Translate

Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2014

Khi 'nhà nghèo' xài ngàn tỷ!

Khi 'nhà nghèo' vung tay trăm tỷ, nghìn tỷ

Đến nay, chuyện những công trình chục, trăm thậm chí hàng ngàn tỷ đồng xây xong "đắp chiếu" hoặc sử dụng nhỏ giọt đã không còn xa lạ.
Từ công viên hoang phế đến ký túc xá... một người ở

Chẳng hạn, Công viên Hòa Bình Hàn - Việt ở Đông Hòa, Phú Yên do một tạp chí Hàn Quốc kêu gọi tiền đóng góp xây dựng hết 100.000 USD từ 2003. Xây xong 1 tháng, công viên này đã bị phá hoại. Và 10 năm sau, Nơi vui chơi giải trí lớn nhất tỉnh Phú Yên này vẫn bị bỏ hoang, xuống cấp trầm trọng, nhiều hạng mục như tượng đài, hàng rào, lối đi, các tác phẩm nghệ thuật nằm phơi mưa gió. Lý do được đưa ra là thiếu ngân sách cho việc bảo vệ, duy tu, tôn tạo công viên.
Trong khi đó, tại Đà Lạt Lâm Đồng, một ký túc xá sinh viên trị giá 227,8 tỷ đồng, có 2.000 chỗ ở mà chỉ có... 1 sinh viên đăng ký ở. Lý do ế ẩm vì khi xây dựng vào năm 2009 chủ đầu tư đã dự báo nhầm là lượng học sinh, sinh viên ở Đà Lạt sẽ tăng lên thêm 20.000 người nữa vào 2015. Ngoài ra, ký túc xá xây dựng khá xa so với nơi đào tạo, chưa kể đường xá chung quanh vẫn lầy lội, xuống cấp... nên dù giá thuê rất rẻ, sinh viên vẫn không vào ở mà trụ lại trong thành phố với giá thuê lên đến 600.000- 1 triệu đồng/phòng trọ/tháng.

"Họ không cho tôi làm người lương thiện".

Ông Hồ Viết Tư: "Họ không cho tôi làm người lương thiện". Ảnh: L.Đ.Dũng.
Ông Hồ Viết Tư: "Họ không cho tôi làm người lương thiện". Ảnh: L.Đ.Dũng.
Trả lời về việc khi mình đang là Phó giám đốc sở nhưng không chịu dời nhà, giao mặt bằng làm đường, không sợ tai tiếng, ông Tư, nói: “Chao ôi anh sợ chi chuyện nớ em. Chừ có cắt chức anh thì chả có vấn đề gì cả. Nhưng mất của anh 200 triệu đồng thì cuộc đời làm phó giám đốc của anh có bòn được 2 chục triệu đâu...

BỎ THÌ THƯƠNG VƯƠNG THÌ TỘI

Dự án bôxit Tây Nguyên là sai lầm cơ bản về  chủ trương, quy mô, công nghệ kỹ thuật, chọn nhà thầu Trung Quốc và đối tượng triển khai thử nghiệm. Nhà nước đã đầu tư vào 2 dự án bôxit Tân Rai và Nhân Cơ khoảng 1,5 tỷ đô la  đúng là trong tình cảnh “bỏ thì thương, mà vương thì tội” chỉ còn cách tháo gỡ dần. Sự cố vỡ đê hồ thải quặng của nhà máy bô xít Tân Rai ở Tây Nguyên vừa qua chỉ là một phần minh chứng đã được nhiều nhà khoa học cảnh báo từ lâu về nguy cơ hồ bùn đỏ.
Thời bao cấp, tai nạn lớn nhất trong ngành khai khoáng đã xẩy ra tại bãi thải quặng đuôi của mỏ măng gan Tĩnh Túc từ những năm 1960 của thế kỷ trước và làm thiệt mạng gần 100 người. Vì khi đó đang còn chiến tranh, nên tai nạn thuộc loại "nhậy cảm", bí mật chỉ có các cán bộ kỹ thuật, tâm huyết với ngành mỏ và những người có trách nhiệm mới được biết.
Kèm theo đây là bài viết "Bôxit Tây Nguyên bỏ thì thương vương thì tội".
Kính
Tô Văn Trường

Ảnh : Thiết bị đang thi công ngăn việc tràn bùn thải quặng ở khu vực Tân Rai

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

Khi nhà báo " Lưu manh "

Một vụ tống tiền có dấu hiệu liên quan đến nhà báo và suy nghĩ về kiểu nhà báo lưu manh


Làm báo chân chính khó rồi?
Bởi nhiều cám dỗ trên đời nó theo
Không tỉnh táo thẳng thành queo
Hạ thấp nhân phẩm chạy theo đồng tiền
Mấy lời nhắn nhủ Phóng viên
Đừng quá thích tiền bán rẻ lương tâm.

Trần Hồng Phong/ Blog Hữu Nguyên
Ảnh bên:Lực lượng công an khám xét nhà Nguyễn Anh Tuấn ở đường Hoa Lan, quận Phú Nhuận, TP HCM, vào ngày 7-10-2014. Ảnh: Tân Tiến (NLĐ) 
Thông tin mà nhà báo biết được trong nhiều trường hợp đã được sử dụng như một vũ khí nhằm mục đích tống tiền cá nhân, doanh nghiệp. Thật kinh hoàng nếu những hành động như vậy của nhà báo lại được sự dung túng hay khuyến khích từ chính những vị tổng biên tập.

Thứ Năm, 9 tháng 10, 2014

Tầm nhìn & Văn hóa Rác !

Hoang tàn làng văn hóa 3.200 tỉ đồng


Kiều Linh/ 
Tuổi trẻ 
NQL: Uống rượu với nhà văn Thái Bá Lợi, ông nói: " Kể ra anh em mình cũng tài. Chúng nó phá như thế mà anh em mình vẫn có rượu tây uống". Uống rượu với một nhà văn Nga, ông nói: "Tụi bay đang chửi oan chính phủ tụi bay  đấy. Thời còn Liên Xô tụi tao cũng chửi chính phủ tụi tao như hát hay. Bây giờ nghĩ lại thấy mình chửi oan cho họ. Không một chính phủ nào có thể làm được việc trên một đất nước người người ăn cắp nhà nhà phá hoại."


 Dự án đồ sộ của Bộ VH-TT&DL tại Đồng Mô, Sơn Tây (Hà Nội) với vốn đầu tư hơn 3.200 tỉ đồng trên diện tích 1.544ha, nay như khu đất bị bỏ quên.

Đổ vốn hơn 3.200 tỉ đồng với diện tích rộng tới 1.544ha, hứa hẹn thu hút hàng trăm nghìn khách du lịch tham quan mỗi năm nhưng từ khi mở cửa (tháng 9-2010) đến nay, Làng văn hóa - du lịch các dân tộc VN - một dự án đồ sộ của Bộ VH-TT&DL tại Đồng Mô, Sơn Tây, Hà Nội - trông chẳng khác gì khu đất bị bỏ quên.

Hàng loạt công trình mới xây xuống cấp, xập xệ. Không khí ảm đạm, vắng vẻ bao trùm, khác hẳn bốn năm trước.

5 năm & Trăm năm !

 Bắc Kinh đã xây xong sân bay quân sự trái phép ở Hoàng sa ...


Trong vòng 5 năm tới Trung Quốc sẽ hoàn toàn giành quyền kiểm soát biển Đông bằng chiến lược “không đánh mà thắng”
.                                                                        
                                                  Thiếu tướng Lê Văn Cương đưa ra một nhận định !

Thứ Ba, 7 tháng 10, 2014

“Ném chuột vỡ bình quí”



Ném chuột lo vỡ bình, nghe rất có lý. Nhưng nếu chuột nhiều quá trong cái bình, thì cần xem lại cái bình, nó có quý đến mức như vậy không, nếu cái bình đó lại là nơi trú ngụ của loài chuột

Phọt _Phẹt: Đỵt mẹ mấy con chuột trốn đâu rồi?
Chuột: Dạ, bọn em ở trong bình ạ.

Phọt _Phẹt: Thằng bình đâu? Mày mới 84 tuổi, chưa quá trăm năm để được gọi là đồ cổ sao đã đổ đốn cho lũ chuột làm tổ trong đấy là thế nào?

Thứ Hai, 6 tháng 10, 2014

Hồng & Chuyên

HONGKONG. HONGKONG...!

Đâu cần dẫn dắt
...vẫn Hồng và rất Chuyên

Gửi  guihuongchogio - Thanh Chung

Về đi các em 
Hãy trở về bình yên
Thế giới hai tuần qua - không ngủ
Dõi theo các em - giữa quảng trường thành phố
Các em là niềm tin - là biểu tượng của Hòa Bình.

Về đi các em
Ngày mai lại đến trường
Cha mẹ yên tâm trở về công sở
Nhưng nếu Nhà cầm quyền tráo trở
Lương tri loài người sẽ sát cánh cùng các em.
Về đi các em
Phía bờ Đông - một ngày mới sắp đến
Những cánh dù bay lên như cánh bướm
Đã đẩy lùi lũ cường quyền - bạo lực
Hongkong! Hongkong!
Xin được cúi chào NGƯỜI!
Đám đông người tuần hành ủng hộ Hồng Kông tại Đài Loan

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

Con voi và sợi dây thừng

    Một người đàn ông đi qua chỗ đàn voi đang đứng. Bất chợt ông dừng lại, ngạc nhiên khi thấy những con voi to lớn này chỉ bị cầm giữ bởi một sợi dây thừng rất nhỏ buộc phía chân trước. Không hề có xích sắt, cũng chẳng có chuồng giam.
    Có thể thấy rõ, hiển nhiên, lũ voi có đủ khả năng để dứt đứt dây, chạy đi bất cứ lúc nào. Nhưng không hiểu vì sao, lũ voi vẫn chưa làm vậy.
Những điều thú vị ít biết về loài voi
(Anh chỉ mang tính minh họa)
  Người đàn ông trông thấy người quản tượng đứng gần đó. Ông hỏi anh ta tại sao lũ voi cứ đứng yên vậy mà không hề có vẻ muốn tháo chạy. “Ồ”, người quản tượng đáp, “khi chúng còn nhỏ, chúng bé hơn thế này rất nhiều, chúng tôi vẫn dùng loại dây thừng cỡ đó để buộc chúng lại. Ở độ tuổi đó, dây như vậy là đủ giữ chúng rồi. Nhưng khi đã lớn hơn, chúng vẫn tin mình không thể dứt nổi những sợi dây thừng này. Chúng cho rằng, sợi dây thừng ngày xưa vẫn có thể giữ chúng được, thế là chẳng bao giờ chúng có ý nghĩ dứt bỏ dây và chạy đi”.
  Người đàn ông vô cùng kinh ngạc. Những con thú đó hoàn toàn có khả năng chạy thoát khỏi sợi dây ràng buộc chúng, nhưng chỉ vì không tin mình có thể, nên chúng vẫn cứ chấp nhận một thực tiễn như đang có.

     Cũng giống như những con voi đó, có biết bao người trong chúng ta, đã đi qua cuộc đời với ý nghĩ, chúng ta không thể làm được gì đó, đơn giản chỉ vì, ta đã từng thất bại một lần?
Bài trên mạng.

Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2014

Chửi phát 2 !

(Dân trí) - Họ làm ăn, quản lý kém cỏi, tham ô, tham nhũng… thì họ phải chịu chứ sao lại kêu gọi người dân “đóng góp” trả nợ thay cho họ? Bác có muốn “học tập Hàn Quốc” thì học tập chứ em thì không, bác Lý ạ. 
 >> Hai năm tái cơ cấu kinh tế: Ba chân bước chưa đều!

CHÚNG NÓ MÓC NGOẶC, ĂN CẮP... GIỜ KÊU GỌI DÂN GÓP TIỀN, VÀNG ĐỂ... TRẢ NỢ! HU HU LÀ NGU NHƯ... DÂN!

(Minh họa: Ngọc Diệp)
(Minh họa: Ngọc Diệp)
Theo báo Tuổi trẻ, (bài “Dân góp tiền để xử lý nợ xấu?”), sáng ngày 1/10, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã nghe báo cáo kết quả giám sát việc thực hiện tái cơ cấu kinh tế và thảo luận về nội dung báo cáo này.

HÀN Ký...Hí hí !

Ty Du/ Quê choa


Ảnh bên: Tổng thống Park Geun Hye chào đón Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Theo Hà Nội Mới   

Thấy anh Trọng trả lời phỏng vấn của thông tấn xã Younghap, mới biết anh Trọng sẽ đi thăm Hàn Quốc. Tôi không biết tiếng Hàn nên không hiểu nghĩa cái tên của hãng thông tấn. Thử suy đoán cho vui. Tôi đọc ra theo tiếng Việt là “Dung Hợp”, các bạn thấy có lý không? Lại đọc thành “dòn hấp”, nghĩa là tin nóng hổi, tin hấp dẫn. Có thể bạn Hàn Quốc cũng thú vị khi thấy tôi bịa mà hay như vậy. Dẫu sao tôi phải cảm ơn “Dung Hợp” đã đưa tin vừa dòn vừa hấp dẫn

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014

Chết vì thủ đoạn của bên công an...!

Báo Dân trí: CHÚNG TÔI ĐĂNG BÀI VÀ KHÔNG BÌNH LUẬN GÌ !

Thẩm phán xử oan ông Chấn: 
"Tôi đã không làm gì trái lương tâm"

Dân trí

Ông Phạm Tuấn Chiêm, nguyên thẩm phán TAND Tối cao, người từng ngồi ghế chủ tọa phiên tòa phúc thẩm xử oan ông Chấn và là người vừa bị cơ quan điều tra VKSND Tối cao khởi tố vì điều này, đã nói như thế. Chúng tôi xin thông tin lại và không bình luận gì.

>> Khởi tố nguyên Thẩm phán TAND Tối cao xử ông Chấn bị tù oan 10 năm


. Phóng viên: Thưa ông, sau khi nhận quyết định khởi tố, bản thân ông cảm thấy thế nào?

+ Ông Phạm Tuấn Chiêm: Tôi phải nói thật thế này. Thứ nhất, tôi đã không làm gì trái với lương tâm. Tôi không phải loại thoái hóa, biến chất, tham nhũng. Đây là có kẻ hữu ý làm sai lệch hồ sơ vụ án, còn tôi chỉ làm đúng bổn phận theo luật. Thứ hai, tôi đã vô cùng đau đớn. Suốt đời tôi luôn tâm niệm mình phải luôn trung thực, liêm khiết và bảo vệ công lý. Đây là chuyện tai nạn nghề nghiệp. Tuy vậy, tôi không ân hận.
Ông Phạm Tuấn Chiêm
Ông Phạm Tuấn Chiêm

“Thà tôi bị kỷ luật chứ không để dân bị oan”

. Vậy ông có thấy mình khởi tố oan không?

+ Tôi kết án theo luật, nếu VKSND Tối cao làm đúng theo trách nhiệm thì ông Chấn đã ra tù cách đây 8-9 năm rồi. Tôi không thể làm khác được, như thế là làm sai lệch hồ sơ vụ án. Còn bên VKS thì sao? Sao họ không nghĩ đến trách nhiệm của họ? Họ có vô tâm, vô cảm không khi dân người ta kêu oan nhưng họ cũng không giải quyết gì. Nếu tôi phát hiện ra, tôi sẵn sàng đề nghị người ta phải làm dù cho phải cởi áo từ quan. Thà tôi bị kỷ luật chứ không để người dân bị oan. Tôi đã làm hoàn toàn hết sức mình rồi.

. Ông có kiến nghị gì để xử lý công bằng hơn không?

+ Tôi vốn là người lính, chiến sĩ chưa ăn thì mình không được kêu đói. Bây giờ họ trừng trị ai thì họ làm thôi, còn tôi thì tự chịu. Tôi không muốn làm tổn thất đến người khác.

. Ông có thể nói thật với lòng mình, rằng trong vụ ông Chấn bị oan này, ông có cảm thấy mình có lỗi nào không?

+ Thực tế lúc bây giờ anh ạ, với một hồ sơ như thế, tôi phải căn cứ, tuân theo hồ sơ và kết quả điều tra của người ta. Dĩ nhiên đánh giá chứng cứ phải theo chủ quan của con người, bằng kinh nghiệm, trình độ của mình. Trong ngành tư pháp không có gì tuyệt đối, có những cái thậm chí không được chuẩn xác. Có những lúc nhận thức của tôi không được chuẩn nhưng chứng cứ tôi không bịa ra được.

“Một mình tôi không phải là thánh”

. Theo ông, để dẫn đến việc ông Chấn bị kết án oan là do đâu?


+ Tôi vốn là người lính, qua bao nhiêu chuyện, tôi không chết vì bom đạn mà chết vì thủ đoạn của bên công an. Họ làm án, làm sai lệch vụ án đến bây giờ mới phát hiện được. Một mình tôi không phải là thánh. Tôi xử theo luật, làm theo bổn phận thì chỉ có thế thôi.

. Trong phiên tòa, không chỉ một mình ông quyết định hết, còn có hai thẩm phán khác, cả ba thẩm phán trong HĐXX phải thông qua biểu quyết khi nghị án. Vậy ý kiến họ thế nào?

+ Hai thẩm phán còn lại đều nhất trí. Xét xử theo tập thể, quyết định theo đa số. 10 năm qua, gia đình ông Chấn cũng đã gửi đơn lên VKSND Tối cao để kêu oan, nếu người ta khiếu nại oan sai, người xử án không thể can thiệp hay làm gì được, nếu không là làm sai lệch hồ sơ vụ án. Chỉ có cơ quan có thẩm quyền điều chỉnh bằng tái thẩm hoặc giám đốc thẩm. Họ thụ lý đơn nhưng họ nói lý do này nọ mà họ bác. 

Đây là trường hợp bất khả kháng mà tôi không thể biết được. Tôi cũng là con người, không phải là thánh. Một người như tôi có thể không nhìn ra nhưng cả một tập thể thì trí tuệ phải nhân lên nhiều lần vậy mà cũng không nhìn ra.

. VKSND Tối cao khởi tố ông tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, vậy theo ông, trách nhiệm của những người còn lại thì thế nào?

+ Tòa có trách nhiệm xét xử độc lập. Tôi là chủ tọa có trách nhiệm triệu tập và xét xử. Tất cả thẩm phán còn lại, cả vị kiểm sát viên VKSND Tối cao đều khẳng định không oan. Nhưng chỉ mình tôi bị khởi tố!

. Thế còn việc ông Chấn trong phiên tòa kêu oan, nói rằng bị bức cung nhục hình thì sao?

+ Trong phút cuối khi yêu cầu thật thà khai báo để hưởng khoan hồng, ông Chấn nói vậy. Theo tâm lý thường thấy của tội phạm là hay nói vậy để chối tội. VKS khẳng định rằng không có căn cứ. Trong buổi họp của Ủy ban Tư pháp vừa rồi có người nói 20 năm chưa phát hiện có trường hợp nào bức cung, mới xử lý được vài ba trường hợp dùng nhục hình. Vì vậy, trong hoàn cảnh đó tôi cũng không biết được gì khi họ cố ý làm sai lệch hồ sơ vụ án. 

. Xin cảm ơn ông.


Vài nét về ông Chiêm
Từ trung tâm Hà Nội, chúng tôi đi gần 20 km ra phía ngoại thành đầy nắng bụi để đến xã Đình Xuyên, huyện Gia Lâm (Hà Nội), nơi ông Phạm Tuấn Chiêm cư ngụ. Đây là con đường ông Phạm Tuấn Chiêm đi làm trong suốt 15 năm làm thẩm phán tại Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại Hà Nội. Tiếp chúng tôi là một người đàn ông rắn rỏi, gương mặt có nét khắc khổ.
Ông Chiêm sinh năm 1949, quê Ninh Bình. Sau này ông ở nhiều nơi, đến năm 1995 thì về ở tại Gia Lâm, Hà Nội cho đến nay.
Ông Chiêm đi lính từ năm 1968 cho đến năm 1972. Ông vào ngành tòa án vào tháng 9-1976. Ông Chiêm bị một lần bom vùi và vô số lần bị thương nhưng bị nặng nhất là chấn thương cột sống và chấn thương tiểu não dẫn đến u não. Lúc đầu chỉ là tụ máu nhưng đến giờ thì càng nặng.
Theo NGUYỄN DÂN
Pháp luật TP Hồ Chí Minh

NÓNG !

BẮC KINH RA THÔNG ĐIỆP SẼ CÓ "THIÊN AN MÔN" 2

FB Hồ Trung Tú vừa cho biết:  
"Nhân Dân Nhật Báo hôm nay đã gửi một thông điệp sắc lạnh cho người dân Hồng Kông với lập luận rất giống với bài báo đăng ngày 26 tháng Tư năm 1989, trước khi đoàn xe tăng tiến vào Thiên An Môn: 

* Coi cuộc biểu tình là phi pháp.

* Kết án một nhóm nhỏ kích động.

* Kêu gọi toàn quốc ủng hộ dẹp loạn.

* Cảnh báo hậu quả nếu tiếp tục.

Bài báo hôm nay khuyến cáo những người tham gia phong trào Chiếm Trung tâm phải “ngừng hành động phi pháp càng sớm càng tốt” để “trả lại hoà bình trật tự cho Hồng Kông” và kết luận “nếu vài người này quyết chống lại pháp luật và kích động bạo loạn, thì cuối cùng chúng sẽ gặt những gì đã gieo”.
  
Hưng Phạm Ngọc dịch từ bản gốc Nhân Dân nhật báo điện tử, tại đây: 

http://paper.people.com.cn/rmrb/html/2014-10/01/nw.D110000renmrb_20141001_5-04.htm?_ga=1.97415647.1594024601.1412230096

Thế giới hãy chuẩn bị chỗ tị nạn cho 7 triệu người dân Hong Kong nếu lại xảy ra một lần nữa Sự kiện " Thiên An Môn "
Người biểu tình Hồng Kông bị chia rẽ

“CHÂN-THIỆN-NHẪN”(Hạ Đình Nguyên)

Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

Hết bình !


com-img

 
Hãng Sam Sung phàn nàn doanh nghiệp Việt chưa đáp ứng được việc sản xuất những linh kiện đơn giản như dây cắm sạc điện thoại....thì báo Thanh Niên đưa thông tin chấn động đầy "tự hào" ở nước ta hiện nay, bình quân, mỗi tỉnh có 6 nhà máy bia.

Ảnh của Nhàvăn Nguyễn Quang Vinh.

Mong được nghe Phản biện !

Dân chủ nào chống lại phát triển dân tộc?

Hòa Cầm


Người Hongkong đang đòi dân chủ

   Nếu cho rằng dân chủ Phương Tây mà “một số người đang ra sức cổ xúy” là ngoại lai, và nó đang cản trở sự phát triển của dân tộc thì nền tảng dân chủ mà tác giả Hồ Ngọc Thắng và báo Nhân Dân đang ra sức bảo vệ là thứ dân chủ kiểu gì mà khiến Việt Nam tụt hậu ngày một xa!?

Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014

Đôi điều về Hong Kong

Biểu tình dân chủ

.
Joshua Wong. Ảnh: internet
Joshua Wong. Ảnh: internet
Vốn là thuộc địa của Anh, được trao cho Trung Quốc năm 1997 sau 100 năm chiếm đóng, và có qui chế “một quốc gia, hai chế độ”, nghĩa là Hong Kong là CNTB trong lòng CNXH, Bắc Kinh nắm quân đội, và an ninh.

Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2014

Chửi...phát 1.

Ong Bắp Cày

Chị không thể không nói khi đọc bài này: "Quá đói, bé gái lớp 3 chết khi đi học về" đăng trên báo Pháp Luật Thành Phố Hồ Chí Minh.

Chị chửi phát đã: Đkm những thằng nào để dân chết đói như thế này!

Cái chết của cháu Nhung vì quá đói là chuyện đáng buồn, và chắc nó không phải là hiếm trong xã hội. Nó làm chị đau đớn đến tột cùng bởi nguyên nhân không phải xuất phát từ cháu, mà nó lại xuất phát từ những người lớn, những người có trách nhiệm đối với xã hội và gia đình.