Translate

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

Vĩnh biệt người cắm cờ trên Dinh Độc lập

Đại tá Bùi Quang Thận đã qua đời đột ngột sáng ngày 24/6/2012 tại Thái Xuân, Thái Thụy, Thái Bình, khi mới tròn 64 tuổi. Tang lễ đã cử hành tại làng quê anh, theo đúng thủ tục của người dân quê.
Trước đây, anh cũng đã từng được đề nghị tuyên dương Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng theo Bùi Quang Thận, khi làm các thủ tục để xét thì địa phương không đồng ý, vì ông bố anh có biểu hiện mê tín dị đoan. Huyện đội cũng đã can thiệp nhưng vẫn không xong. Anh bảo: “Kể thì cũng hơi buồn. Nhưng mình sống được đến giờ cũng là may mắn lắm, nếu so với những đồng đội của mình còn nằm lại trong các cánh rừng lạnh lẽo mà đến bây giờ cũng vẫn chưa tìm được hài cốt”.
Đại tá Bùi Quang Thận


Năm 2000, Bùi Quang Thận về hưu. Anh cười hiền lành: “Mình xa vợ con biền biệt. Bây giờ mới có điều kiện giúp đỡ vợ con”. Bùi Quang Thận trở về với ruộng đồng. Anh lao động  cật lực như một lão nông. Gần đây, ngoài làm ruộng, anh còn thuê ao, nuôi tôm, thả cá. Rồi vợ chồng anh mở thêm cửa hàng bán gas ở quê. Nhà nào hết gas hay van gas hỏng là anh có mặt thay gas và bảo hành sửa chữa. Anh bảo, thay một van gas hỏng, cái lớn được 5000, cái nhỏ cũng 500 đồng đấy. “Toàn tiền tươi thóc thật cả!”.
Continue reading

Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

" Bạo hành " mắm tôm !



Bạo hành tuổi thơ: Di chứng kéo dài


ắt sinh



Bạo hành “mắm tôm”

Baọ hành – Đạo đức suy đồi. Tráo trở. Tuyên truyền giáo dục, thuyết phục…Chỉ còn là nắm đấm, côn đồ... Sự suy đồi quyền lực là nguy hiểm nhất. Một con người suy đồi có thể gây hại một vài người, một vài lĩnh vực…Suy đồi quyền lực hiểm họa khôn lường
Hàng ngày, chúng ta đang khốn khổ vì vấn nạn xã hội suy đồi như trộm cướp, lừa đảo, giết người cướp của… mà đỉnh điểm là sự hôi của trước thanh thiên bạch nhật giữa tiếng kêu cứu tuyệt vọng của người bị nạn mà không một ai thèm đếm xỉa đến họ. Sống trong một xã hội như vậy thật kinh khủng.

AI ĐANG BẠO HÀNH AI? -kì 1


THỜI CỦA CÔN ĐỒ?



Tết này gia đình Anh về đâu ?.


 Những ngày của tháng 12 năm 2013, hình ảnh chuyến xe chở đồ đạc và số phận của chủ nhân đồ đạc là vợ chồng kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh ở Đà Nẵng khiến người ta liên tưởng đến những hình ảnh trong phim đen trắng cách đây  hơn 60 năm. Những thước phim kể về người Do Thái chạy trốn sự săn lùng của chủ nghĩa phát xít.
Sự khác nhau của 60 năm trước với lúc này là người bị săn đuổi không bị đưa vào lò thiêu.
Nhưng sự giống nhau thì vẫn thế. Một số phận như con thuyền không bến đậu, nó giống như người bị bệnh dịch hạch đến đâu cũng bị xua đuổi tàn nhẫn. Continue reading

Chính quyền không thể đánh dân rồi “hỗ trợ” bằng tiền
Từ chuyện bà bảo mẫuvà ông " Đại sứ", nỗi đau ...
Dương Tự Trọng đe dọa trả thù điều tra viên sau khi ra tù 

Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2013

Khi " Liệt sĩ " muốn tự tử !

người viết bài này và bà con Trầm Lộng lại đang day dứt, xôn xao bởi một chủ đề khác: Liệt sĩ trở về Lê Xuân Hào đã uất ức muốn mua xăng về tự tử vì “thủ tục làm người còn sống”, con gái ông cũng vì “vướng thủ tục” đó mà không thể đăng ký kết hôn, cháu đã chính thức… uống thuốc ngủ để chết.
Đỗ Doãn Hoàng
Ông Hào trong căn nhà rách nát cùng giấy tờ 30 năm tuổi Đảng của bố và bằng công nhận liệt sĩ của mình.
Ông Hào trong căn nhà rách nát cùng giấy tờ 30 năm tuổi Đảng của bố và bằng công nhận liệt sĩ của mình.
Ông Lê Xuân Hào, một cựu binh nhập ngũ tại thôn An Hòa (xã Trầm Lộng, huyện Ứng Hòa, nay thuộc thủ đô Hà Nội) từ 28 năm trước đi làm nhiệm vụ quốc tế bên nước bạn Campuchia. Năm 1992, đơn vị đã gửi giấy báo tử, bằng “Tổ quốc ghi công” để tri ân “liệt sĩ Lê Xuân Hào”. Nghĩa trang xã Trầm Lộng, chùa trong xã đều có tên “liệt sĩ” Hào, bàn thờ trong nhà cụ Lê Đức Mạnh (bố ông Hào) có “di ảnh” và bát nhang thờ người quá cố Lê Xuân Hào. Đùng một cái, sau hơn 27 năm được thờ cúng, Lê Xuân Hào đen đúa, rách rưới, ốm o, sầu tủi trở về, anh dắt theo 1 đứa con gái với cái tên “vọng cố hương” là Lê Thị Thùy Dương.

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

CHIỆN NHÀ MỘC

QUY TRÌNH !?
 


  Trước khoa sản bệnh viện nọ, người đàn ông tên Nguyễn Văn Tèo đang nẫu ruột ngồi chờ vợ sinh. Bỗng cô ý tá hé cửa, thò đầu ra bảo:
- Nguyễn Văn Tèo đâu, vợ cậu mở được 2 phân rồi, chờ chút nha!
- Dạ, em thanh kiu bác sĩ nhưng theo quy trình thì mở mấy phân mới sinh ạ?
- Ba phân, hỏi linh tinh. 

   Mười lăm phút sau, cô ý tá nầy lại xuất hiện với thái độ lạc quan hơn, nói:
- Nguyễn Văn Tèo đâu, vợ cậu mở được 2 phân 7249165 rồi, chuẩn bị tã lót đi là vừa !
- Dạ, xong cả rồi bác sỹ ạ nhưng bác sỹ cho em hỏi thế theo quy trình thì vợ em còn 0 phẩy mấy phân nữa thì sinh ạ?

Cô ý tá liền đưa tay lên bấm bấm, rồi quát:
- Hổng có máy tính, tính nỏ ra, nhưng tôi nói thiệt nghe đây là khoa sản bệnh viện chỉ tính xác xuất thôi, đâu có như thủy điện mà tính quy trình xả lũ đến từng milimet khối nước, đâu có giống quốc hội thực hiện quy trình bỏ phiếu tín nhiệm đến từng đại biểu. Vớ vẫn!

   Nửa tiếng sau, cô y tá nầy mở toang cửa phòng đẻ ra thông báo:
- Nguyễn Văn Tèo đâu, vợ cậu sinh được một cháu trai cân nặng 3 ký 2. Sướng chưa?
- Dạ, em sướng lâu rồi nhưng bác sĩ cho em hỏi nốt câu cuối cùng, theo quy trình sinh con so mấy ký là đạt chuẩn quốc gia, dài mấy cm đạt chuẩn quốc tế ...

Nghe xong câu hỏi nầy, dường như chịu hết nổi, cô y tá lao đến trước mặt Nguyễn Văn Tèo mắng: 
- Tôi bảo nè, cậu đi mà hỏi cái l **** vợ cậu đi, quy với chả trình. Đồ hâm!
Rồi đóng rầm cửa lại, đi vào trong khoa. Nguyễn Văn Tèo vẫn chưa bỏ cuộc, chạy đến đấm ầm ầm vào cửa kêu:
- L *** ơi, l ***, theo quy trình thì đẻ xong mấy ngày anh mới .... đưa em về nhà được?
- Trời !!!

Sài Gòn, 12.2013
Bình Địa Mộc 

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Người & Ta. Ta & Người

14-12-2013


Kim Jong Un làm Bắc Kinh nhức đầu

Ngô Nhân Dụng
Khi Stalin thanh trừng các đồng chí trong Bộ Chính Trị, họ bị giam giữ, tra hỏi nhiều tháng trời, cuối cùng bị đưa ra tòa, ai cũng thú nhận tội chống đảng, tỏ ý hối hận, và xin lãnh tụ khoan hồng, sau cùng họ vẫn bị giết. Mao Trạch Ðông thì bắt những đồng chí như Bành Ðức Hoài, Lưu Thiếu Kỳ kéo dài những ngày tàn tạ trong cảnh quản thúc, vợ con nheo nhóc, bạn bè bỏ rơi.

Buồn răng eng!


Má ai chín mọng trái hồng
Tủi thân thu tiễn, nao lòng đông sang...




Hây hây chín trái đỏ hồng
Muốn cắn một miếng! Còn không răng mình?
Đâu rồi chắc nịch men xinh
Trơ nợi ở nại! Buồn tình răng eng ?

“ Cục đại ”

muTổng bí thư đã lấy chuyện “Đến Đường Tăng đi lấy kinh cũng phải hối lộ. Bước chân sang nước Phật đã hối lộ…”.Nhưng điều đó không có nghĩa là ở đâu cũng giữ đại cục bằng cách chỉ những con sâu bên cái cây nhà hàng xóm.

Lặng !

GỬI CHỒNG NƠI CÕI NHỚ




 
Đông về căm căm rét
Lại đầm đìa mưa rơi
Mình chồng nằm nơi ấy
Cô đơn giữa khuông trời...

...Lộ cả nhóm !







Sao Tòa sợ báo chí đến thế…?

Lâu nay choa  nhất trí với nhận định của Blog Laothayboi : Là từ ngày giấy vệ sinh ra đời báo giấy đã ế lại càng thê thảm…Xong xem ra hỏng phải như vậy !

Tác giả: T. Minh

Mặc dù phóng viên các cơ quan báo chí đã liên hệ đăng ký tác nghiệp phiên xét xử vụ án Dương Chí Dũng cùng đồng bọn phạm tội “Tham ô tài sản”, “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” và đã được cấp thẻ làm việc. Thế nhưng khi đến tác nghiệp, các phóng viên mới “tá hỏa” về quy định của tòa rằng: “Chỉ được mang giấy trắng và bút vào và ngồi theo dõi qua tivi”.

Sáng ngày 12/12, Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội mở phiên xét xử sơ thẩm vụ án “Tham ô tài sản”, “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” xảy ra tại Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam. Đúng 8h15, phiên xét xử chính thức bắt đầu. Thế nhưng, Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội đã có những động thái khiến các phóng viên của các cơ quan báo chí Hà Nội và Trung ương “té ngửa”. Và cũng lâu lắm rồi Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội mới có những biện pháp thắt chặt an ninh phiên tòa đến như vậy.
Khi các phóng viên mang thẻ tác nghiệp phiên xét xử để vào dự tòa thì nhân viên tòa án thông báo: “Toàn bộ phóng viên báo chí đến đưa tin phiên tòa phải xuất trình Thẻ Nhà báo và Thẻ tác nghiệp phiên xét xử do Tòa cấp để lực lương an ninh đối chiếu danh sách với tên đã đăng ký từ trước”.
Các phóng viên tác nghiệp tại phiên xét xử phải trình thẻ do Tòa án nhân dân Hà Nội cấp và Thẻ Nhà báo để đối chiếu.
Mặc dù, các phóng viên đã xuất trình thẻ dự phiên xét xử do Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội cấp nhưng để được vào tòa, phóng viên vẫn phải trình Thẻ Nhà báo để lực lượng an ninh kiểm tra. Tất cả các phóng viên đều phải đi qua một chiếc cửa an ninh để soi chiếu và sau đó là qua một khâu dò tìm kim loại, vũ khí… Không dừng lại ở đó, trước khi vào Tòa, các phóng viên phải để toàn bộ phương tiện tác nghiệp như: máy ảnh, máy tính, máy ghi âm, điện thoại và các vật dụng bên ngoài. Phóng viên chỉ được mang theo giấy trắng, bút để ghi chép.
Khi vào, các phóng viên phải đi qua cửa soi chiếu và dụng cụ tìm kiếm kim loại, vũ khí.
Khi các phóng viên vào tác nghiệp, lực lượng an ninh lại “dồn” tất cả vào một phòng riêng biệt và theo dõi qua màn hình tivi. Trong thời gian ngồi theo dõi phiên xét xử, có hàng chục người tự xưng là cán bộ của Tòa đi kiểm tra thẻ của từng người một và đối chiếu với danh sách đã đăng ký từ trước đó. Các phóng viên phải ngồi xen kẽ với cán bộ tòa án. Mọi động thái của phóng viên đều bị kiểm soát chặt chẽ.
Động thái của Tòa án nhân dân Hà Nội khiến các phóng viên bức xúc.
Ngay như các cơ quan báo hình, như: Truyền hình Việt Nam, Kênh phát thanh có hình Đài tiếng nói Việt Nam cũng bị ngăn cấm mang máy quay và các công cụ tác nghiệp. Trước hành động này, một đồng chí phóng viên Đài Truyền hình Việt Nam đã gọi điện cho đồng chí Nguyễn Thế Kỷ – Phó Ban tuyên giáo Trung ương để cầu cứu nhưng cũng vô ích.
Thiết nghĩ, là một phiên tòa xét xử công khai sao tòa án lại có những động thái “chặn đường làm việc” của báo chí đến như vậy. Chiếc máy tính là công cụ tác nghiệp cơ bản nhất cũng bị cấm không cho mang vào. Máy ghi âm để ghi lại những tình tiết quan trọng mà các bị cáo khai nhận, lời lẽ bảo vệ thân chủ của luật sư cũng bị để bên ngoài. Nếu như đã cấm mang các công cụ tác nghiệp của báo chí, sao Tòa Hà Nội phải bắt các phóng viên phải đăng ký để cấp thẻ trước hàng tuần và sao không thông báo ngay từ đầu, để khi đến tác nghiệp đỡ “tá hỏa” với những quy định “quái gở” này.
Mọi dụng cụ tác nghiệp đều phải gửi bên ngoài và chỉ được mang giấy trắng cùng bút vào.
Phải chăng, một phiên tòa xét xử công khai mà ngăn cản bảo chí một cách thái quá đến như vậy thì từ giờ trở đi Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội nên ra một cái quy định mới là “Tất cả các phiên xét xử đều xử bí mật”. Hay, Hội đồng xét xử có gì uẩn khúc, nên sợ các bị cáo khai những tình tiết quá quan trọng, liên quan đến lãnh đạo cấp cao hơn. Và việc ngăn cản này là một động thái chuẩn bị trước để báo chí không có bằng chứng sau những lời khai của các bị cáo?!

Thứ Tư, 11 tháng 12, 2013

PHIM...Nhiều tập !




Giữ đất lúa ngăn cản sân golf...ắt
 
Phim còn nhiều tập

PHĂN & BIỆN

GỬI MẸ NẤM

Cách nay chừng  vài ba tuần, tôi được chị inbox chào hỏi và ngỏ lời kính trọng.
Vì đoạn message này mà hôm nay tôi trở lại chủ đề “các nhà rân trủ” vốn không còn khiến tôi quan tâm đến nữa. Blog Beo đã hoàn thành sứ mệnh cảnh báo cho công dân ảo nhận chân sự thật “các nhà rân trủ”, và chịu khó lục lại thì thấy, những gì tôi viết từ ba bốn năm trước đều diễn ra đúng như thực tế hiện nay.
Thực tế ấy là gì?
Là nhúm trí thức sa lông già nua cũ kỹ hết thời.
Là vài ba người đàn bà hân hoan phô bày phẩm chất lưu manh.
Là dăm vị càng bày tỏ chính kiến thì càng lộ rõ ...chính kiến, thứ lý luận chỉ khiến người ta quyết không thể giao sinh mạng mình -chưa nói sinh mạng quốc gia- vào tay những người thần kinh chính trị như thế được.
Còn ai nữa?

Hết.
Hết thật đấy, Mẹ Nấm Gấu ạ.
Chúng ta đều đã làm mẹ.
Chưa bao giờ trong đời một lần tôi ngưỡng mộ những người đàn bà bóp mũi con đến chết để bảo vệ đồng đội dưới hầm bí mật hay, nhìn địch tra tấn con ngay trước mặt vẫn cương quyết không khai báo.
Tôi, chỉ cần cho một đàn muỗi chích con tôi thôi, tôi sẽ khai tất, bảo chào cờ gì cũng chào và thề trung thành với chế độ nào, tôi thề ngay tắp lự.
Chính kiến của tôi là hạnh phúc là tương lai của các con tôi. Chúng cần được ăn ngon, mặc đẹp, ở nhà to đi xe 4 bánh và, được sống trong một môi trường sống văn minh nhất có thể.
Không hề chủ quan, tôi cho rằng chắc chắn chị cũng nghĩ y như tôi.
Như thế, chị và tôi cùng chung một đích đến. Nhưng chúng ta khác nhau con đường đi đến cái đích ấy.
Trên con đường ấy, cả chị và tôi, chúng ta đều đã phải trả giá. Cũng không thể nói ai trả đắt hơn ai.
Chiều nay, tôi xem clip vụ đánh ghen (mong chị đừng phản bác vì chị biết rất rõ rằng tôi biết rất rõ), mấy ngày trước có một vụ tương tự khi Lê Thị Công Nhân bị một chị lấy cán chổi đánh cho túi bụi hay Bùi Hằng bị em bán canh bún dạo hắt mắm tôm vào người, và tôi thấy thực sự tội nghiệp cho các chị khi phải gồng mình lên thanh minh cho những sự việc ấy bằng cách đổ vấy cho công an cho chính quyền.
Nó cho thấy, các chị không có quần chúng. Các hoạt động của các vị, từ chỗ họ bàng quan nay tiến lên một mức, họ bực mình ngứa mắt và...thay chính quyền tự ra tay.
(Tôi dùng từ hoạt động cho lịch sự chứ thực ra thì thấy giống những trò diễn trên chiếu chèo, ngày càng nhạt và rẻ tiền)
Bằng ngần ấy năm nỗ lực đấu tranh cho dân chủ nhân quyền, tôi không biết đã bao giờ các vị ngồi lại với nhau để tổng kết: đã thuyết phục được bao nhiêu người tin theo con đường của mình. Có cố gắng xoay mọi chiều ống kính thì cũng vẫn từng ấy gương mặt, phải gấp nhiều lần như thế lắm lắm mới tạm gọi là gầy dựng được phong trào.

Bằng ngần ấy thời gian không có hiệu quả và cô đơn độc đạo, tôi không gọi đó là bản lĩnh là kiên định, mà là thiểu năng trí tuệ, xin lỗi phải nặng lời, Mẹ Nấm Gấu ạ.
Không thể tham dự bất cứ cuộc cách mạng nào với tư cách thành viên chính thức khi, trí tuệ thiểu năng.

M
Nm G
u

Tôi là người đã có li xin li ch vì sau mt thi gian đc và tìm hiu thông tin, ít nhiu tôi thy ch đã viết đúng và tôi đã tng hiu sai v các thông tin y nên tôi thng thn vi ch mt cách công khai và đàng hoàng.

Hôm nay tôi tình c
đc được bài ch viết gi thng tên tôi nên phi có đôi li cùng ch cho phi phép.
H đã bt ming, bóp c và tát vào mt tôi vì tôi tri hô ăn cướp. Người đánh tôi là đàn ông thưa ch.

Ch
Beo viết trên blog mình rng v cướp hôm qua là "mt v đánh ghen". Tôi cho rng ch hoàn toàn có quyn như thế vì đó là quyn t do ca ch.
Đánh ghen mà ph
i bày trò cướp gu bông, li còn được dân phòng, an ninh thường phc và công an sc phc bo kê thì hoá ra v này cũng gay cn ch nh?
M
t v đánh ghen mà phi làm ch tn mt entry trên blog thì hoá ra chúng tôi cũng chng tm thường tý nào.

Th
ưa ch Beo,


Ch nhc tôi nh chúng ta là nhng người m va ch dy tôi nên làm thế nào đ tt cho con mình. cương v là mt người ln tui hơn tôi ch có quyn làm điu y. Có điu, chúng ta là hai cá th khác nhau, và không ai có th biết điu gì là tt nht cho người khác khi không vào v trí ca nhau.

Tôi là m
t người m bình thường, không đ tài gii đ cn xé người khác bng con ch. Và điu quan trng khác bit ln nht gia tôi và ch là tôi không bán ch ca mình đ kiếm sng thưa ch Beo.

Vì cùng là ph
n, và vì tôn trng ch là người ln, tôi ch mun nói vi ch thế này:

Cám
ơn ch đã có bài khóc mướn cho vic m con tôi b hành hung hôm qua rt kp thi và hp trào lưu. Nếu ch nghĩ rng biến v đàn áp thành v đánh ghen có th h nhc tôi hay làm tôi xu h thì ch nhm to ri. Bi điu này đã ch ra cho tôi thy ch r rúng vi chính con ch ca ch cùng mt m thông tin ch cóp nht hay được cung cp.

N
ếu vic mt sát và h nhc cá nhân tôi như nhng gì ch đang làm có th khiến ch thy mình cao c hay đo đc thì c làm, đng lôi con cái chúng ta vô chuyn này.
Chúng ta là ng
ười ln ri s có lúc phi đi din vi lương tâm ca mình. Đng đ con cái phi xu h vì s ra rúc ca m chúng ch Beo . Không có mt đa con nào ly làm t hào khi m nó chng minh s cao c và đo đc ca mình trước ni đau b đàn áp ca người khác c.

Tôi là m
t người m tm thường so vi ch, tôi biết rt rõ điu đó.
   Đi
u duy nht tôi có th làm đến lúc này cho con mình đó là không phi vay mượn li ai đ phát biu, cũng chng phi kéo bè kết cánh đ chng minh mình đng đn.
Cám
ơn ch đã nhc tôi rng chúng ta là m, con cái chúng ta hn cũng s biết m nó thế nào khi chúng ln phi không?

Đ
i ch và tôi còn dài, và chúng ta đu không th t nhn xét v đi mình, vì vy c sng sao đ mi ngày soi gương thy thanh thn không phi níu kéo hay vay mượn thi gian ch nhé!