Translate

Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2019

Không có chút đạo làm người, đừng nói đạo làm quan!

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản
Báo Thanh Niên hỏi về kết luận thanh tra Thủ Thiêm, nguyên bí thư Lê Thanh Hải nói: Tôi giờ hưu rồi, làm được gì nữa mà trả lời!
Câu nói của chú Hai ôi nghe sao mà chua xót quá, mà bất lực quá. Lẽ chăng, chứng kiến sự nhiễu nhương mất dạy của quan chức, một người vô tư công chính như chú cũng phải bó tay sao chú?
5 năm 41 ngày làm chủ tịch, 9 năm 277 ngày làm bí thư Sài Gòn. Một sự nghiệp chính trị lẫy lừng sao có thể kết thúc bằng một câu cảm thán như vậy.
Độc tôn cửu đỉnh, sấp tay là nắng ngửa tay là mưa, một phương hùng cứ. Đừng nói là dân đen, lãnh đạo địa phương chú Hai kêu sống phải sống, kêu chết đố ai dám sống.
Đừng nói là một phường một quận, cả SG nằm trong bàn tay chú. Một nửa SG chú muốn ngắt là ngắt. Cả SG chú muốn lấy cũng dễ như trẻ con lấy kẹo trong túi.
May thay, cả một sự nghiệp chói ngời cách mạng, chú đã vì Đảng mà giữ tiết sĩ phu, vì dân mà giày rơm áo vải. Cả cuộc đời vì dân SG, không lẽ bây giờ thấy bọn cẩu quan lấy đất đai tính mạng của nhân dân ra làm giàu mà không thể góp một tiếng nói công bình sao chú Hai ơi!
Chú thấy rồi đó, dân Thủ Thiêm người chết kẻ điên vì bàn tay bạc ác của phường trư cẩu. Dân thì bị xua đuổi chà đạp, nhà nước thì lỗ gần 9 nghìn tỷ. Trong khi cao ốc giá sàn bê tông trăm triệu/m2 mọc lên chi chít. Thật là hiếp dân hại nước, tội ác tày trời. Đến cả nghiệp chướng bọn họ còn không sợ.
Kết luận thanh tra kêu nộp lại 26 nghìn tỷ coi như huề. Há chẳng phải giết người nộp đao không bị truy tội, ăn cướp rửa tay là tránh được luật hình. Thời hạn thanh tra hẹn đến tháng 12 mới xử, há chẳng phải bọn hại dân hại nước đang mong bệ rồng bất an để tìm đường tạo phản đó sao. Nhìn loại rắn rết thâm độc âm mưu nham hiểm, chú Hai không thấy buồn sao?
15 năm có lẻ độc tôn một gầm trời, hổ chết còn để da huống hồ là một đường đường chí tôn. Nay chú Hai nói hưu rồi là hết. Lẽ nào chấp nhận trái khoáy nhiễu nhương. Nói như vậy, bọn cẩu quan đê tiện cứ hạ cánh là an toàn sao chú? Kể cả đương chức hay về, bọn họ cũng có thể hếch mặt “tụi mày làm gì được tao” sao chú? Như thế, còn gì quốc pháp lòng dân!
Chú Hai xin đừng nói vậy. Cách mạng là sự nghiệp trọn đời, đâu thể vì cởi chiếc mũ ô sa mà mất đi nhuệ khí. 15 năm, hẳn chú Hai không biết ít cũng biết nhiều. Đừng nói là chú không làm được gì. Chỉ cần chú chỉ mặt đặt tên phường quan tham vô lại, cũng là tạo phúc cho dân rồi.
Kể cả phục chức cho chú Hai mà bắt được kẻ gây tội thì có lẽ Đảng cũng không nề hà, dân cũng không ý kiến. Phải chỉ tận mặt day tận trán bọn ngạ quỷ vô lại để dân chúng phỉ nhổ, bêu đầu giữa chợ cho mang nỗi nhơ nhuốc ngàn năm thì mới hả cơn điêu linh mà oan dân Thủ Thiêm đà gánh chịu.
Chỉ có cách đó mới lấy lại công bình, mới mong quốc thái dân an. Chú Hai vì dân cả một sự nghiệp rồi, ráng thêm một chút nữa coi như tiễn Phật tiễn tới Tây phương, thương thì thương cho trót. Bao giờ bầy chó ngộ trả hết nghiệp chướng, khi đó nhân dân sẽ ngậm cười tiễn chú rắp mượn điền viên.
Giữa lúc hỗn mang, rắn độc còn chưa lộ diện, chú Hai nói một câu mất nhuệ khí như vậy, rồi dân trông cậy vào đâu?
Thật mong chú Hai bình tâm, ráng độ dân thêm một đoạn!

> 
Fb nhà báo Nguyễn Tiến Tường.

1 nhận xét:

Đi tìm sự thật nói...

Câu nói của ông Hai không chỉ gây chua xót, mà còn bộc lộ một nghịch lý đau đớn: quyền lực một thời tuyệt đối, nhưng trách nhiệm đạo lý lại bị thu hồi theo nhiệm kỳ.

Mười lăm năm làm chủ Sài Gòn – một quyền lực đủ để quyết sinh mệnh chính trị của không ít người – vậy mà khi chứng kiến sự tha hóa trắng trợn, lại kết luận bằng hai chữ “bất lực”. Đó không chỉ là nỗi buồn cá nhân, mà là sự sụp đổ niềm tin của xã hội vào khái niệm “người công chính”.

Thủ Thiêm không phải sai phạm hành chính thông thường. Đó là tội ác có hệ thống: cướp đất, xua dân, đẩy con người đến cái chết và điên loạn, trong khi ngân sách quốc gia thất thoát hàng nghìn tỷ, tài sản xã hội chảy vào túi nhóm lợi ích.

Một kết luận “nộp lại tiền để khép lại” chẳng khác nào hợp thức hóa tội ác. Nó gửi đi thông điệp nguy hiểm: cứ cướp trước, trả sau; cứ làm giàu trên xác dân, rồi dùng tiền xóa tội. Quốc pháp vì thế trở thành món hàng mặc cả.

Quyền lực có thể hết, nhưng trách nhiệm lương tri thì không có khái niệm về hưu. Người từng đứng đầu một đô thị lớn không thể vin vào lý do “đã nghỉ” để im lặng trước hiếp dân, hại nước. Im lặng trong trường hợp này chính là một dạng đồng lõa muộn.

Lịch sử không đòi hỏi ông phải ra tay lần nữa.
Nhưng lịch sử đòi hỏi một tiếng nói công bình.