Translate

Thứ Ba, 20 tháng 5, 2014

Mịa...nó!

Lực lượng vũ trang không được phản đối Trung Quốc?


Võ Văn Tạo

Sáng 19-5-2014, tại TP Nha Trang (tỉnh Khánh Hòa), nhân kỷ niệm 55 năm (19-5-1959/19-5-2014) ngày mở đường Hồ Chí Minh xuyên Trường Sơn huyền thoại, Hội Truyền thống Trường Sơn – Đường Hồ Chí Minh TP Nha Trang tổ chức mít tinh gặp mặt để ôn lại và phát huy truyền thống hào hùng của Trường Sơn - Đường Hồ Chí Minh. Nhận giấy mời của ban tổ chức, nhiều cơ quan thông tấn cử phóng viên đến tác nghiệp.

Lực lượng vũ trang không được phản đối Trung Quốc?
Gần 200 hội viên, phần lớn đã nghỉ hưu, cùng nhiều đại biểu là sĩ quan cao cấp, quân hàm đại tá, thượng tá - lãnh đạo các đơn vị quân đội đóng quân trên địa bàn (Học viện Hải quân, Trường SQ không quân, Học viện thông tin, Bộ chỉ huy quân sự tỉnh…) tham dự. Các sĩ quan đang tại ngũ, tất nhiên diện quân phục có quân hàm. Một số hội viên đã nghỉ hưu cũng diện quân phục với quân hàm, huân huy chương lấp lánh, trông khá oai phong khí thế, tạo không khí xúc động và cho cảm giác yên tâm phần nào, trông cậy ở sức mạnh và quyết tâm bảo vệ Tổ quốc của bộ đội ta, trong giờ phút sục sôi căm giận nhà cầm quyền Trung Quốc gây hấn hết sức căng thẳng ở Biển Đông hiện nay, qua vụ khiêu khích với giàn khoan HD981.Thế nhưng, điều hết sức kỳ cục và khó hiểu đã xảy ra: hết phần kỷ niệm truyền thống, cuộc mít tinh chuyển sang nội dung nóng bỏng và hết sức thời sự: phản đối Trung Quốc gây hấn, đòi giàn khoan Trung Quốc rút ngay khỏi vùng biển Việt Nam. Trước khi bắt đầu nội dung này, đại diện ban tổ chức bất ngờ yêu cầu các đại biểu, hội viên mặc quân phục có quân hàm ra khỏi hội trường và cho biết: đây là tình tiết “nhạy cảm”. Dĩ nhiên, tôn trọng ban tổ chức và sẵn tập tính chấp hành tuyệt đối của nhà binh, tất cả đại biểu và hội viên mặc quân phục lập tức rời khỏi hội trường, ra hành lang đứng đợi.
Không bất ngờ, một số phóng viên cho biết, đây là chủ trương từ “trên”, đã được Ban Tuyên giáo “quán triệt” đến lãnh đạo các cơ quan truyền thông. Khi tác nghiệp các cuộc mít tinh phản đối Trung Quốc, không được để “dính” hình ảnh lực lượng vũ trang.
*
Vẫn biết, trong sự kiện Trung Quốc ngang ngược đưa giàn khoan, tàu chiến, tàu hải giám, phi cơ quân sự, tàu cá xâm nhập trái phép vùng biển của ta, nhà nước Việt Nam chủ trương kìm chế, chỉ huy động các cơ quan chấp pháp, các phương tiện, thiết bị dân sự để xua đuổi, kết hợp với các tuyên bố và hoạt động ngoại giao phản đối, lên án Trung Quốc ngang ngược xâm lấn, gây mất ổn định an ninh hòa bình khu vực và thế giới. Trước mắt, đó là điều có thể chấp nhận, trong tình huống Trung Quốc chưa nổ súng khai chiến, tương quan phương tiện, vũ khí ta – địch quá chênh lệch, Việt Nam lại chẳng là đồng minh hay thành viên của cường quốc hoặc khối quân sự nào.

Tuy nhiên, việc yêu cầu không để hình ảnh lực lượng vũ trang “dính” vào khuôn hình, tại các cuộc mít tinh tại chỗ có tính chất ôn hòa để phản đối Trung Quốc gây hấn, chẳng biết có thực sự cần thiết? Chủ trương như thế, liệu có thể hiện tư tưởng khiếp nhược quá đáng trước giặc xâm lược? Ai là kẻ “phát minh” cái “sáng kiến” quái đản này? Làm sao tránh được tình huống, khi đọc báo, xem tivi các cuộc mít tinh phản đối Trung Quốc hiếp đáp, người dân thắc mắc: tình thế nước sôi lửa bỏng, Tổ quốc lâm nguy, bộ đội ta ở đâu?

Và điều cốt tử, ngộ nhỡ một mai, tình huống ta không mong muốn vẫn cứ xảy ra, buộc Việt Nam phải lâm chiến tự vệ, bộ đội ta có còn khí thế đánh giặc?

V.V.T.


Giặc đến nhà bà già cũng chiến.

May được thủ tướn nhắn tin
Nên choa  nỏ  được biểu tìn khiêng đi
Yêu  nước  giờ  khổ cách chi
Ngẩn ngơ biết  hỏi đâu vì nước non
Cựu hỉ...Cứ việc ngủ ngon
Ngày lo ẵm cháu, túi son đố mì
Biểu  tình chờ nuật. Mít tinh...teo
   Cất hết quân hàm sao đeo
Phiền tồng chí Quốc ì sèo trả treo

Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

Mồi Lửa & Đống Củi

Sự kiện BìnhDương – Vũng Áng cho thấy, khi gậy gộc đã ở trong tay đám đông, mọi giá trị đều trở nên vô nghĩa[1].Tuy nhiên, còn “vô nghĩa” hơn nếu sự kiện “Bình Dương – Vũng Áng” được sử dụng như những con ngoáo để ộp dọa dân nhằm củng cố độc tài, toàn trị.
Một Thế Lực Bành Trướng & Một Nền Kinh Tế
Trong số 315 nhà đầu tư chịu thiệt hại trong vụ Bình Dương, có 12 công ty bị cháy lớn (nhiều nhà xưởng bị cháy rụi), 3 công ty bị cháy nhỏ, 33 công ty bị trộm cướp tài sản, 196 nhà xưởng bị đập phá, 241 văn phòng bị hư hại, có nhiều văn phòng bị đốt sạch, phá sạch. Con số thiệt hại chưa được quy thành tiền nhưng cho dù nó lớn tới mức nào, đó cũng chỉ là những tổn thất có khả năng đo, đếm được. 
Chưa biết bao giờ các nhà máy trong 29 khu công nghiệp ở Bình Dương mới có thể trở lại hoạt động bình thường. Điều này, ảnh hưởng trực tiếp ngay tới hơn hai trăm ngàn lao động Việt Nam. Thiệt hại vì sự sút giảm uy tín của môi trường đầu tư còn khó định lượng hơn.
Trong mấy năm gần đây, Trung Quốc là thị trường có mức độ phát triển tốt nhất của ngành hàng không Việt Nam. Trước 13-5-2014, trung bình mỗi ngày có gần 20 chuyến bay Việt – Trung. Nay con số đó đang có nguy cơ bằng không. Thiệt hại cho Hàng không Việt Nam có thể lên đến hàng nghìn tỷ đồng.
Chủ một resorts thường xuyên có 30% khách đến từ Trung Quốc ở Hội An cho biết, tất cả khách đặt phòng người Trung Quốc đều đã “cancelled”. Hàng nghìn biệt thự trên bãi biển Đà Nẵng vốn lâu nay sống nhờ khách Trung Quốc nay đang lần lượt bị trả lại….
Những phản ứng vừa qua cho thấy, người Việt Nam chỉ mới nhạy cảm trước một Trung Quốc bành trướng, trong khi, Trung Quốc còn là một nền kinh tế lớn.
Yếu Tố Bên Trong
Người Việt có vẻ như đã xích lại gần nhau trong những ngày vừa qua. Dân chúng dễ dàng bỏ qua những chính sách đã đưa đất nước lún sâu. Một vài nhà lãnh đạo bỗng dưng “sáng lên”. Nhưng, chúng ta sẽ làm gì nếu giàn khoan HD 981 vẫn nằm lì ngoài biển đông. Chúng ta sẽ làm gì nếu tất cả những nguyên nhân làm cho đất nước thất thế, tụt hậu vẫn tiếp tục phát huy; những kẻ bảo thủ, trì trệ vẫn bình chân và bọn tham nhũng vẫn tiếp tục ngự trị.
Một quốcgia không thể giữ yên bờ cõi nếu không đoàn kết. Nhưng nếu một quốc gia chỉ thực sự đứng bên nhau khi “tổ quốc bị xâm lăng” thì bi kịch còn lớn hơn. Nếu không sớm tìm ra một yếu tố bên trong để đoàn kết quốc gia, chủ nghĩa dân tộc cực đoan sẽ luôn dễ dàng bị các bên lợi dụng (cả Chính phủ và những người được coi là “dân chủ”).
Cái giá mà dân tộc Việt Nam phải trả cho cuộc chiến kéo dài mười năm, 1979-1989, là khôngchỉ bằng sự kiệt quệ nội lực, sự cô lập trên trường quốc tế mà còn bằng xương, máu của hàng triệu thanh niên. Chúng ta cần một chính phủ ứng xử với Trung Quốc bằng tư thế của một quốc gia có chủ quyền chứ không phải một chính phủ, lúc thì quá lệ thuộc, lúc lại đẩy dân ra chỗ hòn tên mũi đạn.
Sáng 1-1-2014, khi nói chuyện với chúng tôi, ông Trần Việt Phương, người giúp việc của nhiều nhà lãnh đạo Hà Nội – từng sống và làm việc bên cạnh Phạm Văn Đồng và Hồ Chí Minh từ 1949 – 1969 – nói: Trong lịch sử nghìn năm giữ nước, chưa có thời nào Việt Nam mất cảnh giác và chịu lệ thuộc vào Trung Quốc như ‘triều đại’ ngày nay. Sở dĩ có điều đó là vì chúng ta đã nhiều lúc ứng xử với tư thế một ông em ngoan, ngây thơ tin các ông anh cũng vì tinh thần quốc tế vô sản. Theo ông Trần Việt Phương, thời còn Liên Xô và phe xã hội chủ nghĩa, chúng ta đã từng ở trong một nền thực dân kém văn minh hơn nền thực dân trước kia.
Trong những ngày giàn khoan HD 981 đang ở trong vùng biển Hoàng Sa nhiều người Việt bàn đến chuyện “thoát Trung”. Nhưng theo tôi trước khi “thoát Trung”, người Việt phải thoát ra khỏi chính vấn đề đang ở trong tay người Việt.
Năm 1974, nếu người Việt chúng ta ở chung một chiến hào, chắc chắn Hoàng Sa không thể rơi vào tay Trung Quốc. Chắc chắn không có sự kiện HD 981. Chắc chắn Trung Quốc không thể khoan vào nơi người Việt Nam rất dễ bị tổn thương.
Theo tôi, điều cấp bách nhất mà chúng ta, bao gồm cả những người cầm quyền, phải làm là phải thoát hoàn toàn ra khỏi ý thức hệ, điều khiến cho Chính quyền có những lúc “ngây thơ” tin vào “mười sáu chữ vàng”; điều đã khiến cho lãnh thổ quốc gia bị hơn hai mươi năm chia cắt; điều khiến cho người Việt Nam, gần 40 năm sau chiến tranh, vẫn không thể nào ngồi bàn với nhau hòa giải.
Giai Cấp Trai Làng
Nói chuyện với hàng chục chủ doanh nghiệp và công nhân ở Bình Dương, chúng tôi nhận thấy cách lôi kéo công nhân biểu tình hôm 13-5-2014 gần giống như cách mà các cuộc đình công vẫn diễn ra ở đây. Liên đoàn Lao động không bao giờ có vai trò nào ngoài việc buộc các doanh nghiệp phải trả công đoàn phí hàng tháng một khoản tiền bằng 2% quỹ lương. Đứng sau các cuộc đình công thường là một bọn người giấu mặt.   
Bọn người tương tự đã xuất hiện vào ngày 13-5-2014, xông vào các nhà máy, yêu cầu giới chủ phải cho công nhân nghỉ để đi “biểu tình chống Trung Quốc”. Đề nghị này ngay lập tức được công nhân hoan nghênh. Một số bỏ về nhà nghỉ ngơi, vui vì được “hưởng nguyên lương”. Một số khác đi theo những người cầm đầu cuộc “biểu tình”. Những công nhân vô tội này không ngờ rằng, họ đang bị kéo vào một âm mưu nguy hiểm.
Người lao động ở Bình Dương mà những người Marxists thích gọi là “giai cấp công nhân”, thực chất vẫn là những nông dân. Trong số 235.800 lao động làm việc trong 29 khu công nghiệp ở Bình Dương chỉ có 9,8% là người địa phương. Họ phải rời bỏ quê hương vì chính sách đất đai và chính sách công nghiệp hóa sai lầm.
Chính sách đất đai không cho phép tích tụ những mảnh ruộng manh mún để hình thành các trang trại lớn, nơi có thể hiện đại hóa sản xuất nông nghiệp và phát triển công nghiệp chế biến nông sản, nơi các trai làng có thể ở tại chỗ mà ly nông thay vì phải ly hương.  
Họ bị dồn vào một nơi cách xa lũy tre, vẫn chất phác nông dân nhưng bị lẫn trong bộ đồng phục, không danh tính, không làng xóm. Họ ngây thơ đi theo đoàn “biểu tình chống Trung Quốc”, bị cuốn trong một cơn kích động, nghĩ là mọi hành động đập phá, lấy cắp của họ sẽ bị lẫn vào đám đông.
“Ý Thức Hệ”
Hôm 29-4-2014, Cựu Bộ trưởng Trương Đình Tuyển đã được hoan nghênh khi ông phát biểu công khai ở Diễn đàn kinh tế mùa xuân Hạ Long: “Đã đến lúc phải thừa nhận xã hội dân sự”. Nhưng, cũng ông Trương Đình Tuyển vào ngày 17-4-2014, khi nói chuyện nội bộ về TPP với các đại biểu quốc hội ở Văn phòng Quốc hội phía Nam lại cho rằng, phá bỏ thế độc quyền của Liên đoàn lao động Việt Nam (cho công nhân lập các công đoàn độc lập), là điều không thể thương nghị.
Hy vọng ông Trương Đình Tuyển, người đang cố vấn cho Chính phủ về đàm phán TPP, tìm hiểu vai trò Liên đoàn lao động trong các vụ đình công, bạo động, ở Bình Dương,để thấy, chỉ vì ngăn cản công nhân hình thành các tổ chức đại diện cho mình (điều kiện mà TPP đòi), khi lâm sự, chủ doanh nghiệp cũng như Đảng, Nhà nước đã không có ai để mà “thương nghị”. Công nhân nhanh chóng bị cuốn vào những đám đông không còn khả năng kiểm soát.
Cũng hôm 17-4-2014, ông Trương Đình Tuyển giải thích, Liên đoàn lao động là tổ chức của Đảng, giữ vị trí độc quyền của nó là giữ một đặc trưng của chế độ. Tiền thuế của dân đang được chi để nuôi các đoàn thể quốc doanh. Điều này rất dễ ru ngủ Chế độ khi trong ấm, ngoài êm. Nhưng, khi lâm trận thì mới thấy những tổ chức rình rang tốn kém đó nhanh chóng trở nên vô dụng.
Cựu Phó thủ tướng Trần Phương, một nhà lý luận gần gũi với Tổng bí thư Lê Duẩn thừa nhận: “Cho đến trước khi Liên Xô sụp đổ, đầu óc chúng tôi vẫn bị cầm tù trong sự giáo điều của chủ nghĩa Marx – Lenin”. Thật khó để biết một cách chắc chắn, thế hệ lãnh đạo hiện nay đã để cho đầu óc của mình ra khỏi “nhà tù ý thức hệ” như thế hệ Trần Phương hay chưa. Một người được coi là cởi mở như ông Tuyển, mà vẫn tư duy như vậy thì liệu có ai thực sự đã thoát khỏi “chiếc còng tư tưởng”.
“Mồi Lửa Đã Ở Dưới Đống Củi”
Nếu có một xã hội dân sự trưởng thành, công nhân có các tổ chức đại diện cho mình, chắc chắn sẽ không dễ bị kéo vào một đám đông như thế. Nếu có một nhà nước pháp quyền (và có luật biểu tình), cảnh sát tự tin vào tính chính danh của quyền lực công, chắc chắn đã có hành động thích hợp trước khi đám đông phạm tội.
Không chỉ gây ra thiệt hại, phải coi sự kiện “Vũng Áng – Bình Dương” là những cảnh báo sớm. Một chế độ toàn trị rõ ràng đã không có khả năng gìn giữ “ổn định chính trị” như nhiều người vẫn tưởng lầm. Mồi lửa đã ở dưới đống củi.
Đi đến tự do chính trị mà không có lộ trình thích hợp thì rất dễ gây rối loạn. Nhưng khước từ dân chủ hóa thì sự sụp đổ là chắc chắn xảy ra. Khi đó, bạo loạn sẽ không còn ở mức độ “Vũng Áng – Bình Dương” như chúng ta vừa chứng kiến.
Việt Nam đã rất cô độc trong xung đột Biển Đông không chỉ vì không có ai thực sự là đồng minh, mà còn, thay vì hòa vào xu thế của thời đại văn minh, Hà Nội lại tự xích mình ở trong nhóm những quốc gia bị “loài người (thực sự) tiến bộ” đặt sang bên lề thương hại. Cho dù không thể có ai là “bạn vĩnh viễn”, nhưng nếu Việt Nam có một chế độ chính trị tiến bộ, bên trong tôn trọng dân chúng, bên ngoài chỉ “trao đổi vàng” với những nhà nước dân chủ văn minh, chúng ta chắc chắn sẽ có rất nhiều bạn đồng hành.
Trong những ngày này, tôi tin là có hàng triệu người Việt Nam tuy không xuống đường biểu tình nhưng vẫn đang nung nấu trong mình lòng yêu nước. Nhưng tôi tin, không ai, không riêng một đảng phái nào, đứng riêng lẻ mà có thể tìm được cho Việt Nam một con đường đi đến dân chủ, văn minh mà tránh được những tháng năm tao loạn.
Mỗi chúng ta phải bắt đầu làm gì đó trong nỗ lực của mình, để Đảng cầm quyền ngồi lại với nhân dân, cùng đối thoại để tìm ra lối thoát. Để đất nước rơi vào nông nỗi này, chúng ta có thể đổ lỗi cho những người cộng sản. Nhưng, nếu cứ để đất nước tiếp tục tình trạng này, mỗi chúng ta đều phải cộng đồng trách nhiệm.
Không ai thách thức quyền lực của những người cộng sản nếu như quyền lực đó không đặt chế độ lên trên sự phát triển bền vững của quốc gia. Không ai có thể ngồi mãi trên đỉnh cao quyền lực, Nếu anh thiết lập trên đầu dân chúng một phương thức cai trị thực dân, sẽ có ngày anh trở thành nô lệ trong nền thực dân do chính anh tạo lập.
Đừng cố gắng giữ nền độc tài cho tới ngày con cháu có thể thừa kế ngai vàng. Hãy thiết lập một thể chế mà nếu con cái quý vị xứng đáng, nhân dân sẽ trao “ngai vàng” cho chúng.
……………………..
[1] Đám đông không còn phần biệt Hàn Quốc, Nhật hay Đài Loan, trong số 315 công ty có nhà xưởng bị đập phá ở Bình Dương chiều 13 rạng sáng 14-5-2014, chỉ có 12 công ty của Trung Quốc và 5 liên doanh có đối tác là TrungQuốc (không tính Hong Kong).
————
Nguồn: Quê Choa

Gửi tồng chí hàng xóm..." không có gene xâm lược "



Đất nước anh bốn ngàn năm văn hiến
Mất mẹ nó ngàn năm chú bú đớp liên hồi.
Chú bắt dân anh sôi nước mắt đổ mồ hôi
Xuống bể săn voi lên rừng mò ngọc trai với thuồng luồng hà bá.

Chú đã tham như heo lại còn hay của lạ
Bắt gái gú chân dài anh cống nạp thường niên.
Anh nói thật là các cụ nhà anh hiền
Với lại cũng muốn chín bỏ làm mười mà sống

Ở sát nách thằng nhà cao cửa rộng
Có nhún nhường thêm tí cũng vì con
Thằng nào cũng chỉ có …hai hòn
Mạng thằng nào cũng đầu đen máu đỏ

Chú nhớ xem mấy thằng ngon bên chú
Thằng thì bị phanh thây đứa chui tót ống đồng
Chú đừng cậy chú đất rộng người đông
Hễ đụng đến non sông thiêng liêng là bọn anh xơi tất.

Anh kể dài dòng thế để chú lường được, mất
Khi chú cố tình chú bảo vệ cái giàn khoan
Biển quê anh như một mảnh ao làng
Anh quyết giữ để con anh lớn lên nó có chỗ bơi, vợ anh có nơi mà bắt tôm bắt cá.

Đất nước anh suốt bốn ngàn năm giặc dã
Nên thấm lắm rồi cái nạn binh đao
Nhưng khi cần cho những điều lớn lao
Những đứa trẻ quê anh cũng trở thành Thánh Gióng

Biển quê anh sẽ sẵn sàng nổi sóng
Nhắc chú Bạch Đằng giang thấm đỏ máu quân Tàu.
Theo ý anh cứ THÔNG NHAU MÀ SƯỚNG
Tức là phải THƯƠNG NHAU MÀ SỐNG ở cạnh nhau

Chú đem khoan đi ăn trộm mấy can dầu
Nhục như chó thế mà cũng rêu rao cường quốc.


Tình bạn kiểu Trung Quốc

"Con đường tơ lụa mới" hiện tại là một trong những dự án địa chính trị quan trọng nhất của Bắc Kinh, nó mang tính chất chống Nga lộ liễu đến mức mà kể cả những nhà vận động hành lang thân Trung Quốc cũng không thể phủ nhận. 

Dự án này có thể phá hủy hoàn toàn Transsib (xuyên Xi-bê-ri) và Sevmorput (đường biển phía Bắc) của Nga như là những con đường giao thương huyết mạch kết nối Á-Âu. 

Cảm ơn thủ tướn...



May nhờ thủ  tướn nhắn tin !
Nên choa  nỏ được bỉu tìn khiêng đi


Và...biẻu tình quóc doanh


Tổ quốc giữa cuộc biểu tình
Tác giả: Võ Văn Tạo

Tôi bỗng thấy mình tha hương một sáng
Khi bàn chân đặt trên đất quê hương
Tôi cảm thấy trào lên uất nghẹn
Lông ngỗng bay trắng mọi con đường.
Sao lại thế em ơi, rưng rưng nước mắt
Bơ vơ trơ trọi giữa bao người
Hoang mang quá, trong lòng Hà nội
Đỉnh cột cờ, miếng lụa đỏ còn đó đấy thôi?
Về đi em đừng tần ngần chi nữa
Nước mắt lau, cho vị mặn ngấm trong lòng
Đây Hồ Gươm, Hồng Hà, hồ Tây…
Chỉ còn là những dấu tích hư không.
Ôi Tổ quốc một sớm nay thức dậy
Có biết không, từng con sóng khóc thân tàu
Biển rộng dài, dài nỗi đau quặn thắt.
Lại một lần gươm sắc giết Mỵ Châu.


Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2014

Định hướng mù mờ hay...


Sự lúng túng của Ban Tuyên giáo và cơ quan tuyên huấn


Tác giả: Dân Choa

Ảnh bên:Ông Đinh Thế Huynh về thắp hương cho Tổ họ Đinh ở đền Kiến Hành, 2013
Nguồn: Internet
  Sự kiện Trung Quốc cố tình đưa dàn khoan vào thăm dò dầu khí ởvùng biển Việt Nam đã đẩy nhà nước Việt Nam vào một thế hết sức bị động. Dư luận và nhân dân cả nước phản ứng quyết liệt. Nhiều nơi đã nổ ra biểu tình rầm rộ. Có nơi mang tính chất tự phát, có nơi có mang tính định hướng theo phong trào.
Nhưng nhìn chung người dân vẫn còn ngóng đợi tín hiệu chính thức từ phía nhà nước. Họ cần một lời xác nhận chính thức từ chính quyền. Trung Quốc hiện nay là gì đối với Việt Nam, là “ người bạn vàng”? là “ đồng chí tốt” ? là đồng minh? Là kẻ thù? hay chỉ là một quốc gia láng giềng?
  Từ đó nhân dân sẽ có một thái độ ứng xử đúng mực với Trung Quốc. Nếu như theo tinh thần truyên truyền từ trước đến nay của chính phủ thì Trung Quốc không những là một nước anh em chí cốt mà là còn có chỗ dựa vững chắc cho Việt Nam nữa (!). Bộ máy truyên truyền của Việt Nam đã nhiều năm nay ra sức cổ vũ cho tinh thần hữu nghị giữa hai dân tộc. Báo chí truyền thông chính thống chỉ nêu lên những điều tốt đẹp trong quan hệ ngoại giao. Thậm chí còn nêu cao công lao của Trung Quốc trong quá khứ chống Pháp, Mỹ của Việt Nam và hạ thấp mối xung đột của năm 1979. Những bài báo, bài viết về mẫu thuẫn giữa Trung Quốc và Việt Nam bị kiểm duyệt gắt gao và gỡ bỏ.
   Tóm lại chỉ tồn tại lối truyên truyền một chiều theo hướng có lợi cho tinh thần hướng về Bắc Kinh.
Trong thực tế thì mối quan hệ Việt- Trung phát triển, nhưng cũng đầy mâu thuẫn. Việc Trung Quốc nói thúc đẩy giao bang hòa bình với Việt Nam nhưng hành động thì khống chế và gây nhiều áp lực đối với Việt Nam. Một thực tế không thể chối cãi là họ bành trướng mạnh trên Biển Đông, tấn công tàu thuyền của ngư dân Việt Nam, xâm phạm trái luật quốc tế vào lãnh thổ Việt Nam. Thế nhưng cơ quan tuyên giáo vẫn một mực giáo điều, không bao giờ đả động đến vấn đề đó hay giải thích cho người dân hiểu rõ mục đích của Trung Quốc.
   Sự kiện nóng hổi hiện nay trên vùng biển Việt Nam là Trung Quốc đang cho dàn khoan thăm dò dầu khí. Đó là một hành động xâm lược có tính toán, tổn hại đến nền độc lập tự chủ của Việt Nam.
    Người dân Việt Nam đã nhất quyết phản đối, xuống đường biểu tình chống lại hành động khiêu khích có chủ ý của Trung Quốc. Những ngày qua quân và dân vùng biển Việt Nam ngoan cường bao vây , xua đuổi dàn khoan. Các cơ quan có trách nhiệm của nhà nước cũng ra sức khơi thông bế tắc của ngoại giao. Nhưng cho đến nay nhà nước của Trung Quốc không hề thay đổi chính sách của họ, thậm chí còn lớn tiếng đe dọa Việt Nam.
    Trước tình hình nước sối lửa bỏng như vậy nhưng Ban tuyên giáo và cơ quan tuyên huấn các cấp vẫn im lặng. Họ không có một động thái nào gọi là phản ứng chủ động. Họ chỉ thụ động cho nhắc lại các bài báo phản đối yếu ớt về hành vi của Trung Quốc.
Ngay việc người dân yêu nước có ý thức xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc thì họ cũng bàng quang, không có định hướng cho dư luận như cần phải phản đối ai, nhằm vào mực đích gì và phản đối với mức độ nào?
   Trong quá khứ người dân Việt Nam cũng đã từng có một bài học đắt giá. Từ năm 1954 cho đến năm 1978 Việt Nam luôn ca ngợi tinh thần hữu nghị giao hảo của Trung Quốc như một người bạn lớn, một hậu phương vững chắc của Việt Nam. Người dân tin chắc như thế. Thế nhưng bỗng dưng đầu năm 1979 khắp nước bỗng dưng loa đài, báo chí vang lên tiếng súng chống Trung Quốc. Người dân ngơ ngác, tự hỏi, Trung Quốc là gì? Hôm qua mới là đồng chí anh em mà hôm nay đã là kẻ tử thù, là “bọn bá quyền”. Nếu có ai thắc mắc thì ngay lập tức bị quy chụp là” tay sai của bọn phản động Bắc kinh” hoặc là được nhắc nhở “đừng mắc mưu của bọn bành trướng Bắc Kinh”…
   Thái độ và hành động phản ứng của người dân Việt Nam xuống đường biểu tình phối đối Trung Quốc là một điều hiển nhiên và dễ hiểu. họ đã nhận ra âm mưu của Trung Quốc từ lâu nay. Nhưng ngược lại đối với những người phụ trách công tác tư tưởng của đảng thì lại có vẻ quá đột ngột. Xưa nay ban lãnh đạo nhà nước, nhất là của đảng chỉ cho phép truyên truyền một chiều, chỉ tung hô những cái gì tốt đẹp và có lợi cho mối quan hệ giữa hai đảng và hai nhà nước. Nhưng nay, việc Trung Quốc lấn sâu vào khiêu khích và cố tình gây sự, phương hại lợi ích quốc gia của Việt Nam thì tư tưởng và lý luận cho đối sách mới hoàn toàn trống vắng. Vì thế Ban tuyên giáo và các cơ quan tuyên huấn bị bất ngờ, đành buộc phải im lặng.
  Ngày nay thời cuộc đã khác. Thế nước đã khác và lòng dân đã khác. Lãnh đạo quốc gia đã có những tín hiệu thay đổi thái độ với chính sách đối ngoại. Vì thế công tác tư tưởng và lý luận cũng phải nhanh chóng thay đổi, nhất là đường lối ứng xử với Trung Quốc hiện nay. Nếu không thay đổi thì công tác truyên truyền trở thành mơ hồ và có tội với non song đất nước.
————-