải phía Bắc. Ông đi nước cờ họ Trịnh, “thờ phật ăn oản”, giúp kết thúc cuộc chiến Nam -Bắc Triều. Cuối cùng nước cờ họ Nguyễn, đưa Nguyễn Hoàng vượt đèo Ngang, mở rộng nước Việt đến tận mũi Cà mau để có hình chữ S như hiện nay. Những nhân sự mà ông quy hoạch đã thực sự hoàn thành sứ mạng của mình. Ông còn hơn cả Lã Bất Vi, Sư Vạn Hạnh, và Trần Thủ Độ ở chỗ quy hoạch nhân sự ngoài dòng dõi, hậu duệ. (Lưu ý, các nhà quy hoạch nhân sự hiện đại ở Việt Nam rất coi trọng hậu duệ, đó là một sai lầm, không đáng làm học trò Nguyễn Bỉnh Khiêm).
Theo hướng này những người cha lập pháp bên nước Mỹ cũng là những người quy hoạch nhân sự ngoài hậu duệ. Họ vẽ ra cuộc chơi, mà luật chơi không căn cứ vào dòng dõi, chỉ căn cứ trên hiến pháp, trên sự tôn trọng quyền sống, quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc của con người. Những người được quy hoạch gồm tất cả. Ai cũng sẽ được và có thể quy hoạch. Và cuộc chơi trở thành tự quy hoạch, tự phấn đấu, trên tất cả các lãnh vực từ chính trị, kinh tế đến khoa học nghệ thuật,…
Nói về tự quy hoạch, có nhiều tấm gương kiệt xuất. Ví dụ, Quang Trung Nguyễn Huệ. Cuộc đời ông thực chất là một cuộc tự quy hoạch từ vai trò em nhỏ trong gia đình Hồ Thơm trở thành một trong những vị Hoàng đế vĩ đại nhất Việt Nam với câu nói “Đánh cho biết nước Nam anh hùng có chủ”. Người thứ hai phải kể đến là Mikhail Gorcbachev. Ông đã tự quy hoạch mình từ một đảng viên bình thường trở thành Tổng Bí Thư Đảng Cộng sản Liên Xô, sau đó đặt dấu chấm hết cho chủ nghĩa cộng sản ở Liên Xô và các nước Đông Âu. Nhưng cuộc tự quy hoạch của ông Gorbachev chưa thực hoàn hảo, vì ông chấm dứt công sản nhưng lại để dành cơ hội cho một thứ độc tài mới.
Thế giới bây giờ đã thay đổi rất nhiều từ Âu sang Á, từ Mỹ sang Phi. Cho nên những người làm quy hoạch hoặc tự quy hoạch nên thức tỉnh. Quyền tự do, thay vì chỉ dành cho một hoặc một số người, thì bây giờ là thời đại của quyền tự do phổ quát. Ngay cả trong những xứ như Triều Tiên hay Ba Tư, người dân cũng ngày càng khao khát tự do. Cho nên, làm quy hoạch là đi một nước cờ để nhân loại có tự do hơn. Và bài toán quy hoạch khó nhất sẽ là quy hoạch nhân sự để người được quy hoạch sẽ lãnh một nhiệm vụ mới, không phải duy trì cái đã và đang tồn tại. Người được quy hoạch sẽ phải đặt dấu chấm hết cho độc tài toàn trị và tạo ra một thời đại mới.
Có lẽ, lịch sử nói chung đã bỏ sót một chương quan trọng. Lịch sử ấy mới nhắc đến tên tuổi các vị anh hùng, mà quên chưa nhắc đến vai trò quan trọng của người làm quy hoạch nhân sự, tiền đề thành công của các vị anh hùng ấy.
TS. Nguyễn Thế Hùng

Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2021

CÓ MỘT "GIỐNG NGƯỜI" ĐÃ TUYỆT CHỦNG ?.

 Tác giả: Nguyễn Như Phong .


Sẽ có bạn thắc mắc , làm gì có " giống người" nào bị tuyệt chủng? Giảm tỷ lệ sinh, chết non...thì có nhưng " tuyệt chủng" thì chưa thấy?
Vâng, có đấy.
Đó là giống người, tộc người " Ba Dám" đã cơ bản tuyệt chủng ở VN
Đó là " giống người" : Dám nghĩ, Dám làm, Dám chịu trách nhiệm.
Khoảng 12 năm về trước, " giống người" này khá đông và chính họ đã góp phần quan trọng vào việc xây dựng các công trình kinh tế lớn...
Phải nói thẳng ra : Cơ chế quản lý kinh tế của ta là một ma trận mà chui vào, không biết lối ra. Luật này chỏi luật kia, Nghị định này, "uýnh" Nghị định kia, Thông tư thì choảng nhau chí tử... Đó là chưa kể " tân quan tân chính sách" - Cũng một việc , ông này thì bảo rằng hay, rằng dám nghĩ, dám làm; ông sau lại bảo thế là " làm dụng quyền hạn, là mất dân chủ"...Bảo thẳng thì được thẳng, bắt cong là phải cong, cấm cãi!
Những ai từng quản lý doanh nghiệp, dủ là DNNN hay DNTN đều biết câu : " Làm đúng thì không được việc"- Cho nên phải biết lách luật, biết biến báo, biết cách phải làm thế nào để " được cấp trên ủng hộ"...Nếu "Dám nghĩ, Dám làm, Dám chịu trách nhiệm"- Dự án đó vượt tiến độ, hoạt động tốt, có hiệu quả, thì được tờ giấy khen A4, còn vô phúc mà có chuyện thì " Thôi rồi, lượm ơi?!"-
Lúc đấy, không ai thèm xét công lao, không ai xét bối cảnh, hoàn cảnh lịch sử...mà phải " đốt ngay", " nhốt ngay", để " răn đe", để " giáo dục".
Xem ra, pháp luật của ta bây giờ còn ác hơn thời vua chúa ngày xưa- Vì ngày xưa, nhiều viên quan phạm tội, nhưng còn được giữ lại, cho " lập công chuộc tội" -
... Chính vì thế mà cái " giống người Ba Dám" đã tuyệt chủng.
Mà một khi " giống người Ba Dám" đã tuyệt chủng, thì đừng hy vọng gì có " bước đột phá".

Thứ Hai, 5 tháng 4, 2021

Mớ bái....

Cắm đầu - Chổng tỷ mớ bái !
156 Heta ....rừng Thông cổ thụ bó nhang ni thấm thí chi mô Eng.... Bải hỉ !? !? !?.  .

Chủ Nhật, 4 tháng 4, 2021

THƯ TỪ TRONG TÙ THỂ HIỆN MỘT NHÂN CÁCH LỚN

  stt này của Lưu Trọng Văn, nhưng thực ra là LTV đăng lại thư của Trần Huỳnh Duy Thức, một trong số rất ít những tù nhân là trí thức nhưng nhân cách cực kỳ đàng hoàng, khiến những ai hiểu biết thật sự kính nể Tiếc thay, cái "mầm sáng" đó còn trong bóng tối- song sắt của nhà tù. Trần Huỳnh Duy Thức

"Từ bạo lực vũ trang đến phi bạo lực, cách mạng 'giải phóng dân tộc' đến cách mạng đường phố, cách mạng màu mà không gắn với thực chất thay đổi để nâng cao dân trí đi kèm với chấn dân khí thì các dân tộc đó vẫn chỉ chìm trong bóng tối dưới những màu sắc khác nhau. Có vùng lên được một vài năm như Myanmar rồi bóng tối vẫn cứ bất ngờ ập xuống." Sự khai sáng này không chỉ cần thực hiện ở người dân, mà còn ở cả những người giữ vai trò lãnh đạo.
Bài học Myanmar cho thấy một cuộc chuyển mình chỉ có thể thực chất và bền vững bởi khai sáng mà con gọi đó là một Cuộc cách mạng ánh sáng. Thực tế nữa thế kỷ qua cho thấy các kiểu cách mạng khác nhau, từ bạo lực vũ trang đến phi bạo lực, cách mạng “giải phóng dân tộc” đến cách mạng đường phố, cách mạng màu mà không gắn với thực chất thay đổi để nâng cao dân trí đi kèm với chấn dân khí thì các dân tộc đó vẫn chỉ chìm trong bóng tối dưới những màu sắc khác nhau. Có vùng lên được một vài năm như Myanmar rồi bóng tối vẫn cứ bất ngờ ập xuống.
Cách mạng ánh sáng đòi hỏi sự kiên nhẫn và không nhằm mục đích để nắm quyền lực. Nó đòi hỏi sự kiên trì trong gian truân để chuẩn bị những hạt giống và ánh sáng. Trong thiên nhiên có khi cả ngàn hạt giống thì mới có một hạt nảy mầm. Trong xã hội, có khi cả triệu hạt thì mới có vài chục hạt ngậm chứa được những mầm sáng. Dù ít nhưng chắc chắn, sẽ có và khi đã đủ thời gian thì chúng sẽ nảy mầm thoát khỏi bóng tối. Một hạt mầm bao giờ cũng tách đôi trước khi trồi lên ánh sáng. Tiếng anh gọi đó là grow – mọc lên. Đối với một dân tộc thì đây là hình ảnh của một cuộc chuyển mình vươn lên ánh sáng từ trong bóng tối. Tiếng Anh có câu “The great growth occurs during the darkest hours” (Cuộc chuyển mình vĩ đại diễn ra trong những giờ khắc đen tối nhất).
Con đã nhìn thấy được những hạt mầm ngậm sáng đang chuẩn bị tách đôi và trồi lên, vươn mình ra ánh sáng. Rồi sẽ đến hàng ngàn, hàng triệu những hạt giống như vậy vươn theo. Chúng ta cần phải tiếp tục kiên nhẫn, không mắc bẫy của bóng tối mà từ bỏ con đường ánh sáng để đi những con đường tưởng là nhanh hơn nhưng lại không thực chất nên cứ loanh quanh mãi trong tối.
Những gì già cỗi sẽ bị chính bóng tối của mình nhấn chìm. Người ta thường không biết dừng đúng lúc mà cũng không hiểu được quy luật của cuộc đời. Những lựa chọn khác nhau sẽ dẫn đến những kết cuộc hung, cát khác nhau.
Con thì vẫn kiên định với lựa chọn của mình, với con đường ánh sáng
Ngày mai con tiếp tục tuyệt thực phản đối Tòa án nhân dân tối cao như vừa rồi.
Cả nhà vững tâm và khỏe nha."

Thứ Ba, 30 tháng 3, 2021

NỊNH THỐI.

Ve vẻ Nghị ....Thổi thiên thối Đâu chỉ 1.2...đám. nịnh đến chối Phái ưa ru thổi êm ....Tại hạ Mạt vận Hoà Thân thời phềnh nổi He he.....
















Tối qua, tôi cứ xem đi xem lại bài phát biểu của đại biểu Nguyễn Anh Trí, đoàn ĐBQH Hà Nội đọc hôm qua tại nghị trường, thấy ánh mắt Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc liếc liếc nhìn xem cảm xúc Tổng Bí thư như nào khi được nịnh. Mới đây anh Trí còn sáng tác cả một ca khúc ngợi ca Tổng Bí thư. Vừa nghe các bài của anh, vừa thấy gai gai người: việc khó thế mà anh ấy cũng làm được. Để chuẩn bị cho việc tái ứng cử mà anh phải chuẩn bị “vất vả” quá đi!

Tôi thấy phí tiền người dân phải bỏ ra cho các anh nịnh sỹ! Nóng ruột nghe xem các anh phát biểu kiểu gì, hoá ra một dàn nịnh ca lên đồng tập thể. Muốn nịnh nhau đóng cửa lại mà nịnh, mỗi ngày họp là tiền của nhân dân, anh ạ!
Là một cử tri Hà Nội, tôi có quyền hỏi anh Nguyễn Anh Trí đã làm được gì trong nhiệm kỳ qua cho người dân chúng tôi. Những vụ việc cực kỳ nổi cộm ở Hà Nội anh đã thể hiện vai trò “đại biểu của dân” như thế nào?! Hay chỉ biết phát biểu nịnh nọt, xoa trên rên dưới?!
Là một cử tri thuộc dạng bần cố nông ở Hà Nội, quan sát facebook cá nhân của anh, tôi thấy hình như anh mắc chứng ái kỷ. Tự huyễn về bản thân thái quá. Biết rằng, chính trường đôi khi là hí kịch, nhưng anh không nhất thiết phải nhiệt huyết quá mức đóng các vai mà mình không chuyên. Khi thì anh muốn thể hiện bản thân gần gũi với “các tầng lớp nhân dân”, “bệnh nhân nghèo”, “người nghèo”... Nhưng trên nghị trường, anh lại khoác lên người toàn hàng hiệu, thứ xa lạ với đại đa số người dân nghèo, vất vả ngoài kia. Đơn cử như cái thắt lưng Hermes hôm qua ông nghị đeo lúc phát biểu nịnh nọt ở nghị trường, giá 3930 USD (khoảng gần 100 triệu đồng). (Có thể tham khảo giá tại: https://www.hermes.com/us/en/category/men/belts/).

Một sự xa xỉ lạ lẫm với đại đa số cử tri nghèo chúng tôi.
Là một cử tri Hà Nội, tôi muốn anh giải trình về việc có hay không xung đột lợi ích, khi anh là đại biểu quốc hội, nhưng là người sáng lập, Chủ tịch Hội đồng Cố vấn MED GROUP (MEDLATEC), nơi vợ anh là Chủ tịch HĐQT, con trai của anh là Tổng giám đốc?! Hôm qua phát biểu tại nghị trường, sau khi khen một loạt lãnh tụ, bộ ngành, rồi anh còn bảo xin gặp lãnh đạo Bộ Y tế để bàn về... việc chống dịch. Là cử tri, với những gì anh thể hiện ở nghị trường, tôi có quyền nghi ngờ về sự trong sáng của anh!!!
Là trí thức, ai cũng nên giữ cốt cách riêng, để xã hội noi gương. Uy vũ bất năng khuất (威武不能屈) nghĩa là gặp quyền thế không sợ hãi, không luồn cúi. Là một người làm nghiên cứu khoa học, tôi tin rằng khi một người có vấn đề về phẩm cách của trí thức, thì phẩm chất của các công trình gọi là khoa học cũng nên được xem xét lại bởi những người có chuyên môn.
Là một cử tri Hà Nội, tôi nhất quyết không bầu nếu anh tiếp tục ứng cử. Nhất quyết không, anh Trí ạ!
Có thể là hình ảnh về ‎9 người và ‎văn bản cho biết '‎Nguyen Anh Tri 5h Xin được đăng toàn văn bài phát biểu (6'55") TẠI BUỒI THẢO LUẬN ĐÁNH GIÁ HOẠT ĐỘNG CỦA CHÍNH PHỦ VÀ CHỦ TICH NƯỚC (Phòng họp Diên Hồng, lúc 9h26' ngày 29 Mong các nhà báo nếu có trích thì trích ch Trân trọng! NGUY... See More Menu Search HERMES ဂိ Acpount ه BUCKLE STRAP 32 M $3,930 BUCKLE LEATHER STRAP $3,930 BUCKLE STRAP MM BELT BUCKLE STRAP MM‎'‎‎