Translate

Thứ Bảy, 13 tháng 3, 2021

KHIẾN CHO DÂN KHIẾP SỢ THỂ ĐỂ LÀM GÌ?

 

.

(Đảng quyết không lùi thì tư thế đã bị thụt lùi!)
Hà Sĩ Phu
Bản chất vụ án Đồng Tâm thì nhân dân đã rõ: Dù dân có đúng có sai chăng nữa thì thực tế là Tòa án và toàn bộ nhà cầm quyền đã đứng ở phe ăn cướp để vừa cướp vừa trừng trị người bị cướp cho “tịt ngòi”: không chịu mất đất thì sẽ mất cả sinh mạng chứ đừng tưởng bở. Bao nhiêu bằng chứng phản bác đã được trưng ra, bao nhiêu luật sư có lương tâm nghề nghiệp đã nói tiếng nói của công lý, nhưng nhà cầm quyền vẫn không lùi (mà khốn khổ cái dân Việt Nam này chỉ dám mong đấng Minh quân lùi một tý ty, giảm tử hình thành chung thân thôi, chứ có dám đòi đến mức dân quyền hay công lý gì đâu).
Không tranh luận chuyện ấy nữa, đây chỉ xin bình luận một khía cạnh là tư thế của nhà cầm quyền trong vụ này, để biết Nhà nước đã được hay đã thua sau phiên phúc thẩm?
Đem 3000 quân vũ trang hiện đại nửa đêm đến giết một đồng đảng già yếu bệnh tật đang ngủ trên giường (đã già yếu lại còn dám theo lời Bác Hồ mà đứng về phía dân oan đòi quyền giữ ruộng, ngang bướng như vậy), rồi lại phanh thây cho dân trông thấy mà kinh. Ai cũng biết nếu chỉ cần trừng trị một đảng viên Lê Đình Kính không biết “đổi mới” và trừng trị cái nhóm nhỏ ủng hộ thì ĐCS có thể làm rất nhẹ nhàng êm ái mà diệt sạch, vì đó vẫn là cách làm rất tài nghệ của một ĐCS khôn ngoan. Nhưng phải làm khủng khiếp quá mức cần thiết đến thế chẳng qua là để thị uy, để đe dọa, rằng lầu sau nếu bị cướp thì hãy lặng yên mà chịu, cứ ngoan ngoãn đề nghị may ra còn được, “không chịu mất đất thì sẽ mất nốt cả sinh mạng đấy, chỉ mất đất thôi là đại phúc rồi, mà sẽ chết trong tư thế kẻ phạm pháp chứ không phải như một dân oan!”.
Nhưng vì ngay hôm sau, người lãnh đạo tối cao đã đứng ra tuyên dương chiến công của 3 tử sĩ (ai giết?), nên người ta mới suy diễn rằng: bày ra vụ này như một chiến công vĩ đại trước “bọn phản động vô cùng nguy hiểm” chính là nhằm tôn vinh vị Tổng Tịch, người tổng chỉ huy vụ này, người lúc nào cũng nhạy bén, sáng suốt, kiên định bảo vệ chế độ, nên vị trí tối cao ấy là may mắn cho dân tộc và không ai có thể thay thế trong các Đại hội!
Nhưng dù nhằm mục đích gì thì hành động trấn áp dân ấy cũng là tư thế của người cai trị, của đấng “bề trên”, đối với kẻ dưới.
Nhưng sau đó những diễn biến rất quan trọng đã đến, Như trên đã đề cập, những luật sư, những trí thức có đầu óc khoa học, những người dân bị thức tỉnh lương tâm…đã cùng nhau vào cuộc, chứng minh không có vụ dân giết người nảo hết, chỉ có vụ Nhà nước giết dân và giết đồng đội, tội đồ nằm ở phía cầm quyền! Dân hy vọng rằng với những sự thật được phơi bày thì đến phiên phúc thẩm Nhà nước sẽ biết thực tế và lùi một chút. Nhưng mong như vậy là dân không hiểu tâm lý kẻ cầm quyền độc tôn, độc chiếm chân lý. Vì khi thực tiễn đã phơi bày ai là tội phạm như vậy thì nguy cơ lớn sẽ đến, còn đâu là những “tiền phong, ưu việt, đỉnh cao, vĩ đại, tuyệt vời…” ?. Thế thì không được lùi, dù chỉ một bước!. Với quyền lực này, phải khẳng định cho toàn dân và toàn thế giới biết rằng: Đấng Minh quân thì chỉ có “từ tuyệt vời trở lên” (dù Người có vẻ rất khiêm tốn), làm gì có chuyện đấng Minh quân lại ở phe tội phạm? Nhưng khổ một nỗi, dù cho kiên quyết, dù cho tài tình cỡ mấy, thì sự tàn bạo tiếp tục trong hoàn cảnh tội ác đã phơi bày, cũng chỉ là “phương án đối phó để tự vệ, để hòng thoát tội trước lịch sử”. Dù sự tự biện hộ, tự bào chữa, tự bảo vệ ấy có tài tình đến mấy vẫn là tư thế của một kẻ “có vấn đề” trước lịch sử và trước nhân dân, tư thế của một nghi can phạm tội, đâu còn ở tư thế “bề trên” như khi rầm rộ đem đại quân đe dọa thần dân bên dưới?
Sự mất vị thế, chuyển tư thế từ “bề trên” xuống “bề dưới” ấy vốn nằm sâu xa trong lòng dân đã đành, nhưng nó tự bộc lộ ngay do thái độ cứng rắn kiên định của phía cầm quyền.
trong phiên Tòa phúc thẩm, như một vết đã hằn sâu vào Lịch sử dù muốn hay không.
Đấy là thất bại khách quan, càng tỏ sức mạnh thì thất bại càng hằn sâu. Trái lại, chỉ một thái độ phục thiện, bao dung, dù lúc đầu còn ít ỏi (như Tử hình xuống Chung thân thôi), gần lại một chút với dân, gần lại với chân lý một chút thì vị thế lại cao lên, mới mong gỡ được sự thua rất khách quan này.
Bọn Thực dân Pháp đáng ghét trước đây mà còn có tình thương dân Việt khá đẹp như vụ “Đồng Nọc Nạn”, đấng Minh quân Việt hãy cố thương dân mình bằng một nửa ấy thôi.
Đây chỉ là một suy nghĩ của cá nhân, xin cứ mạnh dạn và chân thành bộc bạch.
Hà Sĩ Phu
11/2/2021 > https://www.youtube.com/watch?v=4puwWVwPCyY

Thứ Sáu, 12 tháng 3, 2021

Mẹ kêu oan cho con là trung tá công an

Tám mươi mưa nắng ngập tràn
Xuống lỗ còn phải kêu oan cho con
Trung tá đâu phải lon ton
Bốn mươi chớ ít ? Héo hon mẹ già.
Mạ, con... theo Đảng cả nhà Đâu phải " phản động " kêu la òi òi... > https://www.youtube.com/watch?v=wGtrohfI_-0

Thứ Tư, 10 tháng 3, 2021

ÁN & LUẬT......Bỏ túi.

 Thường vẫn có câu: “Người ta chỉ chắc chắn có tội sau khi có phán quyết có tội của toà”. Nhưng ở VN thì có phán quyết của toà phúc thẩm rồi cũng chưa chắc có tội! Đó là điều đáng buồn nhất của pháp luật XHCN: “Mày sẽ có tội khi người ta muốn mày phải có tội”.

Luật sư VN chắc chỉ giàu được khi làm cò chạy án. Luật sư cãi cho các vụ án có màu sắc chính trị, 1 bên là chính quyền, thì chỉ là thứ làm cảnh cho phiên toà. LS cứ cãi, còn nghe hay không là quyền của toà, bất chấp lý lẽ và bằng chứng. .
Có đên 5 lần câu hỏi của bà NỔi trước toà phúc thẩm rơi tọt vào khoảng thinh không: - CÓ PHẢI đảng ĐÃ GIẾT ĐẢNG ??? . Nhân rộ lên vụ B
í thư đoàn bị kết án oan 3 năm tù
https://vtc.vn/bi-thu-doan-bi-ket-an-3-nam-tu-oan-tham...
"Tôi giờ tập trung kiếm việc, kiếm tiền lo cho gia đình và trả nợ, đến nay tôi cũng trả được một khoản rồi. Bây giờ mình cũng không mặn mà gì với công tác đoàn nữa. Huyện ủy cũng có xuống gặp trực tiếp, động viên tiếp tục cố gắng để chuyển đảng chính thức, nhưng tôi xin thôi", anh Lý bộc bạch....

Anh Lý ơi, anh đã là gì ? Anh có biết chuyện cụ già đảng viên gần 60 tuổi Đg họ còn giết chết không kỷ luật không xét xử....Rồi kết án tử cả 2 người con ruôt và chung thân đứa cháu nội của ông ấy đấy...Anh cám ơn Huyện ủy quan tâm thế là quá đủ!

Thứ Ba, 9 tháng 3, 2021

ĐỒNG TÂM & NHỮNG CÂU HỎI TREO TRÊN ĐẦU.

 tuankhanh's blog

Trong sự kiện Đồng Tâm, nhà cầm quyền đã bắt hàng chục người, đặt ra nhiều mức án tàn nhẫn với người già, thanh niên như một cách trả thù cho việc không trả lời được về mặt pháp lý, với âm mưu muốn cướp mảnh đất đồng Sênh của người dân.
Không phải việc xung đột với nhà cầm quyền và người dân về quyền sở hữu đất đai chỉ mới có với người dân Đồng Tâm. Trước đó đã có vụ án Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng, Đất Dương Nội với gương mặt đại diện như bà Cấn thị Thêu… nhưng đến Đồng Tâm, sự xung đột đến từ quyết tâm nhà cầm quyền kiêu ngạo muốn chứng minh thế lực và quyền cai trị của mình, bất chấp lời kêu gào của hàng trăm người ở Đồng Tâm muốn có những phiên tòa xét công khai, bằng chính các chứng cứ pháp lý mà họ đã có.
Hai lần,tháng 4 năm 2017, khi người dân trình bày lẽ phải thuộc về mình, công an Hà Nội dưới quyền của chủ tịch Nguyễn Đức Chung (vốn xuất thân từ giám đốc công an) đã bắt cóc và đánh cụ Lê Đình Kình hơn 80 tuổi đến gãy chân, thương tật vĩnh viễn. Người dân Đồng Tâm vẫn tiếp tục đòi ra tòa để phân xử về đất đai và bồi thường cho người thủ lĩnh tinh thần của họ. Nhưng đến chính quyền im lặng và đến rạng sáng ngày 9 tháng 1, năm 2020, lại đem 3000 quân đột kích vào xã Đồng Tâm, bắt và đánh đập nhiều người, bắn chết cụ Lê Đình Kình (84 tuổi) ngay trong nhà của ông.
Mặc dù mở ra nhiều hướng ngôn luận lấp liếm và vu cáo cho người dân Đồng Tâm bằng cả một hệ thống truyền thông chính trị khổng lồ suốt một thời gian dài, nhưng công an Việt Nam vẫn không thể che mất được thế giới và tất cả những người quan tâm về sự kiện này. Nhà văn Nguyên Ngọc đã gọi đây là một “tội ác trời không dung đất không tha”, Tiến sĩ Hoàng Ngọc Giao thì đặt câu hỏi rằng “Nhiệm vụ gì? Mà một lực lượng hơn 3000 người vũ trang tiến vào làng khi người dân đang ngủ yên?”. Khắp nơi từ trong và ngoài nước, đã có rất nhiều câu hỏi đặt ra với chính quyền về vụ thảm sát này. Thế nhưng không có lời đáp nào từ bộ máy nhà nước.
Dưới đây là vài câu hỏi chính, mà nhà cầm quyền Việt Nam cần trả lời trực tiếp và cụ thể, chứ không thể né tránh dưới máu và nước mắt của người dân Đồng Tâm.
Tòa án nào đã đưa ra lệnh cưỡng chế hay tấn công vào dân làng Đồng Tâm. Công an Việt Nam cần giới thiệu với tất cả mọi người cho thấy lệnh từ tòa án xác nhận về quyền chính đáng thực hiện cuộc đột kích dã man này, cũng như ai là người đã đồng ý để thực hiện sự kiện.
Sự kiện cần nhớ, là vào lúc rạng sáng (từ 3g sáng ngày 9 tháng 1), công an đã mở đầu đánh chiếm xã Đồng Tâm, nơi không hề có bất kỳ phòng tuyến kháng cự nào, và lệnh bắt người ở nơi đó diễn ra hỗn loạn, không có lệnh bắt hay quyết định pháp lý nào.
Nhưng việc tấn công vào làng Đồng Tâm lại không hề có một căn cứ pháp lý nào cả. Báo chí nhà nước thì đồng loạt đặt tên ông Kình cầm đầu nhóm phiến loạn, nhóm khủng bố… nhưng lại không có một cơ quan pháp luật nào khẳng định điều đó. Điều đó cho thấy 3000 cảnh sát cơ động không thể tổ chức tấn công và giết người từ những dư luận linh tinh, từ những tin đồn. Liên tục sau sự kiện, 3 lần giải thích của Bộ Công An bất nhất, đều cho thấy cuộc tấn công vào thôn Hoành không hề có lệnh của tòa án, viện kiểm sát hay công an… Nhà văn Nguyên Ngọc từng nói rằng “Kịch bản của cuộc tấn công cho thấy rõ: họ cô lập mọi gia đình chung quanh nhà ông Kình, dùng thuốc nổ phá cửa, tấn công bắt người và tra tấn, và giết.
Người ta tìm thấy một cái bao đầy quần áo đầy máu, mà chúng dùng để lau dọn phi tang vụ tra tấn. Sau đó chúng dùng súng bắn vào ông. Cái phát súng bắn vào tim đó – tôi là bộ đội, tôi biết rõ – vết thương cho thấy phát súng đó bắn gọn, bắn rất gần, kê thẳng vào ngực mà bắn. Vết đạn sắc gọn, không nở toét ra như bắn từ xa. Họ còn bắn thêm vào đầu, bắn vào chân”.
Đây là một sự kiện kinh hoàng, lan rộng đến tin tức của thế giới, nhưng lại vô cùng bí ẩn vì đến giờ, cả nước Việt Nam, người dân Không ai có thể biết được rằng ai là chủ mưu hay là người đưa ra kế hoạch điên cuồng này. Thậm chí, suốt một năm nay cho đến khi lệnh tập kích có tên gọi là kế hoạch 419a được tiết lộ. Luật sư cũng như tất cả những người quan tâm về sự kiện này hiện vẫn đang đòi hỏi Bộ công an phải trả lời rằng: chủ trương tàn bạo đó là từ ai, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng hay chỉ là của Bộ trưởng Công an Tô Lâm?
Mù mờ chung quanh cái chết của 3 nhân viên công an tấn công vào xã Đồng Tâm, mà nhân dân đòi làm rõ nhưng công an thì chối quanh. Phía công an nói Hai ông Lê Đình công và Lê Đình Chức đã đẩy những chiến sĩ công an này xuống một hố sâu bên hông nhà sau, đó đổ xăng xuống thiêu sống những người này. Đây là mấu chốt của những mức án tử hình mà tòa đưa ra, và cũng là nội dung kích động với người dân bên ngoài về một cái gọi là “tội ác”. Thế nhưng mọi chứng tích về điều này cũng như chứng lý cho lời kết tội, công an đều không đưa ra được. Hiện trường còn lại người ta tìm thấy không có nơi nào có dấu hiệu bị đốt cháy như công an nói. Và cũng không ai làm chứng cho thấy được việc hai người nông dân có thể đối phó được với ba công an như vậy.
Điểm mờ ám nhất là phía công an đã vội vã an táng bí mật và nhanh chóng những thi thể mà không có biên bản pháp y nào trưng ra. Có đến 14 luật sư đã yêu cầu tòa án phải thực nghiệm lại hiện trường để xác minh những lời kết tội đối với những người nông dân Đồng Tâm nhưng chính quyền thì bác bỏ, thậm chí trong đó lời bác bỏ trơ trẽn nhất, được tổ chức lập đi lập lại đó là “vì lý do nhân đạo”.
Nói trong một cuộc phỏng vấn từ đài BBC, tiến sĩ Hoàng Ngọc Giao từng đặt câu hỏi rằng “Công an có nhiệm vụ là để bảo vệ nhân dân. Vậy thì ba chiến sĩ công an đó nửa đêm đi vào làng, leo lên nóc nhà của người ta làm gì, theo lệnh của ai, để chết một cách đau đớn như vậy?”
Vì sao phải xông vào nhà bắn chết một người già 84 tuổi, đang phải ngồi xe lăn, lục soát và lấy đi mọi của cải cũng như giấy tờ liên quan đến quyền sở hữu Đồng Sênh đang tranh chấp? Nhiều câu hỏi về mặt nghiệp vụ của công an không được trả lời ở đây là ai đã bắn cụ Kình, và vì sao phải bắn? Cũng như lấy cắp tài sản và giấy tờ của nhà cụ Kình, rồi ngăn chặn tiền quyên góp phúng điếu đến cho gia đình cụ. Đó là chưa nói đại diện của Bộ công an là Thiếu tướng Tô Ân Xô, còn lên giọng phỉ báng cụ Kình là một loại cường hào địa chủ mới, tạo cớ cho hệ thống truyền thông độc quyền của nhà nước sỉ nhục người dân Đồng Tâm và gia đình cụ Kình. Hành động này nhắc cho người ta nhớ rất nhiều về việc những người cộng sản đã giết chết bà Nguyễn Thị Năm ở Hà Nội vào những ngày cải cách ruộng đất.
Bà Năm hay cụ Kình có một điểm chung, họ là những người đi theo phục vụ cách mạng hoặc giúp đỡ cho cách mạng. Nhưng rồi sau đó, họ bị chọn để giết chết, làm gương cho một giai đoạn trấn áp và cầm quyền của hệ thống cộng sản. Và mặc dù đã giết sai, làm sai, nhưng hệ thống phục vụ tay sai cho tuyên truyền được lệnh phải liên tục chửi rủa, vu vạ, dựng lên những câu chuyện tồi tệ về nạn nhân. Từ bà Năm (vào năm 1945) cho đến cụ Kình (chuyện của năm 2020), vấn đề được đặt ra rằng, không hề có câu hỏi nào từ thắc mắc của người dân về tính minh bạch lẫn chính đáng của việc giết người, mà được chính quyền trả lời. Đáp lại chỉ có những tiếng reo hò thao túng vô nghĩa từ bọn thủ ác.
Điều không thể hiểu nổi trong cái gọi là luật pháp của nhà nước xã hội chủ nghĩa, là khi bà Dư Thị Thành, vợ của ông Lê Đình kình nộp đơn để đòi làm rõ việc bà chứng kiến chuyện công an Cộng sản Việt Nam bắn chết chồng bà ngay tại phòng ngủ của ông, hệ thống cầm quyền trả lại, với lý do rằng bà không có chứng cứ gì để nói được điều như vậy.
Trên đây chỉ là ba câu hỏi đơn giản gửi đến công an và chính quyền Hà Nội về việc bắn chết một công dân và áp đảo tinh thần của cả một quốc gia về việc tùy tiện sử dụng vũ lực không cần thiết. Khi nào những câu hỏi này còn chưa được trả lời minh bạch, thì lúc đó giá trị và bộ mặt của những người cầm quyền Hà Nội vẫn tiếp tục được gọi tên bằng những ý nghĩa tồi tệ nhất trong mắt nhân dân./.

Thứ Hai, 8 tháng 3, 2021

Những điều cần làm rõ trong vụ Đồng Tâm.

 Nguyễn Đình Ấm - (VNTB)


– Phải chăng cánh đồng Sênh đã bị thế lực nào đó của thành phố Hà Nội, huyện Mỹ Đức, xã Đồng Tâm “bán” 150 tỷ đồng như lời cụ Kình công khai nghi ngờ?

Vụ Đồng Tâm là vụ án đặc biệt nghiêm trọng khi lực lượng vũ trang của nhà nước đang đêm bao vây cả một làng quê đông đúc cư dân rồi xông vào nhà tàn sát, bắt bớ người dân trong khi chưa có một biên bản, tòa án nào kết tội họ, tức hành vi “bất chấp pháp luật” (PGS-TS luật sư Hoàng Ngọc Giao viện trưởng viện nghiên cứu chính sách, pháp luật và phát triển).
Bên cạnh sự “bất chấp pháp luật” vụ này còn thể hiển những tình tiết bí ẩn:
1-/ Trong quá trình tranh chấp cánh đồng Sênh 59 ha với dân, chính quyền thành phố Hà Nội, huyện Mỹ Đức, thanh tra Hà Nội, chính phủ đều khẳng định đó là “đất quốc phòng”. Thế nhưng nhiều bằng chứng thuyết phục ngoài 47,36 ha đất nhà nước thu hồi ở xã Đồng Tâm không có m2 đất nào khác bị thu hồi.
Thế nhưng, điều kỳ lạ là nếu là “đất quốc phòng” như chính quyền Hà Nội, huyện Mỹ Đức, xã Đồng Tâm thì phải là quân đội quản lý, khi ai xâm phạm thì quân đội phải đứng ra đòi lại. Thế nhưng chính quyền Hà Nội lại đứng ra ký hợp đồng với Doanh nghiệp Viettel “giải phóng mặt bằng” đền bù…để giao cho DN Viettel.
Khi dân phản đối thì chính quyền Hà Nội điều cảnh sát can thiệp, trấn áp để chiếm cánh đồng Sênh là sao?
Trong khi đó diện tích 47,36 ha của xã Đồng Tâm đã bị quyết định 113 năm 1980 chính phủ thu hồi, đền bù, quân đội cho dân vào thuê đất canh tác, năm 2016 D31 lữ 28 quân chủng phòng không không quân yêu cầu trả lại dân vui vẻ chấp hành “quân dân vui như tết” (lời cụ Lê Đình Kình).
Đặc biệt, trong vụ tranh chấp này phía quân đội trực tiếp quản lý đất dự án sân bay Miếu Môn là D31, lữ đoàn 28 PKKQ rất minh bạch, không nhận cánh đồng Sênh là đất quốc phòng, luôn khẳng định vẫn quản lý đủ 208 ha dự án sân bay.
Ngày 23/10/2014 lữ đoàn 28QCPKKQ ra văn bản 961a/TBLĐ xác nhận “hiện nay đơn vị vẫn quản lý diện tích 208 ha và được thể hiện trên đường bao 16 mốc giới…”. Ngày 11/1/2016 cơ quan điều tra hình sự quân chủng PKKQ ban hành kết luận 01/KL-XM cũng khẳng định tương tự…
Từ tháng 3 năm 2018 D31, lữ 28 đã đào mương rạch rõ ranh giới đất quốc phòng 47,36 ha liền kề với cánh đồng Sênh được nhân dân rất hoan nghênh(vẫn còn các clip, ảnh lưu trữ trên mạng).
Ngoài ra còn rất nhiều bằng chứng khác khẳng định 59 ha cánh đồng Sênh vẫn là đất nông nghiệp chưa bị thu hồi, không có bất kỳ quyết định thu hồi, đền bù nào.
Trong khi đó theo cụ Kình và dân Đồng Tâm lại có hai sĩ quan quân đội là Mạc Văn Tin và Nguyễn Văn Tài của cục điều tra hình sự bộ quốc phòng “sát cánh” cùng cùng với chính quyền Hà Nội tranh chấp cánh đồng Sênh và hôm 15/4/2017 tham gia tổ chức vụ lừa cụ Kình ra đồng để đánh, bắt cóc cụ cùng 3 dân Đồng Tâm nữa là sao?
Phải chăng, việc tranh chấp cánh đồng Sênh với dân không phải là chủ trương của bộ quốc phòng mà là của một nhóm người nào đó trong bộ “liên minh” với chính quyền thành phố Hà Nội thực hiện? Phải chăng cánh đồng Sênh đã bị thế lực nào đó của thành phố Hà Nội, huyện Mỹ Đức, xã Đồng Tâm “bán” 150 tỷ đồng như lời cụ Kình công khai nghi ngờ?
-2/ Ngày 15/4/2017 để bảo đảm tính mạng cụ Kình và 3 công dân bị bắt cóc lên thành phố Hà Nội dân Đồng Tâm đã giữ 36 cán bộ, chiến sĩ cảnh sát cơ động đối xử tử tế để đòi công lý. Ngay sau sự kiện này nhiều cơ quan truyền thông của nhà nước như VTC, các báo VN Express kể cả báo công an đưa tin khá trung thực, thiện chí. Đặc biệt phóng viên VTC về tận Đồng Tâm gặp dân phỏng vấn trung thực (vẫn còn nhiều clip trên mạng). Thế nhưng thời gian sau không ai về Đồng Tâm nữa và phản ánh hoàn toàn theo phát ngôn phần lớn sai sự thật về cánh đồng Sênh của chính quyền, công an Hà Nội.
-3/ Ngày 20/10/2014 UBND thành phố Hà Nội ra quyết định 5383 giao 236,7 ha thuộc các xã Mỹ Lương, Trần Phú, Đồng Lạc (huyện Chương Mỹ) và xã Đồng Tâm(Huyện Mỹ Đức) cho quân chủng PKKQ (vượt quá diện tích chính phủ thu hồi năm 1980 cho dự án sân bay MM 28,7 ha) là đúng hay sai. Họ làm như thế để làm gì?
– 4/ Việc bà Nguyễn Thị Lan bí thư đảng ủy, chủ tịch hội đồng nhân dân xã Đồng Tâm không công nhận cánh đồng Sênh là đất quốc phòng là rất chính xác nhưng lại bị đảng, chính quyền Hà Nội khai trừ đảng, bãi bỏ chức chủ tịch xã, hội đồng nhân dân là sao?… Nếu cơ quan thẩm quyền của đảng, nhà nước thực sự có trách nhiệm thì phải làm rõ các tình tiết vô lý này.

ĐÂU LÀ SỰ THÂT ???

Về vụ Vaccine Covid19 ở VN
Khi sự giả dối được khuyếch tán một cách tinh vi và có hệ thống thì thật đáng sợ.
Bài của chị Lưu Thuỷ Hương - Germany (link fb gốc trong bài). Xin mời đọc:
Thật tình, tôi không muốn nói gì về chiến dịch tiêm chủng ở Việt Nam, vì đối với tôi, một trong những niềm mơ ước lớn nhất trong mùa dịch là: đồng bào tôi có được vaccine.
Nhưng, báo chí Việt Nam nói láo quá, tôi không chịu nổi và rất buồn😢. Sáng nay đọc bài trên VN Express lại thở dài. Bao giờ họ mới thôi đi cái thói tồi tệ là lừa dân.
“Công ty Cổ phần Vacxin Việt Nam (VNVC), hiện là đơn vị duy nhất được nhập khẩu và phân phối vaccine AstraZeneca tại Việt Nam. 117.600 liều vaccine AstraZeneca đã về Việt Nam, ngày 8/3 bắt đầu tiêm chủng ưu tiên cho lực lượng tuyến đầu chống Covid-19 tại 13 tỉnh thành. Bà Vũ Thị Thu Hà, Giám đốc Hệ thống Cung ứng của VNVC, cho biết để đưa được vaccine về Việt Nam, họ đã trải qua hành trình đàm phán nhiều gian nan.
Trường hợp AstraZeneca nghiên cứu thất bại, đồng nghĩa với việc VNVC mất trắng khoản tiền đặt cọc. Lúc đó, công ty thêm một phương án là "nếu hãng cần thêm vốn, VNVC sẽ cùng đầu tư" - đây là cách thức hợp tác của nhiều đơn vị với nhà nghiên cứu phát triển vaccine trên thế giới.”
Có một số vấn đề cần được làm sáng tỏ cho dân biết:
🔹1. Chương trình Covax không cung cấp vaccine (AstraZeneca) cho công ty cổ phần! Họ chỉ cung cấp vaccine cho chính quyền của mỗi nước theo tiêu chuẩn chung của chương trình thông qua WHO. Công ty cổ phần này ở đâu ra? Bỗng dưng xuất hiện trong mùa dịch thao túng trị trường vaccine ở Việt Nam. Chính phủ và bộ y tế biến đi đâu mà không lo chuyện mua, nhập, phân phối vaccine, để cho tư nhân nhảy vô lo?
🔹2. Vũ Thị Thu Hà là con cái nhà ai? Sao được phép kinh doanh món hàng mang lợi nhuận khổng lồ và mang quyền lực sinh tử này?
🔹3. Lô vaccine đầu tiên về Việt Nam không hề do công ty cổ phần nào đàm phán, đặt cọc tiền, hợp tác, tự mua… Đó là tiêu chuẩn covax cung cấp cho các nước nghèo, cận nghèo.
Tôi dịch nguyên đoạn tiếng Đức của chương trình covax, để khỏi nói ngược nói xuôi:
„Wenn wohlhabendere Nationen Impfstoffe über die COVAX Facility beziehen, dann zahlen sie den vollen, mit den Impfstoffherstellern ausgehandelten Preis. Ärmere Länder werden um eine finanzielle Beteiligung gebeten, haben aber, falls ihnen die nicht möglich ist, Anspruch auf Gratislieferungen. Zahlreiche wohlhabendere Länder verzichten auf eine Belieferung durch COVAX. Sie unterstützen jedoch die Beschaffung für ärmere Länder finanziell oder spenden erworbene Kontingente. Auch gibt es immer mehr Länder, die ankündigen, später überschüssige Impfstoffdosen aus den von ihnen gekauften Beständen zu spenden“.
„Khi các quốc gia giàu có mua vaccine thông qua COVAX, họ sẽ trả toàn bộ giá đã thương lượng với công ty sản xuất vaccine. Các nước nghèo hơn được yêu cầu đóng góp tài chính, nhưng nếu họ không thể đóng nổi, họ vẫn được tiêu chuẩn miễn phí. Nhiều quốc gia giàu có đã từ chối nhận vaccine từ COVAX. Chẳng những vậy, họ còn hỗ trợ tài chính để cho các nước nghèo hơn có được vaccine hay họ góp một phần vốn vào hạn ngạch vaccine. Ngày càng có nhiều quốc gia thông báo rằng, họ sẽ tặng lại những liều vaccine thừa từ những kho dự trữ mà họ đã mua“.
Việt Nam không là nước giàu có để tự trả tiền mua vaccine, cho nên đừng nói ngược ngạo, nói vô ơn, nói bạc nghĩa. EU sẽ không vì chuyện nói láo này mà đòi lại tiêu chuẩn Việt Nam được nhận đâu. Nhưng trong thâm tâm họ, sự khinh thường vốn đã nằm ở đó, bây giờ thêm một chút khinh bỉ cũng vậy thôi.
🔹4. Lô vaccine đầu tiên về Việt Nam là của chương trình covax, trong chiến dịch xuất kho đến các nước nghèo vào ngày 24 tháng Hai. Danh sách nhận vaccine đợt đầu được công bố trên toàn cầu, Việt Nam nằm trong 92 nước nghèo và cận nghèo.
„Covax beliefert erstes Land mit Impfstoff
Stand: 24.02.2021 11:16 Uhr
Als erster Staat der Welt hat Ghana Corona-Impfstoff über das Covax-Programm erhalten: 600.000 Dosen des AstraZeneca-Impfstoffs. Bis zum Jahresende sollen über das UN-Programm mehr als 330 Millionen Impfdosen verteilt werden.
Die Covax-Initiative setzt sich für eine weltweit faire Verteilung der Corona-Vakzine ein. Geleitet wird das Programm von der WHO, gemeinsam mit der Impfallianz Gavi und dem Bündnis Cepi zur Impfstoffforschung. Etwa 190 Länder haben sich der Initiative angeschlossen, darunter 92 mit niedrigem und mittlerem Einkommen wie Indien, Nigeria, Pakistan und Vietnam“.
“Covax cung cấp vaccine cho quốc gia đầu tiên
Ngày 24/02/2021, lúc 11:16 giờ sáng.
Ghana là quốc gia đầu tiên trên thế giới nhận được vaccine corona thông qua chương trình Covax: 600.000 liều vaccine AstraZeneca. Đến cuối năm, hơn 330 triệu liều vaccine sẽ được phân phối thông qua chương trình của Liên hợp quốc.
Chương trình Covax cam kết phân phối công bằng vaccine corona trên toàn thế giới, được quản lý bởi WHO, cùng với liên minh vaccine Gavi và liên minh Cepi để nghiên cứu vaccine. Khoảng 190 quốc gia đã tham gia sáng kiến này, bao gồm 92 quốc gia có thu nhập thấp và trung bình như Ấn Độ, Nigeria, Pakistan và Việt Nam“.
🔹5. Báo VN ExPress cho biết: „Khi vaccine cần bảo quản âm sâu được đặt mua thành công, VNVC có thể nhập về ngay mà không gặp trở ngại về điều kiện bảo quản. Tổng chi phí cho kho siêu lạnh khoảng hơn 100 tỷ đồng. Đây cũng là một rủi ro mà VNVC đối đầu, nếu tất cả vaccine Covid-19 đều bảo quản ở 2 đến 8 độ C, thì kho lạnh trăm tỷ này có nguy cơ bị bỏ trống“
Bị bỏ trống là chắc!!!! Trước mắt, Việt Nam không thể mua được vaccine BioNTech/Pfizer thì vội vã xây kho siêu lạnh làm gì? Sau đó, BioNTech đã tuyên bố từ hai tuần nay, vaccine của họ bây giờ đã có thể bảo quản ở tủ đá thông thường, nhiệt độ dưới âm 15°C – cho nên, không cần kho siêu lạnh nữa. Chẳng lẽ một công ty cổ phần lo vaccine cho 90 triệu người dân – tức là sinh mạng của 90 triệu người dân - mà không theo dõi thông tin về vaccine?
Chiến dịch chủng ngừa vừa khởi động, dân Việt Nam mất toi 100 tỉ! Vậy mà các cụ già buôn thúng bán bưng, các cụ già neo đơn trong viện dưỡng lão đi góp tiền ủng hộ vaccine. Để cho tiền các cụ trôi lỗ cống. Các cụ ơi, ở những nước khác trên thế giới, các cụ là đối tượng ưu tiên hàng đầu nhận vaccine miễn phí.
Đau lòng! Ta muốn khóc! Đau lòng ta muốn khóc!

 

CÓ MỘT NGÀY 8/3 NHƯ THẾ.

- Thưa Quý tòa và các vị TRÍ THỨC. Hãy biết nhìn thẳng vào sự thật và trung thực để giúp đỡ tôi và những người dân. Tôi chỉ đề xuất vậy thôi." ( Bùi thị Nổi )
.
Thưa bà:
Trí thức thực: là những người luôn dùng tri thức, hiểu biết của mình để thức tỉnh và thúc đẩy xh phát triển tiến bộ. Luôn lên tiếng trước bất công.
Trí ngủ: là loại chỉ dùng tri thức của mình để vinh thân phì gia mà nhắm mắt trước bất công xh
Trí trá: loại này nịnh trên đạp dưới với mọi thủ đoạn để kiếm cơm
Trí bôi: thì làm sao dám nhìn thẳng vào sự thật và trung thực, để giúp người dân....
Thật. ......................................
Thưa Quý tòa và các vị trí thức, hãy biết nhìn thẳng vào sự thật và trung thực để giúp đỡ tôi và những người dân. Tôi chỉ đề xuất vậy thôi."
Người nông dân Đồng Tâm có cái tên chất phác Bùi Thị Nối là bị cáo duy nhất trên thế giới từ xưa đến nay khi "thưa quý toà " đã kèm theo thưa "các vị trí thức."
Gã cũng có chút học và cũng được gọi là thành phần trí thức, nghe bà Nối thưa mà giật mình.
Tự dưng nước mắt cứ thế mà chảy. Có học mà làm gì khi để cho những người đàn bà quê làm ruộng phải cảnh tù đày vì bao bất công và áp bức.
Nhục!
Gã thấy nhục.
Nối ơi!
Nối thưa trí thức trước vành móng ngựa là Nối cầu mong với sự học của họ-các quan toà sẽ nhìn thẳng sự thật và trung thực để công bằng với Dân.
Nối đâu biết rằng cái lẽ "biết nhìn thẳng sự thật và trung thực" đâu phụ thuộc ở cái sự
học, cái sự trí thức ấy. Fb Lưu Trọng Văn Được biết 5 lần Bà hỏi: - Đảng có giết Đảng không ??? IM LẶNG Thinh không.......

 

Thứ Bảy, 6 tháng 3, 2021

8/3. Phúc thẩm án TÂM ....Không ĐỒNG.



nguon: Fb Luật sư Lê Văn Hoà
HÀNH VI VÀ CÁI CHẾT CỦA ÔNG LÊ ĐÌNH KÌNH
1. Kết luận điều tra:
Tại trang 16 Kết luận điều tra ghi nhận: Khi phá khóa cửa ngách (cửa vào khu bếp), Tổ công tác phát hiện Lê Đình Kình đang cầm 1 quả lựu đạn trên tay phải đứng sát cửa ra vào phòng ngủ phía trong, lưng quay về phía Tố công tác nên sử dụng súng nhằm hướng về phía đối tượng, cách vị trí của Kình khoảng 2 - 2,5m và nổ súng 2 lần khiến đối tượng Kình bị thương ở vùng lưng và ngã vào trong phòng, đầu hướng vào trong, chân hướng ra cửa phòng. Ngay lúc này, 01 chó nghiệp vụ lao vào phòng cắn vào đầu gối chân trái của Kình và lôi ra ngoài phòng khách tầng 1 nhà Kình. Khi lực lượng Công an tiến hành áp sát thì thấy Lê Đình Kình đã chết trong tư thế nằm ngửa, trên tay phải của Kình vẫn cầm 01 quả lựu đạn (Cơ quan Công an đã thu giữ quả lựu đạn trên tay phải của Lê Đình Kình).
Tại trang 44 của KLĐT nêu: Hành vi của Lê Đình Kình đã cấu thành tội “Giết người”, quy định tại khoản 1 Điều 123 Bộ luật Hình sự. Tuy nhiên, Lê Đình Kình đã chết nên Cơ quan điều tra không đề cập xử lý đối với Lê Đình Kình.
2. Cáo trạng:
Tại trang 14 của Cáo trạng nêu rằng: Khi lực lượng Công an phá khóa cửa ngách (cửa vào khu bếp) thì phát hiện Kình đứng sát cửa ra vào phòng ngủ phía trong, mặt hướng chếch ra phía cửa chính, lưng quay về phía cửa ngách, trên tay phải của Kình đang cầm 01 quả lựu đạn và hô “tao cho nổ, chúng mày chết”. Tổ công tác đã sử dụng súng nhằm hướng về phía đối tượng, cách vị trí của Kình khoảng 02 - 2,5m và nổ súng 02 lần, làm Kình bị thương ở vùng lưng và ngã vào trong phòng, đầu hướng vào trong, chân hướng ra cửa phòng. Ngay lúc này, 01 chó nghiệp vụ lao vào phòng cắn vào đầu gối chân trái của Kình và lôi ra ngoài phòng khách tầng 1. Khi lực lượng Công an tiến hành áp sát thì thấy Kình đã chết trong tư thế nằm ngửa, trên tay phải của Kình vẫn cầm 01 quả lựu đạn (Cơ quan Công an đã thu giữ quả lựu đạn trên tay phải Lê Đình Kình).
Trang 49 của Cáo trạng nhận định rằng: Hành vi của Lê Đình Kình đã phạm tội “Giết người” theo quy định tại khoản 1 Điều 123 Bộ luật Hình sự. Tuy nhiên, do Lê Đình Kình đã chết nên Cơ quan điều tra không đề cập xử lý đối với Kình.
3. Lời khai trong hồ sơ:
Tại bút lục ghi lời khai số 2984M của cán bộ Công an tên Nguyễn Tuấn Anh khai rằng: đồng chí Đặng Việt Quảng di chuyển ra ngách phía chỗ tôi đứng và đi đến cửa ở cuối căn nhà, các đồng chí khác tiếp tục vào bên trong nhà qua cửa kính. Tôi đứng ở ngách nhìn qua cửa sổ thì thấy một người đàn ông mặc quần áo tối màu từ trong phòng ngủ lao ra nấp ở cửa, tay phải cầm một quả lựu đạn giơ lên định ném về phía trước phòng khách phía ngoài nơi có các đồng chí công an đang đứng và hô lên “tao cho nổ chúng mày chết hết” thì tôi nghe thấy có 2 tiếng súng nổ nhưng không biết là ai bắn. Đối tượng lùi lại vào trong phòng. Tôi thấy có chó nghiệp vụ được thả vào phòng. Tôi chạy ra cửa trước vào phòng khách thì thấy chó nghiệp vụ vào cắn chân và lôi ra ngoài phòng khách một người đàn ông lớn tuổi (sau đó tôi mới biết là ông Kình). Tôi thấy trên tay ông Kình vẫn đang cầm một quả lựu đạn. Sợ lựu đạn bị rút chốt sẽ nổ nên tôi ngay lập tức dùng tay gỡ được 2 ngón tay của ông Kình thì thấy lựu đạn còn chốt nên tôi để nguyên quả lựu đạn ở đó.
Tại bút lục ghi lời khai số 2855C của người làm chứng Nguyễn Hữu Luyện (cán bộ Công an): Một lúc sau không thấy có tiếng nổ, tôi thấy đồng chí Đặng Việt Quảng di chuyển ra phía ngách nhà Kình, tôi đi theo thì thấy có đồng chí Nguyễn Tuấn Anh đang đứng gần ở cửa sổ ngách nhà. Đồng chí Quảng đi về phía cuối ngách, tôi lại rút ra phía cửa trước để cùng các đồng chí khác áp sát vào trong căn nhà. Lúc này tôi nghe thấy có 2 tiếng súng nổ vang lên (tôi không biết ai bắn), tôi thấy có chó nghiệp vụ phi vào trong phòng. Lúc sau tôi chạy vào trong phòng khách thì thấy đồng chí Tuấn Anh đang dùng tay gỡ một quả lựu đạn trên tay một người đàn ông đang nằm dưới sàn (sau này tôi mới biết người đàn ông đang nằm dưới sàn là ông Lê Đình Kình).
Tại bút lục ghi lời khai số 2856 của người làm chứng Ngô Trọng Tính (cán bộ công an): Sau khi không nghe thấy tiếng lựu đạn nổ, lực lượng tiếp tục tiến vào phòng số 2 thì nghe thấy tiếng người nói là “Tao nổ cho chúng mày chết hết” và đồng thời nghe thấy 2 tiếng nổ. Lực lượng lui ra ngoài để đảm bảo an toàn, đồng thời chó nghiệp vụ của lực lượng lao vào phòng số 2 và cắn lên lôi Lê Đình Kình ra ngoài, chó nghiệp vụ cắn vào chân trái Lê Đình Kình, trên tay phải Kình lúc đó đang cầm lựu đạn.
Tại bút lục ghi lời khai số 2852 của cán bộ Công an tên Đặng Việt Quảng: Ngay lúc này tôi thấy một đối tượng nam giới cao tuổi, tóc bạc, tay phải cầm một quả lựu đạn giơ lên hướng về phía phòng khách, quay lưng về phía tôi, đối tượng đứng ngay trước cửa phòng 2 và phía ngoài phòng khách. Các đồng chí công an vẫn đang làm nhiệm vụ thì đối tượng này hô lên: “Tao cho nổ chúng mày chết”, tôi thấy thế nên ngay lập tức nổ súng về phía đối tượng 2 lần và đối tượng dịch người vào trong phòng, đồng thời tôi rút ra ngoài”. Sau này tôi mới biết đối tượng mà tôi thấy tay phải cầm lựu đạn giơ lên hướng về phía các đồng chí công an hô “Tao cho nổ chúng mày chết” tên Lê Đình Kình và nhà này cũng là nhà Kình.
4. Lời khai tại phiên tòa:
Tại phiên tòa, bị cáo Bùi Viết Hiểu khai rằng rạng sáng lúc xảy ra sự kiện, ông Hiểu ở cùng với ông Kình, không thấy ông Kình cầm gì trong tay mà chỉ hai tay chống gậy. Ông Hiểu chứng kiến ông Kình bị bắn từ phía trước, nòng súng to như cổ tay. Ông Kình ngã xuống trước mặt tôi, sau đó họ bắn tôi hai phát, một phát vào chân, một phát vào ngực nhưng tôi không chết.
Trong quá trình điều tra, cũng như tại phiên tòa sơ thẩm, lời khai của bị cáo Bùi Viết Hiểu (là người ở trong phòng cùng với ông Lê Đình Kình và chứng kiến việc ông Kình bị bắn trực diện) và lời khai của các chiến sỹ công an có mặt tại thời điểm ông Kình bị tiêu diệt có sự mâu thuẫn và khác nhau, tuy nhiên cơ quan điều tra và phiên tòa sơ thẩm không cho những người này tiến hành đôi chất trực tiếp để làm rõ mâu thuẫn trong lời khai của họ. Đây là một sự vi phạm nghiêm trọng của cơ quan tiến hành tố tụng cấp sơ thẩm nhằm cáo buộc hành vi giết người một cách “nhanh chóng” của ông Lê Đình Kình.
Tại phiên tòa xét xử sơ thẩm, không có sự tham gia tố tụng của các chiến sỹ công an có mặt chứng kiến sự việc hôm đó do Toà án không triệu tập họ. Chủ tọa phiên toà sơ thẩm không tiến hành hỏi và đối chất các chiến sỹ công an có mặt hôm xảy ra sự kiện đó. Bởi lẽ, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Hà Nội chính là cơ quan tố tụng tiến hành thụ lý điều tra và trực tiếp lấy lời khai. Điều này là không khách quan, vô tư.
Tại phiên tòa, ông Hiểu cũng khai rằng: “Cáo trạng ghi không đúng. Ông Kình bị bắn trực diện từ phía trước”. Ông xác nhận trên tay ông Kình không cầm lựu đạn và cũng không có lựu đạn, chỉ cầm gậy chống mà thôi.
5. Chứng cứ khác:
Thứ nhất, tại bút lục số 3043 Kết luận giám định pháp y số 02/20/GĐPY của Viện Pháp y quốc gia xác định nguyên nhân tử vong của ông Lê Đình Kình là:
“1. Các dấu hiệu chính qua giám định:
Tử thi cứng lạnh;
Ngực có 2 vết thương do đạn thẳng (01 vết xuyên ngực, 01 vết đạn chột) gây tổn thương phổi phải, thủng quai động mạch chủ;
Vết thương hở dập nát mô, cơ, xương cẳng chân trái, làm biến dạng cẳng chân (Vi thể: Da cơ vết thương vùng cẳng chân trái có dấu hiệu sống);
Hai khoang ngực đầy máu;
Dạ dày rỗng không có thức ăn.
2. Kết luận:
Nguyên nhân tử vong: Mất máu tối cấp do tổn thương phổi, thủng quai động mạch chủ, hậu quả của 2 vết thương do đạn thẳng”.
Thứ hai, bà Dư Thị Thành dù không được các cơ quan tiến hành tố tụng đưa vào tham gia với bất kỳ tư cách gì nhưng bà là người chứng kiến toàn bộ sự việc trước khi ông Kình bị bắn chết tại nhà riêng của mình, bà Thành khai rằng khi bà và mọi người được tiếp xúc với thi thể của chồng bà mà người ta giao lại cho gia đình, không ai kìm được nước mắt khi thân thể ông gần như bị tan nát: đầu bị bắn một viên đạn, ngực bị bắn nhiều viên đạn, đầu gối bị bắn rất nhiều viên đạn khiến chân như gần đứt lìa, bụng và ngực ông bị mổ toang như để khám nghiệm dù không ai trong gia đình bà được chứng kiến việc đó.
Tuy nhiên, trong các bút lục lấy lời khai của bà Dư Thị Thành sau khi bị áp giải lên đồn Công an Miếu Môn, huyện Chương Mỹ, bà Thành do bị ép đánh để khai nên đã hoảng loạn và cũng không được biết sự việc ông Lê Đình Kình là chồng mình đã bị bắn tử vong trước đó. Các bút lục lấy lời khai của bà Thành đều không liên quan đến cái chết của cụ Kình (từ BL số 2556 trở đi). Ngày hôm sau khi được thả về thì bà Thành mới biết được chồng của mình đã bị bắn ngay sáng 09/01/2020. Kể từ đó, bà Thành không được lấy lời khai để làm rõ sự thật khách quan nữa, việc không đưa bà Thành vào tham gia tố tụng với bất kỳ tư cách gì là vi phạm về thủ tục tố tụng, thiếu chứng cứ khách quan và độ tin cậy. Bà cũng khẳng định rằng, ông Lê Đình Kình là chồng bà vẫn còn sống tại thời điểm bà bị Công an bắt đưa ra đồn Công an Miếu Môn mặc dù trước đó ông Kình bị khó thở do hơi cay của đạn pháo.
Theo lẽ thông thường thì một người bị bắn chết tại chỗ với 02 phát đạn liên tiếp không thể cầm trên tay một quả lựu đạn cho đến lúc khám nghiệm tử thi; một người chết cháy, trước khi chết họ đang giữ một thứ gì đó thì có thể tới lúc chết họ vẫn giữ được vì khi đó các chi co quắp lại; còn người bình thường, khi chết vẫn cầm nắm được vật, ở đây là vật nặng trên tay là một điều hoàn toàn không thể và phản khoa học.
Ban đầu, khi trả thi thể ông Lê Đình Kình về cho gia đình, phía chính quyền địa phương còn yêu cầu gia đình ông ký xác nhận là ông Kình chết ở đồng Sênh nhưng họ không ký. Điều này có thể là một kịch bản đã được dàn dựng trước là các đối tượng đã chống đối, làm chết cán bộ và bị bắn chết tại cánh đồng Sênh; tuy nhiên, sau đó kịch bản đã được thay đổi. Yêu cầu của chính quyền địa phương xã Đồng Tâm rõ ràng đã mâu thuẫn hoàn toàn với những lời khai của các chiến sỹ công an khi họ cũng đã khai ông Kình bị chết tại nhà riêng của ông sau khi bị bắn 2 phát súng (các bút lục lời khai của các chiến sỹ công an Đặng Việt Quảng, Nguyễn Hữu Luyện, Nguyễn Tuấn Anh,...).
6. Bản án sơ thẩm:
Tại trang 22 của Bản án sơ thẩm nêu: Khi lực lượng Công an phá khóa cửa ngách (cửa vào khu bếp) thì phát hiện Kình đứng sát cửa ra vào phòng ngủ phía trong, mặt hướng chếch ra phía cửa chính, lưng quay về phía cửa ngách, trên tay phải của Kình đang cầm 01 quả lựu đạn và hô “Tao cho nổ chúng mày chết”. Tổ công tác đã sử dụng súng nhằm hướng về phía đối tượng, cách vị trí của Kình khoảng 02 - 2,5m và nổ súng 02 lần, làm Kình bị thương ở vùng lưng và ngã vào trong phòng, đầu hướng vào trong, chân hướng ra cửa phòng. Ngay lúc này 01 chó nghiệp vụ lao vào phòng cắn vào đầu gối chân trái của Kình và lôi ra ngoài phòng khách tầng một. Khi lực lượng Công an tiến hành áp sát thì thấy Kình đã chết trong tư thế nằm ngửa, trên tay phải của Kình vẫn cầm 01 quả lựu đạn (Cơ quan Công an đã thu giữ quả lựu đạn trên tay phải Lê Đình Kình).
7. Phân tích, kiến nghị:
Theo bản Kết luận điều tra số 210/KLĐT-PC01 (Đ3) ngày 05/06/2020 của Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Hà Nội và bản Cáo trạng số 241/CT-VKS-P2 ngày 24/06/2020 của VKSND thành phố Hà Nội cho rằng ông Kình bị bắn hai phát từ phía sau lưng, cách chừng 2 - 2,5m, nhưng kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy, hai vết thương phía trước ngực tròn nhỏ, không có xây xát nhưng hai vết thương sau lưng lớn hơn, bờ mép vết thương nham nhở chứng tỏ đạn được bắn từ hướng trực diện, từ trước ra sau và loại đạn là loại đạn chạm nổ nên vết thương đạn xuyên qua phía sau sẽ lớn hơn phía vào. Điều này cũng trùng hợp với nội dung lời khai của bị can Bùi Viết Hiểu tại phiên tòa, ông Kình bị bắn ngay trước mặt ông Hiểu người bắn đứng trước ông Kình khoảng 1m, nòng súng to như cổ tay, nhắm thẳng vào ngực ông Kình, bắn trực diện chứ không phải bắn từ phía sau. Ông Kình ngã xuống, chết trước mặt tôi, sau đó chó nghiệp vụ vào kéo xác ông Kình đi. Như vậy, cần xác định rõ việc ông Kình có thực sự thực hiện hành vi chống trả lực lượng chức năng hay không và việc bắn chết ông Kình đã đúng quy định pháp luật hay chưa.
Làm rõ sự mâu thuẫn trong nội dung bản Kết luận điều tra, Cáo trạng về hiện trường vụ án liên quan tới hành vi của bị cáo Bùi Viết Hiểu, ông Lê Đình Kình, tới cái chết của ông Lê Đình Kình và các vết thương trên người bị cáo Bùi Viết Hiểu. Theo lời khai của bị cáo Bùi Viết Hiểu và hồ sơ có trong vụ án, đủ cơ sở để chứng minh ông Kình bị bắn trực diện từ phía trước và đó là phát bắn gây nên cái chết cho ông.
Nếu xét theo như kết luận của Công an thành phố Hà Nội và Cáo trạng của Viện KSND thành phố Hà Nội đưa ra, việc tiêu diệt ông Kình là cần thiết và đúng pháp luật. Tuy nhiên, cần xem xét lại thực tế rằng, kể từ sau khi bị đánh gãy chân vào năm 2017, ông Kình chủ yếu ngồi xe lăn do ông Nguyễn Đức Chung - Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội tặng. Thời gian sau này (khoảng vài tháng trước khi xảy ra sự kiện ngày 09/01/2020), ông Kình đã không cần dùng tới xe lăn nhưng việc đi lại phải chống gậy do tuổi cao sức yếu; do vậy, việc cho rằng ông Kình một tay giữ cây gậy sắt để giữ thăng bằng, một tay cầm dao tuýp, một tay cầm lựu đạn để tấn công lực lượng chức năng là thiếu cơ sở thực tế vì khi đó ông đồng thời phải có 3 cánh tay mới đủ để thực hiện. Việc khẳng định ông Kình cầm vũ khí tấn công có thể chỉ là cơ sở để khẳng định việc bắn cụ là chính xác mà thôi chứ việc chứng minh thực tế có thể xảy ra hay không bằng cơ sở khoa học cần phải thực nghiệm hiện trường.
Liên quan đến cái chết của ông Kình, các cơ quan tiến hành tố tụng cấp sơ thẩm chưa hề làm rõ, mặc dù đã được các luật sư nhắc đến trong giai đoạn trước khi đưa vụ án ra xét xử, cũng như Đơn tố giác tội phạm của bà Dư Thị Thành (vợ của ông Kình). Dù bất kỳ tình huống nào xảy ra thì ông Lê Đình Kình cũng đã chết. Bộ luật Tố tụng hình sự quy định “Không ai được xem là có tội khi chưa có bản án có hiệu lực pháp luật của toà án”, do đó việc Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Hà Nội và Viện KSND thành phố Hà Nội vội vàng quy kết “Hành vi của Lê Đình Kình đã phạm tội giết người theo quy định tại khoản 1 Điều 123 Bộ luật Hình sự” là trái quy định của pháp luật. Hơn thế nữa, từ cách quy chụp này dẫn tới cách sử dụng từ ngữ, cách xưng hô với một người già hơn 80 tuổi đời một cách miệt thị, coi thường là hành động thiếu văn hoá và tỏ rõ thái độ phân biệt đối xử của các cơ quan tiến hành tố tụng.
Tại phiên tòa sơ thẩm các Luật sư không đồng tình với việc vị chủ tọa phiên tòa không cho các luật sư đặt câu hỏi, tranh luận và đối đáp liên quan đến cái chết của ông Kình. Tuy nhiên trong Cáo trạng đã cáo buộc ông Kình phạm tội giết người thì các luật sư là người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho bà Dư Thị Thành có nghĩa vụ làm rõ vấn đề này nhưng không được vị chủ tọa chấp nhận.
Đối với các lời khai của những người dân có mặt tại nhà ông Kình tại thời điểm ông Kình bị bắn đều cho rằng ông Kình không cầm lựu đạn. Trong khi đó lực lượng Công an cũng có mặt tại thời điểm đó lại cho rằng ông Kình cầm trên tay quả lựu đạn khi bị bắn tử vong (lời khai giống nhau về từng câu chữ ghi lại trong bút lục lời khai). Những lời khai của tất cả các chiến sỹ công an có mặt hôm đó chứng kiến trước cái chết của ông Kình đều không khách quan, không có cơ sở tin cậy do họ là những người chủ động tấn công và nổ súng tiêu diệt ông Kình.
Ông Lê Đình Kình không phải là bị can, bị cáo trong bất kỳ một vụ án nào, cũng không phải chấp hành bất kỳ một biện pháp ngăn chặn nào trong tố tụng hình sự, vậy mà lực lượng công an và cơ động lại tấn công và xâm phạm chỗ ở của ông Kình. Mặt khác, ông Kình là công dân xã Đồng Tâm có tuổi Đảng cao, có địa chỉ cư trú rõ ràng thì không thể tiến hành bắt ông vào lúc nửa đêm được, điều này là hoàn toàn vi phạm quy định Hiến pháp và pháp luật.
Sự vi phạm nguyên tắc vô tư, khách quan: Trong vụ án này, chủ yếu các cán bộ, chiến sỹ Công an trực tiếp tham gia vào sự kiện xảy ra đêm 09/01/2020 thuộc lực lượng Công an thành phố Hà Nội. Tuy nhiên, trong quá trình điều tra vụ án thì chính Công an thành phố Hà Nội lại là đơn vị trực tiếp tiến hành điều tra vụ án, vi phạm các quy định của Bộ luật tố tụng hình sự, không đảm bảo sự vô tư, khách quan khi tiến hành điều tra vụ án (Điều 21, Điều 49 BLTTHS năm 2015).
Rất nhiều người làm chứng, người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan đến vụ án nhưng không được Tòa án cấp sơ thẩm triệu tập họ tham gia phiên tòa với bất cứ tư cách gì. Công an thành phố Hà Nội - đơn vị trực tiếp và liên quan nhất đến vụ án này được Tòa án triệu tập với tư cách là người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan (chỉ mang tính hình thức) nhưng không được Tòa án xét hỏi và cũng không được Tòa án chấp nhận cho các luật sư tiến hành hỏi khi đến lượt các luật sư hỏi.
Kiến nghị HĐXX triệu tập những người có liên quan tới các chết của ông Lê Đình Kình tới phiên toà để làm rõ việc quyết định bắn chết ông là đúng hay không, nó được chỉ đạo trong Kế hoạch 419A hay chỉ là phát sinh tại thời điểm đó; đồng thời cho những người này đối chất với bị cáo Bùi Viết Hiểu, người ở chung phòng và chứng kiến toàn bộ sự kiện ông Kình bị bắn chết và bản thân ông cũng bị bắn 2 phát nhưng may mắn thoát chết. Bên cạnh đó, nếu đủ cơ sở pháp lý, đề nghị Toà xem xét, chuyển hồ sơ cho cơ quan có thẩm quyền khởi tố vụ án “Giết người” theo Đơn tố giác và đề nghị khởi tố của bà Dư Thị Thành (là vợ của ông Lê Đình Kình).
(Trích ĐƠN KIẾN NGHỊ ngày 02/3/2021 của 14 luật sư bào chữa cho 6 bị cáo kháng cáo trong vụ án Đồng Tâm tại phiên phúc thẩm TANDCC tại Hà Nội xét xử từ ngày 8/3/2021).