Translate

Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014

Nước mắt nào...?

Nước mắt nào hào hùng, nước mắt nào đau thương

“Hi xưa người cha nào cũng s đng viên con mình lên đường thôi. Nhưng nó chết ri thì gi gia đình ch mong được đón v dù là chút xương tàn ca nó. Có phi chết không biết đâu đâu. Nó nm ngay Gc Ma. C đ lâu thì tan hết còn đâu. Lm lúc tôi hi ti sao gia mình vi Trung Quc gi không mâu thun na mà h li không cho trc vt hài ct con tôi”.

Nước mt đã rơi rt nhiu trong ngày gi 26 năm lit sĩ Nguyn Minh Tâm. Nhng git nước mt ca người v mt chng, nước mt ca nhng đa con mt cha, đau thương đy mà t hào đy.


 Năm nay, bên di nh lit sĩ, có thêm mt bc biu tượng T quc ghi công bng pha lê, bên trong, có mt git gen ca người năm xưa ngã xung bên bãi Gc Ma. Và dường như, còn có mt đĩa khoai luc.

B
c tranh Long Cung nơi góc nhà 

Ngày y, khi người lính Nguyn Minh Tâm, mt k sư xây dng, theo tàu ca Trung đoàn 83 Công binh Hi quân ra Gc Ma, đa con nh nht ca anh, Nguyn Thu Huế mi ch mt tui rưỡi.

“Nhà tôi đi su
t c năm không v. Đnh cui năm v phép thì có lnh báo đng…”- người v nói, tiếng rt xa như th vng v t thn thc. Bc thư cui cùng trước khi ra đo, người lính viết vào ngày mùng 9 Tết, viết cho con gái ln, khi đó cũng ch mi đang tp đánh vn.

Hôm đó là m
t ngày th hai. Cô giáo Phan Th Quý, còn nh rõ cái cm giác “t trên đnh cao rơi xung giếng lnh” khi nghe Đài Tiếng nói Vit Nam đc danh sách các thy th mt tích sau trn chiến gi đo. “Nhà tôi s th t 53”. Nghe đến tên anh, cô không còn đng vng được na. Nhng người hàng xóm láng ging chy sang an i là còn có my người b Trung Quc bt, “biết đâu đy”, rng đng có quá lo mà nh anh y còn đang đâu đó li nóng rut. Nhưng cô Quý nói cô linh cm thy tai ha. C bu tri như đang sp đ trước mt. Và sau đó, là cái cm giác mt mát.

Gì nh
. Mt người lính hy sinh vì t quc. Và phía sau anh, còn m già, còn v di, còn hai con thơ.
N
ước mt vòng quanh, cô giáo Quý ch vào người con gái th hai, va t Hà Ni v gi cha: “Cái Huế. Khi đó nó còn bé quá. Nó có biết gì đâu mà. Ai cho gì ch biết vui v nhn ăn. Ra đường đón xe, nhìn thy cái xe nào cũng reo lên xe ca b, xe ca b. Tôi nghe tiếng con tr hn nhiên mà lòng đau như dao ca.

Nhi
u năm sau đó, cô giáo Quý và hai con gái mi được nghe k li, rng chng h, cha h đã xung phong ra đo. Anh Phòng, Chính tr viên bo khi đơn v “ly tinh thn xung phong”, anh Tâm là người đu tiên giơ tay. Anh y là đng viên. Còn bác Thông đo phó thì nói anh Tâm nhanh nhn, vui v lm. Đi, còn đng viên anh em tr “c đi vi tao. Có sao tao lo”.

Ng
ười lính y đã đi mãi không v. K vt mà anh đ li không nhiu: Chiếc đài nh cũ k, chiếc đng h và mt tm huy chương.

Cuc chiến y, s hy sinh y cô giáo Quý ch được biết qua câu chuyn ca nhng người đng đi ca anh Tâm. Nhưng có mt cuc chiến khác sau lũy tre làng mà chính nhng người v như cô bt đc dĩ phi tr thành mt chiến sĩ.

  “Tôi nuôi con trong đau thương và vt v. Các cháu đau m luôn”. Lương giáo viên by gi ch 55 ngàn đng. Go toàn go kho, mc, na khoai na go, na go na bo bo.

Cô giáo Quý, v
a làm mt người thy ngày ngày đng lp, va như mt người cha “Đong thóc say giã, làm hàng sáo. Khâu nón. Nu rượu. Mò cua, bt c. Thuê vườn trng rau ln bán. Xin cy khoán tr thóc”. Và vn là mt người m “mt tay ru con ln ng, mt tay chăm con bé m”.

“10 gi
đêm hai m con dt nhau đi đt đó ngoài ngòi. 5 gi sáng m dưới bùn, con trên b dc mót được con gì ăn con đó. Minh Hà quá nh, va đi va ng gt, va ng gt va vp ngã”.

Căn nhà cũ v
n còn đó. Như mt cái hang. Cao chm trán. Dây đin đến gi vn chng cht trên trn.
T
sau s hy sinh ca người chng lit sĩ, người ph n kiên cường y đã không bao gi cho phép bn thân khóc trước mt con mình.

Cho đ
ến năm 2009.

“Tôi vào trung đoàn 83 hai l
n- li cô Quý- Vic nhà tôi hy sinh vì đt nước cũng coi như đã hoàn thành. Nhưng sau lũy tre làng còn m già, con di, còn c nhng người v như tôi na. Nguyn vng ca gia đình ch là làm sao đưa hài ct chng v mi yên tâm. Chơ vơ nơi bin xa thế này đau xót lm”. góc nhà, người ph n đoái chng treo mt bc tranh Long Cung, hướng v phía đông nam, đ tưởng nh chng còn đâu đó ngoài Trường Sa, cũng là đ mong cho người đã khut nơi xa được siêu thoát.

Không bi
ết là vì li khn cu ca người v hay ni lòng ca nhng người con, đến năm 2009, m con cô Quý li khóc hết nước mt khi được báo tin đã tìm li được chút ít hài ct ca chng, ca cha.
“Gia đình không dám m
tiu ra na. Du sao thì cha đã tr v vi đt m”- Minh Hà, gi cũng đã tr thành mt cô giáo nói. Cô, cũng như m, được an i rât ln khi sau hơn 20 năm được đón cha tr v.

N
i khc khoi 26 năm

Nhưng không phi gia đình lit sĩ nào cũng có được nim an i y. Cách đó 40 km, Đông Hưng, chng ri lon tin đình, bt đu xut hin ngay sau ngày 14.3.1988 vn chưa thôi hành h người lính già Nguyn Văn Mo.

T
b binh tháng 2.1961. Qua Hi quân. Ri v quân chng phòng không. T Cu Bn, Hàm Rng, Ngã ba Đng Lc đến bến Phà Linh Cm. Người lính dày dn trn mc tng coi cái chết nh ta lông hng đó gi già nua tiu ty sau cái chết ca đa con trai: Lit s Nguyn Văn Phương. Cũng đúng vào ngày 14.3.1988. Cũng vn là Gc Ma.

“Th
ng Phương đã có giy gi đi nghĩa v quân s. Lúc y, tôi phc viên v làm ch tch xã. Nhưng nhà nghèo quá. 4h chiu mt ngày năm 1986, có giy báo sáng mai phi có mt huyn đi đ nhp trường quân s Hà Tây. M nó chy đi bán được 20kg thóc đ ly tin thì vào đúng ngày đi tin. Tôi hôm đó trc y ban. Nhà không có mt xu nào. Nó l vic nhp trường vì nhà nghèo và ngay tháng sau thì ra nhp hi quân”.

Hôm Ph
ương đi, chính người cha Ch tch đưa tin anh, vô tư đm con mt phát vào vai thay li đng viên, thay c nhng li dn dò.

Và đ
ến gi, người cha già vn còn gi c hai t giy. Giy báo nhp hc ông cm bên tay phi. Giy gi nhp ngũ cm bên tay trái.

D
ường như ai đó trong chúng tôi có mt c ch tiếc nui. Người cha già nua, m yếu nhưng mn cm nhn ngay thy điu đó. “Không. Gia đình không t trách mình nghèo. Em nó hy sinh vì đt nước thì có gì đâu mà hi tiếc”- ging ông bình thn l lùng.

C
m trên tay lá thư đa con trai ngoan ngoãn hc gii viết vào ngày 6.3.1988, ông bo: “Nhiu người xem thư nói nó viết g. Rng sao li nói là đng viết thư cho nó na. Rng con không viết tr li đâu. Tôi không tin. Ch là nó không mun cha m phi bn lòng khi ra đo thôi”.

Th
ư người cha nhn được 2 hôm thì nghe tin con mình hy sinh.

Sáng ngày 14.3.1988, ông M
o, by gi là ch tch xã li b xung các thôn đôn đc đng bào đi kinh tế mi. V đến ngõ, ông vp liên tc. Nhìn nhng git nước mt ca v. Nom thy s ái ngi trên khuôn mt hàng xóm láng ging by gi đã sang kín sân, ông như mun khuu xung, mt n hoa và đu đau như búa b.

Ng
ười m lit sĩ, lưng còng sát đt rón rén đi ra t sau tm ri đô. “Ba đó tôi đang ngoài giếng, nghe Đài đc đúng tên con mình mà chết lng”. Chiu đó các ban ngành đoàn th đến thăm nhưng bà không mun tiếp. Không mun tin rng con mình s không bao gi v na.

“B
thì dúm 3 lng go vào cái khăn, qun sn đến gi, đến tng nhà đng viên bà con “thóc không thiếu mt cân, quân không thiếu mt người”. Anh trai nó thì b đi Qung Ninh, cũng đánh nhau vi Trung Quc- Bà k đến đây thì bt khóc- Bây gi, c nhc đến em nó là cũng 2-3 đêm không ng được. Đau lm anh . Như ct rut ct gan ra vy”.

Ít lâu sau đó ng
ười cha xin ngh Ch tch. Ni đau thương khiến ông liên tc sc vi nhng cơn cao huyết áp và ri lon tin đình.

Gi
đây, 2 người già đau kh sng vi nhau dưới mt mái nhà gch được nhng người đng đi ca con mình vùng 4 Hi quân, giúp đ.

 Và ni ám nh trong cái lưng còng vì đau thn kinh liên sườn ca người m là s nghèo khó.

Nghèo khó đ
ến mc 26 năm trước không có mt xu cho con đi hc. Nghèo khó đến mc 26 năm sau, 2 v chng, mi ngày “tn hai chc bc tin thuc” đang cht vt đ tn ti khi nhng đa con “đa ly chng, đa ri quân ngũ v đi xách va”cũng cht vt không kém.

Còn ng
ười cha. “Hi xưa người cha nào cũng s đng viên con mình lên đường thôi. Nhưng nó chết ri thì gi gia đình ch mong được đón v dù là chút xương tàn ca nó. Có phi chết không biết đâu đâu. Nó nm ngay Gc Ma. C đ lâu thì tan hết còn đâu. Lm lúc tôi hi ti sao gia mình vi Trung Quc gi không mâu thun na mà h li không cho trc vt hài ct con tôi”.

Đ
ến khi chúng tôi xin phép ri đi, người m vn c gng lê tm lưng còng ra đến cng đ nói vi theo rng: “Tôi đau kh lm. Có đt các anh đến ly máu làm AND gì đó, nhưng nhà tôi li “không trúng”. Nguyên mt dãy m Mê Linh này ch có mi m ca thng Phương dù có tên, có bia nhưng không có ct. Thế là làm sao?!”.
Chúng tôi đã v
i vàng b đi như chy trn nhng câu hi ca người m.

Bài 3: Nước mt m không còn

K/gửi: Ông nội Tư Sang...

Kính gửi:   Ông: Trương Tấn Sang, Chủ tịch nước.

Cháu tên là: Trần Phan Yến Nhi; sinh năm 1999 hiện cháu đang ở ấp An Hòa, xã An Minh Bắc, huyện U Minh Thượng - tỉnh Kiên Giang. Cháu là cháu nội của Ông Nguyễn Hữu Cầu; sinh năm 1947, người đã ở tù tổng cộng lên đến 39 năm hiện Ông cháu đang ở tù và bị giam ở khu giam riêng, trại giam Z30A Xuân Lộc, Đồng Nai.
clip_image002

Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014

Tàu...lạ ! Hèn... Quen !



Ti sao người dân Đà Nng không biết có cuc giao lưu này?

Ảnh bên:Tác giả chụp ảnh chung với anh Lê Hữu Thảo, nguyên là chiến sỹ hải quân đã chiến đấu với quân Trung Quốc xâm lược trên đảo Gạc Ma-Trường Sa tháng 3/1988

Đến tôi, một người hay chú ý đến chuyện thời sự,  tuy ở Hội An nhưng hộ khẩu ở Đà Nẵng, sinh hoạt trong Hội nhà văn thành phố Đà Nẵng… không biết chuyện này, tôi có hỏi nhiều người trong Hội VH-NT thành phố Đà Nẵng, họ cũng không biết.

Bài học nào ở Ukraine ?

000_Par7818270-305.jpg
Một tấm áp phích tại Sevastopol ngày 11 tháng 3 năm 2014 với hàng chữ "Ngày 16/3, chúng ta sẽ chọn một trong hai ... hay ...", miêu tả Crimea trong màu đỏ với một hình chữ vạn và được bao bọc trong dây thép gai (trái) và Crimea với các màu sắc của lá cờ Nga.
AFP PHOTO / Viktor DRACHEV
 Tình hình Ukraine những ngày vừa qua tiếp tục là điểm nóng thu hút sự chú ý của thế giới. Có rất nhiều câu hỏi được đặt ra về dự định của Nga, lựa chọn của châu Âu và Mỹ, cũng như bài học cho thế giới sau cuộc khủng hoảng này. Để góp phần trả lời những câu hỏi này, đài Á châu Tự do hôm nay có cuộc phỏng vấn với giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, giảng dạy môn quan hệ quốc tế tại trường đại học George Mason, tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ.

Vấn đề chiến lược

Việt Hà: Thưa giáo sư, Nga nói rằng hành động mang quân vào Crimea của Ukraina là để bảo vệ dân Ukraine gốc Nga nhưng thế giới thì không tin vào lý do này, theo ông thì lý do thực sự sau hành động này là gì?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Điều mà ông Nga đưa ra chỉ là cái cớ thôi còn điều rõ nhất mà tôi nghĩ là vấn đề chiến lược. Nga không muốn có một lực lượng thù nghịch ở trong vùng nước lân cận mình, nhất là nơi có đông dân Nga và nơi có căn cứ hải quân của mình. Đó là điều chính. Ngoài ra còn có điều khác là ông Putin. Ông có lòng tự ái dân tộc và chủ nghĩa đại quốc của ông bị tổn thương trước những hành động đơn phương của Mỹ mà ông không làm gì được, suốt từ  Bosnia sang đến Irac, gần đây là Syria và bây giờ lan tới Ukraine cho nên bây giờ ông phản ứng lại, và cũng chớp thời cơ loạn bên Ukraine để thực hiện mục tiêu của ông cũng như trường hợp ông đã làm ở  Georgia lần trước.

Việt Hà
: Đã có những đề xuất được Mỹ và châu Âu đưa ra nhằm tìm kiếm một giải pháp cho cuộc xung đột này. Xin giáo sư cho biết những giải pháp chính hiện nay là gì và giải pháp nào dường như khả thi nhất?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Có ba loại giải pháp. Giải pháp tốt nhất mà tôi nghĩ là các quốc gia châu Âu cũng muốn trong đề xuất của họ là giải pháp như trường hợp ngày xưa xảy ra ở Bosnia Herzegovina. Trong trường hợp đó thì Bosnia Herzegovina được vẹn toàn lãnh thổ mà là một quốc gia liên bang, trong đó có một nước, một cộng đồng gọi là Sprache thì cái cộng đồng đó là đa số là do người Serbia, họ có tự trị rộng rãi. Nếu theo mô thức đó thì sẽ có một liên hiệp gọi là liên hiệp Ukraine và trong đó cũng có một cộng đồng gọi là cộng đồng Crimea có quyền tự trị rộng rãi và có đại diện trong chính quyền trung ương.
Đó là giải pháp tốt nhất. còn giải pháp nửa chừng là vùng Crimea sẽ có một chính phủ độc lập, nó tự trị hoặc trị như một nước nhỏ như ở nam osetia và avgadia thì nước nhỏ chỉ được nước Nga và số nước nhỏ khác công nhận thôi. Hoặc là cuộc trưng cầu dân ý ngày 16/3 này mà có kết quả thân Nga thì sẽ sát nhập vào Nga, đó là nửa chừng. Còn cái tệ hại nhất là Nga có thể lấn luôn vào vùng Đông Ukraine trên căn cứ ở đó có nhiều người nói tiếng Nga, người dân gốc Nga mà hiện đã có bạo loạn rồi, có xô xát biểu tình giữa một bên thân Nga và một bên chống Nga. Đó là cái cớ. Đó là điều tệ hại nhất.


Vùng đệm an toàn

Việt Hà: Giáo sư đã nói về vị trí chiến lược của Ukraine với Tây Âu, Mỹ và Nga, điều này làm người ta có thể liên tưởng đến Việt Nam ở châu Á, giữa một bên là Mỹ và một bên là Trung Quốc, một cường quốc mới nổi ở châu Á. Xin ông cho biết những tương đồng và dị biệt giữa hai trường hợp này?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Những cái tương đồng và dị biệt thì chỉ có tính tương đối thôi. Như thử nhìn vào tương đồng thì cái rõ nét nhất là vị trí địa dư và tầm quan trọng chiến lược của hai nước đó với các nước láng giềng lớn hơn. Hai nước đó đều được các nước láng giềng muốn biến thành cái vùng đệm của họ, gọi là vùng đệm an toàn hay ít nhất họ cũng không muốn các nước đó nằm dưới sự kiểm soát của lực lượng mà họ cho là thù nghịch với họ. Điểm thứ hai là ở bên Ukraine thì Nga có căn cứ quân sự tức là có hiện quân sự và có người Nga nữa thì ở Việt Nam không có chuyện đó, nhưng có một số quan tâm ở trong nước thì có một số nơi có đông người Trung Quốc ở Việt nam gọi là những cái túi. Người Việt Nam không vào được và chính quyền địa phương không kiểm soát được. Có một số ở vùng Tây Nguyên mà trước kia đã có nổi dậy đòi tự trị rồi. Điểm thứ ba là ở Ukraine có sự phân hóa là một bên muốn thân tây phương, một bên thân Nga. Ở Việt Nam cũng có một bên là những người muốn nghiêng về Tây phương nhiều hơn, và một bên là muốn nghiêng về Trung Quốc nhiều hơn.
Cuối cùng thì cộng đồng Âu châu nó quan trọng với sự vẹn toàn lãnh thổ của Ukraine bao nhiêu thì trong phần nào đó thì ASEAN cũng quan trọng cho việc vẹn toàn lãnh thổ của Việt Nam bấy nhiêu. Khác biệt quan trọng nhất là Việt Nam không có sự hiện diện quân sự của Trung Quốc. Thứ hai là Việt Nam không có vùng nào người gốc Trung Quốc là đa số để tạo cái cớ cho họ vào nhiều. Thứ ba là tương quan lực lượng giữa Việt Nam và Trung Quốc khác với sự tương quan lực lượng giữa Ukraine và Nga nên Việt Nam không ở cái thế bị áp đảo hoàn toàn như trường hợp của Ukraine.
Việt Hà: Thế giới rút ra được bài học gì từ cuộc khủng hoảng Ukraine thưa ông?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Mình thấy từ xưa đến này nhiều chuyện xảy ra rồi. Khi một nước nhỏ ở gần nước lớn thì nước lớn trước nhất là bành trướng ảnh hưởng ra đó hoặc ít nhất không muốn ở dưới một chế độ kiểm soát bởi lực lượng họ coi là thù nghịch với họ. Thành ra họ luôn tìm cách can thiệp. Vì thế những nước nhỏ ví dụ Phần Lan, Mondova muốn tránh những chuyện đó nên họ không gia nhập NATO nhưng vẫn liên hệ mật thiết với NATO và vẫn tham dự hội nghị thượng đỉnh với NATO qua hiệp ước đối tác hòa bình mà Nga cũng là một thành viên. Một số nước nhỏ khác gần Nga như Balan, Estonia, Lithunia… thì họ lợi dụng khi Nga yếu thì họ vào NATO hơn nên vị thế của họ tương đối cân bằng hơn.
Điểm thứ ba là quốc gia nào ở trong cái tầm ngắm ở các quốc gia lớn vì tầm chiến lược thì khi có nội loạn thì họ phải để ý và họ chắc chắn tìm cách can thiệp. Khi nội loạn xẩy ra dưới ảnh hưởng của đám đông thì dễ đưa đến quá khích và tạo cớ cho người ngoài can thiệp. Thứ tư là tương quan lực lượng và quan hệ đồng minh quan trọng hơn là luật quốc tế và đạo đức quốc tế trong việc đảm bảo quyền lợi cho các quốc gia. Và cuối cùng thì tôi nghĩ là đề phòng tốt hơn là phản ứng. Trường hợp đã để xảy ra rồi thì khó lật ngược lại tình thế lắm. Trường hợp Ba Lan và các nước nhỏ Baltic là đề phòng còn các trường hợp như Georgia và Ukraine thì tôi gọi là phản ứng.
Việt Hà: Xin cảm ơn giáo sư.

UKRAINA ĐỪNG TƯỞNG BỞ !