Translate

Thứ Sáu, 26 tháng 11, 2021

TUYÊN TRUYỀN VÀ ĐỒNG HÓA – HAI BẢO KIẾM THÔN TÍNH CỦA NHÀ CẦM QUYỀN TRUNG QUỐC

 BỘ MÁY TUYÊN TRUYỀN CỦA TRUNG QUỐC MỚI LÀ ĐỐI THỦ CỦA BAN TUYÊN GIÁO TRUNG ƯƠNG!

.Ngay và luôn... BỘ CHÍNH TRỊ, CHÍNH PHỦ, BAN TUYÊN GIÁO TRUNG ƯƠNG VÀ BỘ VĂN HÓA CÓ ĐỐI SÁCH THÍCH HỢP!
TUYÊN TRUYỀN VÀ ĐỒNG HÓA – HAI BẢO KIẾM THÔN TÍNH CỦA NHÀ CẦM QUYỀN TRUNG QUỐC
1. Paul Joseph Goebbels – Bộ trưởng Bộ tuyên truyền của Hitler có nói đại ý, 100 lần chưa tin thì nói đến 1000 lần sẽ phải tin. Trong khi mẹ Tăng Tử chỉ đến người thứ 3 phao tin Tăng Tử giết người ngoài chợ đã vội ném khung cửi mà chạy.
2. Người Mông Cổ chiếm Trung Quốc mà bị đồng hóa thành nhà Nguyên. May mà rút lui về Mông Cổ mới bảo toàn được nòi giống. Người Mãn Thanh chiếm Trung Quốc 276 năm (1636-1912) rốt cục đến nay người Mãn Thanh hầu như biến mất.
Trung Quốc đang giam giữ hơn 1,5 triệu người Duy Ngô Nhĩ Tân Cương. Lại đưa con trai Hán đến ở trong nhà vợ của người bị giam giữ để giác ngộ. Trên 1,6 triệu km2 của Tân Cương năm 1880 có 1, 18 triệu người thì năm 2018 đã có hơn 24 triệu người. Năm 1949 tỷ lệ người Hán chiếm 7% thì nay đã quá 50%. Giết con trai Duy Ngô Nhĩ, cho con trai Hán ở với phụ nữ Duy Ngô Nhĩ, chẳng bao lâu nữa người Hán sẽ chiếm 90%.
3. Tuyên truyền và Đồng hóa là 2 bảo kiếm “chém sắt như bùn” của Trung Quốc để đi thôn tính các nước khác.
Sau hơn 2000 năm các bộ tộc sống Nam Hoàng Hà – Bắc Trường Giang như các nước Sở, Tề, Ngô và Nam Trường Giang như Bách Việt lần lượt bị thâu tóm bởi người Hán Bắc Hoàng Hà.
Đến năm 1949 khi đế chế Cộng hòa Nhân dân Trung hoa ra đời, đã thâu tóm 1.6 triệu km2 Tân Cương, 1,228 4 triệu km2 Tây Tạng, 1,183 triệu km2 Nội Mông, 0,7223 triệu km2 Thanh Hải mà mở rộng diễn tích Trung Quốc thành 2 lần.
4. Nay Trung Quốc:
Lấy Đàn Bầu của Việt Nam mà lập hồ sơ đưa lên UNESCO làm di sản của Trung Quốc;
Lấy Áo Dài Việt Nam vẽ thêm trăm kiểu gọi là phong cách Trung Quốc;
Lấy Nón Lá Việt Nam đội lên đầu mỹ nhân Trung Quốc;
Lấy Biển Đông của Việt Nam vẽ lên bản đồ là lãnh thổ Trung Quốc;
Đưa hàng vạn người Trung Quốc sang Việt Nam lấy vợ đẻ con rải dài từ Rạch Giá – Cà Mau quét ra Móng Cái – Điện Biên; Suốt từ cao nguyên cho xuống miền duyên hải không nơi nào vắng bóng trẻ con bố người Trung Quốc;
Thì trong mấy chục năm nữa, Việt Nam sẽ gần giống với Khu tự trị người Choang ở Quảng Tây.
5.
TRUNG QUỐC ĐANG XÂM CHIẾM LÃNH THỔ VIỆT NAM.
TRUNG QUỐC ĐANG XÂM CHIẾM VĂN HÓA VIỆT NAM.
TRUNG QUỐC ĐANG XÂM CHIẾM DÂN SỐ VIỆT NAM.
BỘ MẤY TUYÊN TRUYỀN CỦA TRUNG QUỐC ĐANG BIẾN VIỆT NAM THÀNH MỘT BỘ PHẬN CỦA TRUNG QUỐC.
6.
ĐỀ NGHỊ BỘ CHÍNH TRỊ, CHÍNH PHỦ, BAN TUYÊN GIÁO TRUNG ƯƠNG VÀ BỘ VĂN HÓA CÓ ĐỐI SÁCH THÍCH HỢP!
BỘ MÁY TUYÊN TRUYỀN CỦA TRUNG QUỐC MỚI LÀ ĐỐI THỦ CỦA BAN TUYÊN GIÁO TRUNG ƯƠNG!

Thứ Năm, 25 tháng 11, 2021

DỪNG! NGỪNG! ĐỪNG...!

 -> https://dantri.com.vn/.../xay-dung-van-hoa-trong-dang-de...

Các bác cứ dừng tham nhũng...Xã hội sẽ bớt trộm cắp.
Các bác ngừng chạy chức, chạy quyền...Xã hội sẽ trong sạch hơn
Các bác đừng nhận hối lộ.....Dân đen không biết đưa hối lọ cho ai.
Các bác dừng...
Các bác ngừng...
Các bác đừng...
....
DÂN CHÚNG YEM NHỜ
Hờ hờ



Thứ Hai, 22 tháng 11, 2021

Thương...

 


Covid không phân biệt tuổi tác, nghề nghiệp, địa vị xã hội, người giàu hay người nghèo cũng đều như nhau nếu không may mắn. Và tất cả, họ đã chịu đựng phút cuối cô độc, tội nghiệp như nhau giây phút cuối và nay, như nhau trong cái vô thường này.
Thương...

CÁI ĐÊM HÔM ẤY ĐÊM GÌ…

 Phùng Gia Lộc


.

Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2021

" Thánh rắc....ớt "

Nguyễn Đình Ấm

.
LỢI THẾ VĨ ĐẠI CỦA NHỮNG CHUYẾN THÁP TÙNG CHUYÊN CƠ . Các nguyên thủ (“tứ trụ”) đi nước ngoài công tác bao giờ cũng bằng một máy bay riêng. Thời bao cấp thì chỉ có máy bay IL 14, 18, TU 134 (Liên Xô chế tạo). Từ những năm 1995 khi Hàng không VN sử dụng máy bay của "thế lực thù địch, giẫy chết" thì chuyên cơ có Airbus 320, 321, 330, Boeing 767, 777 và nay là Airbus 350, Boeing 787-10 cực kỳ hiện đại.

Mỗi khi có chuyến chuyên cơ của VIP đi nước nào có bàn thảo với nước khác nhất là về kinh tế thường có nhiều lãnh đạo doanh nghiệp, doanh nhân, người thân của VIP đi “tháp tùng”. Trong những đoàn đông đảo “tháp tùng” VIP luôn có những chuyên viên, chuyên gia, an ninh, phiên dịch...đi để cố vấn bảo vệ, phiên dịch cho VIP, các CEO doanh nghiệp đi để tìm hiểu khả năng đầu tư, trao đổi thương mại, người thân đi cùng để trợ giúp, chăm sóc mọi mặt cho VIP...
Tuy nhiên, theo những người đã đi nhiều chuyến “tháp tùng” thì ngoài đám chuyên gia, CEO đi thực sự cần thiết thì cũng không ít những CEO đi hoàn toàn về mục đích khác mà chủ yếu là để “tiếp cận” các sếp, VIP ở “thiên đình”. Việc này giống như những anh không thích, không biết gì đánh golf nhưng bỏ tiền mua đồ nghề, thẻ tiền đô để đến sân golf. Bởi sân golf là nơi hội tụ chủ yếu là quan chức, đại gia. Những doanh nhân, cán bộ cần phải làm quen, thiết lập các mối quan hệ với những VIP, sếp mà họ cần. Trong thời buổi này kinh doanh hoặc làm gì lớn, "buôn gian, bán lậu", kiếm đất vàng, muốn lên chức mà không có ô, dù thì vứt. Từ chỗ quen này đến khi được đóng tiền thẻ cho sếp, đến nhà VIP chó không sủa là thành công, gia nhập “đẳng cấp” thứ 2 “nhì quan hệ” (nhất hậu duệ, nhì quan hệ, ba tiền tệ, bốn trí tuệ). Từ đây, mọi việc kinh doanh, thăng tiến sẽ hanh thông, thuận lợi thực sự chứ không như việc đi đình, chùa, miếu cầu khẩn rất à ơi. Nhiều anh thuộc giới “hạ đẳng” nhưng sẵn tâm lý tôi đòi cũng muốn gần quan to, kiếm tấm ảnh ngồi gần, cùng VIP để lòe bạn bè, thiên hạ, tự sướng.
Với những người làm ăn, kinh doanh nhất là bất động sản, việc theo các chuyến chuyên cơ để tiếp cận, xây dựng quan hệ với sếp, VIP ở đẳng cấp cao là hiệu quả nhất nhưng lo toan, chi phí cũng cao hơn. Thứ nhất, anh phải có quan hệ với những người ở “thiên đình” có thẩm quyền nhận anh, chị được tham gia đoàn của VIP (chủ yếu ở văn phòng chính phủ, quốc hội, văn phòng trung ương, bộ công an...). Thứ nữa, anh phải nộp một số tiền để chung chi với nhà nước. Bởi vì từ lâu các chuyến chuyên cơ nhà nước cũng phải thuê máy bay, dịch vụ của doanh nghiệp Vietnam Airlines dù doanh nghiệp này thường “kêu trời” do giá được thanh toán thường thấp hơn chi phí. Khoản tiền CEO phải bỏ ra đó chỉ là “đầu tiên”, chưa là gì vì anh dù đã trong đoàn tháp tùng rồi nhưng muốn nổi lên để được chú ý, làm quen thì phải “galant” chi phí, mời mọc và rất có thể phải gửi vợ, người thân sếp, VIP cùng đi trong đoàn chút “để anh, chị mua quà”. Việc đút lót ở môi trường này là lẽ tự nhiên, lý tưởng nhất.
Trong thời gian ở nước người “lạ nước, lạ cái” người ta rất dễ thân tình với nhau. Ở cùng xã, tỉnh, quận, huyện...ở quê gặp nhau trong nước vẫn xem thường nhưng nếu ở nước khác thì hồ hởi nhận đồng hương rối rít. Với những người có mục đích “kết nối” với các sếp, VIP thì đây cũng là môi trường lý tưởng. Môi trường ấy lại “galant” như thế, tận tình như vậy... dễ đem lại thành công vì đoàn dù đông nhưng vẫn là ít, xác suất gặp gỡ, chuyện trò rất cao.Thế là, sau chuyến đi CEO có thêm những số điện thoại mới với những mối quan hệ thân tình trên “thiên đình” các ngành, các cấp quyền lực.Từ đây CEO sẽ tiến tới “đẳng cấp” thứ 2 “nhì quan hệ”(nhất hậu duệ, nhì quan hệ, ba tiền tệ, bốn trí tuệ) với nhiều yếu nhân. Khi đã quen rồi thì không để thời gian xóa mờ kỷ niệm. Phải liên tục quà cáp thăm hỏi để kỷ niệm càng thêm sâu sắc.
Một “thu hoạch” quan trọng nữa khi tham gia các chuyến tháp tùng VIP là quảng cáo mình, doanh nghiệp. Không có quảng cáo thương hiệu DN và quyền uy của ai đó bằng sự có mặt ở chuyến tháp tùng chuyên cơ. Qua đây anh xuất hiện trên TV, ảnh đăng trên báo chí có mặt VIP và toàn người nổi tiếng, sang trọng, quyền uy cùng cơ man ảnh có VIP “thiên đình” biểu tượng của quyền lực. Từ đây đối tác, đối thủ, ngân hàng...phải “cải thiện” quan hệ. Anh nào nợ nần dây dưa không trả, có ý cạnh tranh, chèn ép DN của CEO cũng phải tính lại. Vì vậy trong các chuyến đi “tháp tùng” này những phóng viên TV, phóng viên ảnh thường rất được “chiều chuộng”. Nhà báo sẽ quan tâm chĩa ống kính vào ai đó trong đám người đông đảo luôn vận động kia. Bạn tôi phóng viên ảnh được đi tháp tùng VIP cho biết luôn phải chụp hộ các CEO khi đứng, ngồi gần VIP dù VIP chẳng thân tình gì với họ, thậm chí VIP không biết họ là ai nhưng họ cứ xấn vào đứng, ngồi gần VIP như thể đang chuyện trò thân tình với VIP và nhờ “bấm” cho vài kiểu... Ở một xứ xở “nhân trị” thì UY THẾ quan trọng hơn THỰC LỰC.
Có anh giám đốc một xí nghiệp nhỏ ở ngành hàng không bất nhân, luồn lách giỏi dùng mưu mẹo thâu tóm của cải doanh nghiệp nhà nước trở nên giàu có. Rất tức tối nhưng cấp trên ở tổng công ty đành chịu vì anh ta có một số người thân ở “thiên đình”. Vài mối quan hệ là đồng hương từ trước, vài mối khác “thu hoạch” từ những chuyến tháp tùng chuyên cơ. Trước đó, mặc dù doanh nghiệp nghèo chỉ có mấy trăm công nhân nhưng anh ta cũng có mặt trong mấy chuyến chuyên cơ. Mỗi khi đi về mọi người qua lại thấy những tấm ảnh to đùng giám đốc chụp với VIP, sếp “thiên đình” treo ở lối vào xí ngiệp, phòng khách... Khi mọi người về quê nhà giám đốc ở, viếng đám tang cũng thấy nhiều tấm ảnh như vậy ở nhiều nơi làm cán bộ trong ngành nhất là địa phương “khiếp vía”. Nghe nói nhiều cán bộ cỡ tổng công ty, huyện, tỉnh ở quê còn phải nhờ anh “dàn xếp” cho một cuộc gặp sếp, VIP nọ, kia ở “thiên đình”. Có giám đốc xăng dầu phạm tội cỡ hình sự, lãnh đạo cấp trên đã ấn định kỷ luật khá nặng nhưng khi đi dự đám cưới con anh ta thấy có VIP “khủng” tứ trụ đồng hương đến dự là lập tức ý định kỷ luật giám đốc kia tiêu tan...
Thời nay CEO doanh nghiệp nhà nước gia nhập, tháp tùng các chuyến chuyên cơ là “thời thượng”. Bởi vì tiền chi cho chuyến đi là ngân sách của DN, của nhà nước. Dù chuyến đi có mang lại lợi lộc gì cho tập thể hay không thì CEO vẫn sẽ lên cấp về quyền uy, tăm tiếng cùng với chuyến du lịch miễn phí, mua hàng về không bị hải quan nhòm ngó.
Như thế xem ra dù theo đoàn chuyên cơ có tốn kém nhưng sản phẩm thu hoạch được cũng không phải ít.
(Theo Facebook Nguyễn Đình Ấm)
Có thể là hình ảnh về 9 người, mọi người đang đứng và văn bản cho biết 'Các doanh nghiệp lớn tháp tùng Thủ tướng đến Mỹ 27/05/2017 106 Pine Hơn 120 doanh nghiệp lớn của Việt Nam sẽ tháp tùng Chủ tịch nước trong chuyến thăm Nhật Bản sắp tới ngày 23-11-2007'

 

Thứ Năm, 18 tháng 11, 2021

Độ Quá - Quá....Độ !

 Nguyễn Thông

 .    Suốt nhiều thập niên ở miền Bắc, cũng như ở miền Nam sau “giải phóng”, đám học sinh sinh viên “dưới mái trường xã hội chủ nghĩa” luôn được quán triệt rằng chỉ có chủ nghĩa xã hội mới đem lại hạnh phúc cho con người, chủ nghĩa cộng sản là mùa xuân của nhân loại. Cùng với đó, tất nhiên ngược chiều, chủ nghĩa tư bản cực kỳ ghê tởm, đáng ghét, chỉ bóc lột, xấu xa, làm giàu trên xương máu, mồ hôi nước mắt, công sức của người lao động. Xã hội tư bản, dù có phát triển mấy đi chăng nữa cũng chỉ phồn vinh giả tạo, về cơ bản vẫn là xã hội bóc lột, cần phải bị tiêu diệt. Công nhân, người lao động trong xã hội đó không có quyền làm chủ tập thể, không khác gì cái máy. Vì thế phải tiến hành đấu tranh giai cấp trên phạm vi toàn thế giới, phải chôn vùi tư bản, để xây dựng thế giới đại đồng. “Bao giờ thế giới đại đồng/Chúng ta sẽ thoát khỏi vòng gian truân”. Thậm chí họ còn vẽ ra tương lai “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”, “Nước Nga có chuyện lạ đời/đem người nô lệ thành người tự do/sung sướng thay thợ thuyền Nga/những ngày nghỉ việc đều là ăn lương”, v.v..


Tất cả những điều tôi biên ra đây đều có trong lý luận về chủ nghĩa xã hội, không đứa sinh viên nào hồi thập niên 70 - 90 không biết, không thuộc. Ai không tin, cứ vào thư viện, tìm đọc cuốn “Dưới lá cờ vẻ vang của đảng, vì độc lập tự do, vì chủ nghĩa xã hội” của ông Lê Duẩn, in lần đầu năm 1976, sau đó tái bản mấy chục lần, hàng chục vạn cuốn, không khác gì Mao tuyển, trước tác của Mao bên Tàu. Sinh viên thời ấy, không thuộc cuốn này, cầm chắc rớt môn chính trị-kinh tế học. Tháng 10.1976, lứa chúng tôi trước khi tốt nghiệp phải thi môn bắt buộc ấy. Đề thi đương nhiên lấy từ nội dung “Dưới lá cờ vẻ vang…”. Một người bạn tôi, anh Tâm, đem tờ báo có ảnh ông Lê Duẩn vào phòng thi. Nhưng lại quên đem theo phao “mao tuyển Việt”, thế mới gay. Loay hoay mãi không nhớ “Người” đã dạy dỗ chỉ đường lên chủ nghĩa xã hội thế nào, y bèn lấy tờ báo ra, khoanh một vòng vào mồm “Người”, lại còn dại dột chua chú thích “tất cả chúng ông khổ cũng bởi cái mồm này”. Hớ hênh thế nào, giám thị của thầy Bùi Văn Chép bắt được, tang chứng vật chứng chống đối rành rành, Tâm ta dù học rất giỏi vẫn bị đình chỉ thi, treo án một năm không cho bảo vệ luận văn tốt nghiệp (sau này ra trường về báo HNM). Gần như cả trường tổng hợp khóa 17 ai cũng biết chuyện cười ra nước mắt năm ấy.
Thôi thì cái thời tranh tối tranh sáng, đắm chìm trong vòng ngu muội nó thế đã đi một nhẽ. Không có bất kỳ kênh nào để mở mang đầu óc, để tự giải phóng nên đành tin báo Nhân Dân, tin đài tiếng nói Việt Nam, tin rằng chủ nghĩa xã hội đã trong tầm tay, chỉ còn quá độ chút xíu là tới, tin chủ nghĩa cộng sản đang vẫy gọi phía đằng xa.
Sau khi cuộc kháng chiến chống Pháp kết thúc, thày bu tôi đã được tuyên truyền miền Bắc đang thời kỳ quá độ tiến lên chủ nghĩa xã hội. Góp hết cả đất đai, ruộng vườn, trâu bò vào hợp tác xã để… tiến lên. Tiến mãi, chủ nghĩa xã hội đâu chửa thấy, cũng chả biết khi nào mới hết quá độ, chỉ thấy phú quý giật lùi trong từng miếng cơm manh áo. Hơn hai chục năm sau, chúng tôi con của thày bu lăn vào đời kiếm sống, lại được các ông bà cán bộ giác ngộ rằng đất nước ta đang thời kỳ quá độ tiến lên chủ nghĩa xã hội. Lại quá độ, lại tiếp tục tiến lên. Tận mắt chứng kiến đánh tư sản, bao cấp, ngăn sông cấm chợ, đổi tiền, ăn bo bo, vượt biên, không còn phú quý để mà giật lùi nữa. Có lúc nghĩ mình đã chạm đáy rồi, không còn vực nào sâu hơn. Nghe cái câu “quá độ tiến lên” sao mà cay đắng. May là thông tin đã nhiều kênh hơn, sự bưng bít dần bị phá bỏ, chợt hiểu rằng tất cả chỉ là sự lừa dối có hệ thống, là nghệ thuật cho nhau ăn bánh vẽ. Giờ lại đến đời con tôi, tức là đời cháu của thày bu, sau thêm nửa thế kỷ nữa, vừa rồi lại nghe ông trùm đảng công phu hệ thống lại lý luận và khẳng định đất nước ta vẫn trong thời kỳ quá độ tiến lên chủ nghĩa xã hội. Giời ạ, quá độ gì mà dài thế, lòng thòng thế, hở ông. Thày bu tôi đã khuất núi sau chặng dài quá độ, chưa hề biết mùi chủ nghĩa xã hội nó như thế nào. Tôi đời thứ hai cũng chả hy vọng gì thấy đất nước thoát khỏi thời kỳ quá độ. Mà ngay thằng con đời thứ ba, cũng đã sống nửa đời người, vẫn quá độ, không một chút ánh sáng nào cuối đường hầm để nó phấn khởi tin tưởng. Chính ông trưởng đảng mấy năm trước còn nói thẳng (có lẽ tự thấy chả cần giấu diếm nữa) chưa chắc cuối thế kỷ này đã có được chủ nghĩa xã hội ở nước ta. Lý luận nhiều khi cũng khôi hài phết.
Trong bài viết được công bố vào tháng 5.2021, ông tổng bí thư lại một lần nữa thừa nhận điều đó. Ông bảo “Cả lý luận và thực tiễn đều cho thấy xây dựng chủ nghĩa xã hội là kiến tạo một kiểu xã hội mới về chất, hoàn toàn không hề đơn giản, dễ dàng. Đây là cả một sự nghiệp sáng tạo vĩ đại, đầy thử thách, khó khăn, một sự nghiệp tự giác, liên tục, hướng đích lâu dài, không thể nóng vội” (trích chính xác nguyên đoạn). Thưa ông, ông không nóng vội (bởi có thể các ông đã tới đích) chứ dân chúng sốt ruột lắm rồi ạ. Nhà tôi 3 đời quá độ tiến lên chủ nghĩa xã hội mà chưa ai biết hình dong, mặt mũi nó thế nào đấy, ông ạ. Nhân sinh ba vạn sáu nghìn ngày, sống trăm tuổi là hết kiếp hết một đời, có ai sống được vài ba kiếp, tái sinh như phượng hoàng, mọc đầu như Phạm Nhan để chờ hưởng thụ chủ nghĩa xã hội của các ông đâu mà bảo không thể nóng vội. Đã biết nó khó khăn, sao không chọn con đường khác như người ta, mà lại cứ đâm đầu vào. (còn tiếp)

Thứ Ba, 16 tháng 11, 2021

“THÁNH RẮC HÀNH” VÀ “THÁNH GÁC CHÂN”

Dù sống ở thế giới hiện đại, nhưng một dân tộc thiếu thông minh tới nỗi bằng mọi cách đưa bọn tiện dân ngồi lên đầu mình. Đám nông dân này chẳng từ một thủ đoạn xấu xa nào. Nếu đám quý tộc làm một điều ác thì những quý tộc khác sẽ lên án và trừng phạt họ bằng luật pháp mà không ai dám can thiệp....
Thì đám khố rách áo ôm lại thông đồng với nhau để làm sao pháp luật chỉ là công cụ để chúng thao túng quyền lực và lợi ích. “Chúng sẽ biến những điều xấu xa thành một hệ giá trị” ( Lâm Thái Phạm )Thật.  .

“THÁNH RẮC HÀNH” VÀ “THÁNH GÁC CHÂN”
--------------
Buồn cười quá, cư dân mạng đang ồn ào hai câu chuyện về “Thánh rắc hành” và “Thánh gác chân” ở Đà Nẵng và ở ĐắK Nông.
Ông ở Đà Nẵng tự xưng mình là “Thánh rắc hành”- chủ quán bún bò “Ba Cô Gái”- đưa lên fb clip ông bắt chước động tác “Thánh rắc muối” Nusret Gokce biệt danh Salt Bae ở London (Anh) khi biểu diễn món “bò dát vàng”. Từ động tác bê bát bún bò đến rắc hành… nhất cử nhất động 😃
Và thế là ông bị cơ quan chức năng ở Đà Nẵng gửi giấy triệu tập, nhưng ông nhất định đòi làm rõ nội dung của việc triệu tập. Chuyện chỉ có thế.
Xem ra ông có lý. Xưa nay, không biết luật pháp có quy định, bắt chước hành vi người khác là vi phạm pháp luật không? Nếu vậy cơ quan chức năng Đà Nẵng nên mời Đài Truyền hình VN, cả ekip chương trình Gala cuối năm với các Táo Giao thông, Giáo dục, Y tế, Kinh tế… chuyên “bắt chước” các bộ trưởng GT, GD, YT, KT… mà hỏi tội vì họ còn dám đưa lên sân khấu truyền hình cả nước những bi hài của các ngành này cho dân cười nghiêng ngả, thư giãn sau một năm lao động mệt nhọc, chứ không chỉ biểu diễn trong một quán bún bò, với động cơ … kéo khách đến ăn nhiều hơn, kiếm xiền nhiều hơn- mục đích của bất cứ nhà hàng kinh doanh nào.
Còn ông ở Đắk Nông, là Hạt trưởng Hạt kiểm lâm huyện Đắk R'lấp thì mình xin tôn ông lên là “Thánh gác chân”.
Bởi ông này, trong lời tự thú, thành thật nhận rằng ông có thói quen chuyên gác chân lên bàn làm việc (nhưng chỉ những lúc ngồi một mình trong phòng). Không may cho ông, kẻ nào đó quay lén, chụp lén đưa lên mạng. Và thế là ông bị đình chỉ công tác 15 ngày.
Đã đành, việc ngồi gác chân lên bàn như ông là rất không đẹp mắt, thuộc về phong cách văn hóa nơi công sở. Nhưng ông này chỉ bản năng thoải mái khi ở một mình trong phòng làm việc? Dù đó là hành vi không đẹp, thì chỉ đáng nhắc nhở trong nội bộ, có đáng làm to chuyện như vậy không?
Hay kẻ nào đó làm một việc đê tiện là quay lén, chụp lén rồi tung ra là đáng khen thưởng? Công sở, cơ quan nào cũng luôn có những kẻ tiểu nhân, bần tiện hay GATO và làm hại người khác. Chả lẽ nhân vụ việc này cấp trên của “Thánh gác chân” lại muốn khuyến khích những thói xấu hại người, dìm người kiểu đó?
Đời sống XH luôn có những bi hài, những nụ cười và nước mắt. Việc quá nhạy cảm trong suy luận “chính trị”, hay xử lý cứng nhắc liên quan đến xâm phạm tự do cá nhân, liên quan đến tác phong công sở, ở góc độ nào đó, đòi hỏi sự tỉnh táo, khôn ngoan và hiểu biết sâu sắc pháp luật, quản trị XH của những người thừa hành công vụ.
Chứ nếu xử lý như hai vụ việc “Thánh rắc hành” và “Thánh gác chân” kiểu này, chắc chắn các Thánh đều không “tâm phục, khẩu phục”, mà đông đảo Thần dân trong XH cũng cho là… trí mỏng, nông cạn, là việc bé xé ra to, không đáng và vô lý.
Thánh thì ấm ức mà Thần dân thì cười mũi!

Thứ Năm, 28 tháng 10, 2021

Có nên mua máy bay cho CSCĐ ???

  Bài viết hay, sâu sắc rất hữu ích cho những người còn có trách nhiệm với nhân dân và  đất nước!

Hãy tham khảo trước khi đưa ra Quyết định. 

Trọng tâm của thời cuộc hiện nay. Cái cần chống là giặc chứ không phải dân, cái cần đoàn kết là dân chứ không phải giặc.

Thật.

 VÀI SUY NGHĨ VỀ VIỆC CÓ NÊN MUA MÁY BAY CHO CẢNH SÁT CƠ ĐỘNG?

Không ai không mong muốn cho đất nước giàu mạnh, hùng cường, có vị thế được nể trọng trên trường quốc tế. Ai cũng muốn có một quân đội hùng mạnh tinh nhuệ để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ quốc gia. Ai cũng muốn có một lực lượng cảnh sát chuyên nghiệp để bảo vệ pháp luật, duy trì trật tự và an toàn công cộng. Bởi thế, cung cấp thiết bị hiện đại cần thiết cho các lực lượng chuyên nghiệp là không bàn cãi. Vấn đề bàn cãi là thế nào gọi là cần thiết, cái gì là cần thiết?

Ví như quân đội, nước nào cũng phải chế tạo hay mua sắm các vũ khí hiện đại nhất. Vũ khí đắt tiền mà hầu như không bao giờ được sử dụng. Bỏ không, mất tiền, hàng năm phải mua mới, vậy mà đối với nhiều quốc gia là cần thiết. Nhân loại mỗi năm phải chi hàng ngàn tỷ đô la cho vũ khí, cho chạy đua vũ trang, trong khi hàng trăm triệu người dân chưa đủ cơm ăn áo mặc. Một nghịch lý chưa có lời giải trong nhiều năm nữa.

Ở mặt khác, có cái cần thiết cho quốc gia này mà không cần thiết cho quốc gia kia. Là vì phụ thuộc vào hoàn cảnh và mục đích. Có quốc gia cần bom nguyên tử mà quốc gia khác lại không. Đối với cá nhân, có người sắm xe Roll-Royce mà có người lại mua xe bán tải. Đối với gia đình, bố mẹ không thể dồn tiền mua sắm một món hàng hiệu trị giá nhiều chục triệu đồng cho một người con, chỉ để 1 năm mặc làm cảnh một lần, trong khi để cho các người con còn lại nhịn đói. Điều gì là cần thiết phải đặt trong khung cảnh cụ thể. Chứ không phải ai có cái gì mình cũng có cái đấy. 

Tương tự như vậy là đối với lực lượng cảnh sát cơ động Việt Nam. Không phải cảnh sát nước nào có phương tiện gì thì cảnh sát Việt Nam phải có phương tiện đó.

1. MỤC ĐÍCH VÀ ĐỐI TƯỢNG?

Báo Tuổi trẻ ngày 26/10/2021 cho biết: “Quốc Hội đang tranh luận sôi nổi việc mua máy bay cho cảnh sát cơ động”. Trong đó:

“Đại biểu Nguyễn Minh Đức - Phó Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng và an ninh của Quốc hội - cho hay theo các công ước quốc tế, các quốc gia không bao giờ được sử dụng lực lượng quân đội để thực hiện hành vi trấn áp khi có xung đột dân sự. Do vậy khi có tình huống xảy ra phải sử dụng lực lượng cảnh sát. 

Theo ông Đức, có những báo cáo về hiện tượng bao loạn, gây hấn, biểu tình ảnh hưởng đến an ninh quốc gia có thể xảy ra, khi đó phải sử dụng lực lượng cảnh sát. Nếu không sớm trang bị các loại phương tiện sẽ rất khó khăn để lực lượng làm nhiệm vụ”(https://tuoitre.vn/quoc-hoi-tranh-luan-soi-noi-viec-mua-may-bay-cho-canh-sat-co-dong-20211026114036206.htm).

Thế là rõ. Theo ông Nguyễn Minh Đức thì mua sắm máy bay cho cảnh sát cơ động là để tránh vi phạm công ước quốc tế - “không được dùng quân đội để thực hiện hành vi trấn áp dân sự” mà để nhiệm vụ đó cho cảnh sát cơ động. Nghĩa là biến cảnh sát cơ động thành một biến thể của quân đội. Dùng cảnh sát cơ động để đối phó với “hiện tượng bạo loạn, gây hấn, biểu tình ảnh hưởng đến an ninh quốc gia”.

Ai gây ra bạo loạn, gây hấn biểu tình? Có phải người từ nước khác đến không? Câu trả lời là không. Người “gây ra bạo loạn, gây hấn biểu tình ảnh hưởng đến anh ninh quốc gia” chỉ có thể là người trong nước. Đối tượng để cảnh sát cơ động “thực hiện hành vi trấn áp khi xung đột dân sự” là con dân nước Việt.

Từ bao giờ một bộ phận nhân dân lại trở thành đối tượng lo lắng của công an nhân dân đến mức phải mua cả máy bay phục vụ cho mục tiêu trấn áp?

Hàng ngày chúng ta vẫn được nghe rằng nhân dân ta rất tin tưởng vào Đảng và Nhà nước. Nhà nước là của dân, vì dân, do dân. Thì làm sao có thể xẩy ra điều lo lắng ở trên? Thật là mâu thuẫn.

2. BAO GIỜ THÌ ĐẾN XE TĂNG, TÊN LỬA?

Sau kỵ binh và máy bay có cần đến xe tăng? Xe tăng ngăn chặn biểu tình còn hiệu quả hơn kỵ binh. Và khi có máy bay thì cần đến cả tên lửa? Dùng xe tăng để chống lại biểu tình thì lịch sử nhân loại không bao giờ quên thảm sát Thiên An Môn ngày 04/6/1989.

Khi đã nói đến anh ninh quốc gia, thì không chỉ công an mà phải sử dụng quân đội. Bảo vệ an ninh quốc gia không có luật nào cấm được việc sử dụng quân đội. Công ước quốc tế cấm “không được dùng quân đội để thực hiện hành vi trấn áp dân sự” bởi vì trấn áp dân sự không phải là an ninh quốc gia. Phải hiểu cho đúng về an ninh quốc gia. Đừng nhầm lẫn an ninh quốc gia với bảo vệ những nhóm lợi ích.

Nhưng khi người dân đã biểu tình đến hàng chục vạn, hàng triệu người thì không lực lượng kỵ binh, hay mấy chiếc máy bay của cảnh sát cơ động có thể đối phó được.Tháng 8/1991 trong cuộc đảo chính tại Liên Xô nhằm phế truất Gorbatrev, KGB đã chủ ý tiêu diệt Boris Yeltsin. Nhưng ông Yeltsin đã chạy đến quảng trường Nhà Trắng, huy động dân chúng ủng hộ tụ tập quanh Nhà Trắng. Nhà Trắng bị quân đội bao vây. Nhưng quân đội đã dừng lại khi đối đầu với cuộc tuần hành lớn của nhân dân. Ông Yeltsin nhờ đó, vừa thoát chết, vừa dẹp được đảo chính. 

Không có phương tiện nào cản trở được biểu tình của nhân dân. Chỉ có thay đổi chính sách vì lợi ích của dân thì mới hạn chế được biểu tỉnh. 

3. VỀ TÍNH HIỆU QUẢ

Mua sắm bất cứ thứ gì cũng phải tính đến hiệu quả. Muốn mua sắm phương tiện mới thì cần phải xem xét lại các phương tiện đã mua. Như lực lượng kỵ binh vừa mới sắm chẳng hạn.

Lực lượng kỵ binh phải chi tốn nhiều chục tỷ đồng hiện nay hiệu quả như thế nào? Có làm cho các cuộc đón tiếp nguyên thủ nước ngoài sang trọng hơn không? Có truy bắt tội phạm tốt hơn không? Có ngăn cản được bạo loạn không?...Có xứng với khoản tiền lớn đã bỏ ra và tiếp tục phải bỏ ra hay không?

Tương tự như với kỵ binh là câu hỏi về tính hiệu quả khi dự định mua máy bay cho cảnh sát cơ động.

4. 8 ĐIỀU NÓI KHÔNG 

Với thực trạng của nước ta, lực lượng cảnh sát cơ động hoàn toàn không cần đến máy bay. Bởi vì 8 điều sau.

1/. Nhân dân không phải là là mục tiêu tập trung trấn áp. Không bao giờ xây dựng cảnh sát cơ động tinh nhuệ để nhằm vào đối tượng là một bộ phận nhân dân. 

2/. Thu phục lòng dân bằng chính sách. Chính sách tốt thì không có bạo động. Để dân bạo động là lỗi của chính sách.

3/. Nhân dân ta dũng mãnh với kẻ thù ngoại xâm, nhưng giàu nhân ái với đồng bào. Lịch sử hơn 76 năm nước VNDCCH và CHXHCNVN không có bạo động lớn. Có chính sách tốt, làm công tác dân vận tốt, thì không thể có bạo động trong dân. Người Việt Nam có tính cam chịu cao.

4/. Lực lượng cảnh sát cơ động cần máy bay để làm gì? Để trinh sát? Để đổ quân cơ động cho kịp thời? Để ném bom? Để bắn phá? Hiện tại ở Việt nam không có những tình thế yêu cầu như vậy. Thực tiễn 76 năm qua cũng cho thấy chưa bao giờ có tình thế như vậy. Trong tương lai 5 năm cũng chưa có tình thế như vậy. Cho nên, hiện thời lực lượng cảnh sát cơ động của Việt Nam không có nhu cầu cấp thiết phải dùng máy bay.

5/. Tính tinh nhuệ của cảnh sát cơ động là ở con người. Cảnh sát cơ động giỏi hơn các lực lượng cảnh sát khác ở tính thiện chiến, chuyên nghiệp, chứ không phải cậy vào trang thiết bị vũ khí. Vũ khí hiện hại mua xong thì lạc hậu. Sự thiện chiến của con người không mua được. Cảnh sát cơ động phải tương tự như lính đặc nhiệm của quân đội các nước - võ thuật cao, bắn súng giỏi, sức bền lớn, xử lý tình huống nhuần nhuyễn, có khả năng vượt qua những hoàn cảnh hiểm nghèo… Thực tế cho thấy nhiều điều chưa đáp ứng, ở khoảng cách quá xa với lực lượng SEAL của Hải quân Hoa Kỳ.

6/. KHÔNG BIẾN CÔNG AN THÀNH QUÂN ĐỘI THỨ 2. HAI LỰC LƯỢNG QUÂN SỰ SONG SONG TỒN TẠI TRONG MỘT QUỐC GIA LÀ ĐIỀU NGUY HIỂM.

7/. Máy bay không giúp cho chống bạo động tốt hơn, cũng không làm cho người chiến sĩ cảnh sát cơ động tinh nhuệ hơn. Nếu có trường hợp đặc biệt xuất hiện, thì có thể dễ dàng sử dụng máy bay của quân đội.

8/. Hoàn cảnh của Việt Nam hiện nay, trang bị máy bay cho cảnh sát cơ động là thừa, chỉ dẫn đến tốn kém và không hiệu quả.

5. VẤN ĐỀ CỐT LÕI LÀ CHÍNH SÁCH 

Thời VNDCCH, dù trong chiến tranh khốc liệt, nhưng công an đâu có phải lo lắng về bạo loạn của dân đến mức như thế này? Không phải sắm xe thiết giáp, không cần có kỵ binh mà trận tự công cộng được đảm bảo. Đó là nhờ chính sách, chứ không phải nhờ vũ khí.

Nhớ lại lịch sử. Thời kháng Pháp, khi đi tìm vị trí cho Chính phủ ở chiến khu Việt Bắc, Cụ Hồ dùng tay vỗ lên trái tim, và dặn những người đi tìm vị trí rằng, nơi an toàn nhất là trái tim của dân. Nếu được dân yêu thì an toàn. Nếu không được dân yêu thì ở đâu cũng không an toàn.

Nay, có kẻ bên ngoài mỗi ngày một hùng mạnh, mấy chục năm liên tục không ngừng mưu toan xâm chiếm lãnh thổ, thì phải tập trung tinh lực cho quân đội để bảo vệ biên giới quốc gia, chứ không thể quay chú ý vào đối phó với người trong nước. Một quan niệm (conception) hoàn toàn lạc hướng. Trong không cố gắng đoàn kết mà lại chú về đối đầu, Ngoài thì bị phân tán lực không đủ sức để đối phó với giặc mạnh, đây mới thực là nỗi lo cho an ninh quốc gia.

Điều cần nhất đối với lực lượng cảnh sát cơ động Việt Nam là sự tinh nhuệ của người chiến sĩ cảnh sát. Đó mới là thứ vũ khí vô giá.

Nguyễn Ngọc Chu (Chu Nguyen Ngoc)